Đoạt hôn 101 lần - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Đoạt hôn 101 lần (xem 4794)

Đoạt hôn 101 lần

ái caravat còn lại ở bên cạnh, bảo thư ký mang đi, nâng ly tán gẫu với Hàn Thành Trì một lát, Hàn Thành Trì nhận được điện thoại Cố Ân Ân gọi tới, nói ở nhà họ Hàn chờ anh ấy trở về, Hàn Thành Trì sợ Cố Ân Ân chờ lâu, liền đề xuất với Thịnh Thế kết thúc bữa cơm này.


Lúc Thịnh Thế và Hàn Thành Trì trở về cùng ngồi xe đi trên con đường “Mười Dặm Thịnh Thế ” ngắm cảnh, đến trong đại sảnh công ty, Hàn Thành Trì đi thang máy xuống bãi đỗ xe ngầm, Thịnh Thế trực tiếp bước đến thang máy dành riêng cho mình đi thẳng lên tầng cao nhất.


Thịnh Thế khoan thai đi ngang qua bàn thư ký, vừa định đẩy cửa phòng làm việc của mình ra, sau đó giống như là nghĩ đến cái gì đó, bỗng dừng bước chân lại, quay đầu, nhìn thư ký của mình, nói: “Ba giờ chiều có buổi họp?”


Thư ký vội vàng đứng lên, gật đầu: “Vâng, anh Thịnh.”


Thịnh Thế giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, lầm bầm một câu: “Còn kịp.” Sau đó trở về phòng làm việc của mình.


Thư ký hồ nghi nhìn Thịnh Thế rời đi, đầu óc mơ hồ còn chưa biết còn kịp trong miệng Thịnh Thế rốt cuộc là còn kịp cái gì, thì điện thoại trên bàn của cô ấy vang lên, là trong phòng tổng giám đốc gọi ra , thư ký vội vàng nghe.


Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Thịnh Thế, đầu tiên là báo một dãy số, tuy rằng thư ký không hiểu là có ý gì, nhưng vẫn theo thói quen cầm bút, nhanh chóng ghi lại, sau đó liền nghe Thịnh Thế nói tiếp: “Là số lượng caravat CUC¬CI có hạn của tháng này, điều tra một chút tổng cộng bán ra bao nhiêu cái, hạn cô trong vòng một giờ thu mua toàn bộ những cái còn lại.”


Thư ký không biết Thịnh Thế bỗng nhiên bị trúng gió gì mà muốn mua caravat, hơn nữa còn là thu mua toàn bộ, cũng không dám hỏi, cung kính nói: “Vâng ạ” sau đó liền cúp điện thoại, lập tức sai người đi làm, hiệu suất làm việc của nhân viên ở công ty của Thịnh Thế không phải cao bình thường, nửa tiếng, liền làm xong tất cả.


Caravat này, tổng cộng bán ra tới ba lần, mỗi lần chia ra ba cỡ, lớn vừa nhỏ, tổng cộng có chín cái, trừ Cố Lan San và Vương Giai Di đã mua hai cái, đã bán hai cái rồi, còn dư lại năm cái toàn bộ đã được đặt mua, mà hai cái đã bán đi cũng được thư ký lấy giá hợp lý mua về toàn bộ.


Thư ký giải quyết xong tất cả rồi báo cáo kết quả cho Thịnh Thế, thuận đường nói một câu: “Anh Thịnh, những cái caravat đó được gửi qua đường bưu điện đến công ty, tôi sẽ đưa cho anh.”


“Không cần, trực tiếp ném vào kho dự trữ của công ty đi.” Giọng nói biếng nhác của Thịnh Thế truyền ra từ bên trong, dừng một chút, lại nói: “Thôi. . . . . . Vẫn nên châm một mồi lửa đốt tất cả đi.”


Thư ký: “. . . . . . .”


Chương 300: Còn Có Thể Hèn Hạ Hơn Chút Nữa Được Không? (40)


“Thôi………….Vẫn nên châm một mồi lửa đốt tất cả đi.”


Thư ký im lặng: “……………….”


Rồi lại nghe thấy Thịnh Thế bổ sung một câu trước khi cúp điện thoại: “Nhớ đốt sạch sẽ nhé!”


Ngay sau đó điện thoại cúp rụp rụp.


Sau khi Thịnh Thế bỏ máy xuống, anh nhìn chiếc caravat ở trên bàn, mở trừng hai mắt, nhìn chòng chọc một hồi lâu, anh mới từ từ đứng lên tháo chiếc caravat đang đeo trên cổ ra, sau đó cầm chiếc caravat Cố Lan San mua cho mình đeo lên cổ, thuần thục và lưu loát thắt lại, đi tới gương lớn trong phòng làm việc nhìn trái nhìn phải, anh nhìn thật lâu mới không nóng không vội nở nụ cười, trong lòng âm thầm hả hê nghĩ, quả thật là anh mang cà vạt này nhìn đẹp trai hơn Hàn Thành Trì nhiều, có phải vậy hay không?!


Cửa phòng làm việc đúng lúc này bị gõ, mắt Thịnh Thế vẫn nhìn chằm chằm dáng người ngọc thụ lâm phong trong gương như cũ, tán thưởng caravat đủ kiểu, không hề để ý mở miệng: “Vào đi.”


Thư ký cũng không đẩy cửa ra, chỉ đứng ở ngoài nói: “Ngài Thịnh, đến lúc đi họp rồi ạ.”


“Đã biết.” Thịnh Thế lưu luyến không rời cứng rắn đem ánh mắt của mình rời khỏi gương, đi tới trước bàn làm việc cầm một phần văn kiện, lại đi vòng qua trước gương, thẳng lưng, xác định dáng vẻ của mình bình thường, sau đó mang theo chiếc caravat còn lại duy nhất còn lại đều bị anh hủy, đốt, cả thế giới chỉ còn lại một cái quà sinh nhật này, rồi anh rạng rỡ đi đến phòng họp.


********************


Hàn Thành Trì lái ô tô trực tiếp đến trước cửa, vội vàng dừng xe lại, đẩy cửa xe ra, đem chìa khóa đưa cho người giúp việc bên cạnh, đi vào bên trong nhà vừa đi vừa hỏi: “Giúp tôi đỗ xe, Ân Ân ở đâu?”


“Cô Ân Ân đang cùng bà chủ ở phòng vẽ tranh.”


Hàn Thành Trì không nói gì tiếp, dứt khoát đẩy cửa, bước vào, anh đổi giầy rồi đi phòng vẽ tranh ở lầu một, cửa phòng vẽ tranh khép hờ, Hàn Thành Trì đẩy ra thì nhìn thấy Cố Ân Ân đang ngồi trong phòng cùng mẹ mình vẽ tranh, hai người nghe thấy tiếng đẩy cửa nên đồng loạt quay đầu lại, thấy Hàn Thành Trì, Cố Ân Ân đi về phía anh nhoẻn miệng cười, bà Hàn liền cầm bút vẽ, hướng về phía Hàn Thành Trì lắc lắc, chào hỏi: “Thành Trì…….. Con tới xem mầu sắc bức tranh sơn dầu Cố Ân Ân giúp mẹ vẽ như thế nào?”


Hàn Thành Trì sợ Cố Ân Ân chờ sốt ruột, bây giờ ngược lại lại nhìn thấy cô ấy đang rất hăng hái bồi mẹ mình vẽ tranh, trái tim lo lắng đập chậm lại, anh cười đi lên phía trước, nhìn lướt qua bức tranh mẹ mình vẽ.


Anh bình tĩnh xem xét, bà Hàn tuy có tiếng trong giới về vẽ tranh sơn dầu, rất nhiều người vung tiền như rác muốn sưu tầm tranh bà vẽ, có thể do lúc anh còn nhỏ nhìn nhiều quen mắt, biết rõ phong cách vẽ tranh của bà Hàn, cho nên đối với một người không chuyên như Hàn Thành Trì mà nói, căn bản là không thấy bức tranh ra làm sao cả, chẳng qua anh chỉ cảm thấy một đống một đống mầu sắc chồng chất cùng một chỗ, căn bản cũng không phân biệt được rốt cuộc là hình dạng như thế nào, nhưng vẫn rất nghiêm túc nhìn qua, cười nói: “Cũng không tệ lắm.”


“Thành Trì, còn gạt mẹ, mẹ không nhìn ra được sao?” Mỗi lần bà Hàn hỏi con trai mình, lần nào anh cũng trả lời như vậy, thật ra thì bà cũng không trông cậy vào anh có thế trả lời gì tốt hơn, chẳng qua bà chỉ có một đứa con trai như vậy, bà vẽ một bức tranh vẫn luôn muốn có người chia sẻ, cho nên vẫn luôn nhiều lần thử làm khó anh, bĩu môi tỏ vẻ tức giận, quay đầu nhìn Cố Ân Ân,


Chương 301: Em Cố Tặng Caravat (1)


Mỗi lần bà Hàn hỏi con trai mình, lần nào anh cũng trả lời như vậy, thật ra thì bà cũng không trông cậy vào anh có thế trả lời gì tốt hơn, chẳng qua bà chỉ có một đứa con trai như vậy, bà vẽ một bức tranh vẫn luôn muốn có người chia sẻ, cho nên nhiều lần vẫn luôn thử làm khó anh, bĩu môi tỏ vẻ tức giận, rồi quay đầu nhìn Cố Ân Ân, mặt mày hớn hở, hòa ái dễ gần nói: “Ân Ân, chỉ có con là tốt, không giống như Thành Trì, vô tâm!”


Cố Ân Ân cười nhìn Hàn Thành Trì một chút, sau đó hướng về phía bà Hàn nói: “Thành trì có lòng hơn con.”


Bà Hàn nhìn con dâu tương lai che chở con trai mình như vậy th

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tôi đang phụ giúp đám tang thì mẹ tôi xộc vào gọi thất thanh: “Ra mà xem vợ mày mặc cái gì về này”

Tình yêu và Cạm bẫy

Giọt nước mắt ân hận của cô vợ luôn tự ti vì chồng không phải là một soái ca

Nhân tình trêu tức: “Chị làm thế nào chứ anh nhà ngày nào cũng đến đây đòi 5 nháy tôi mệt lắm” rồi cố tình rên thật to nhưng 30 phút sau đã phải hối hận tột cùng

Truyện Mình Chia Tay Rồi Mà Em Full