Đoạt hôn 101 lần - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polly po-cket

Đoạt hôn 101 lần (xem 4791)

Đoạt hôn 101 lần

ên đó.


Thịnh Thế rất hài lòng trước kiệt tác của mình, nhưng vẫn tiếp tục giả vờ, khóe miệng hơi nở nụ cười, đôi mắt tràn đầy vẻ có lỗi, giọng nói làm ra vẻ vô tội cất lên, “Thành Trì, thật xấu hổ quá.”


Hàn Thành Trì vừa kịp nhận ra mình đang gặp vấn đề gì. Anh ta vội vàng rút khăn tay, cố chùi sạch chiếc cà vạt của mình.


Thịnh Thế bình thản, nhìn Hàn Thành Trì đang luống cuống lau caravat. Giọng nói của anh càng ra vẻ thành khẩn, “Lâu rồi tôi không có xé gói tương cà, tay hơi gượng một chút, vả lại chỉ lo hút thuốc nói chuyện với anh, nhất thời sơ ý, không ngờ lại thành như vậy. Thật có lỗi quá!”


Hàn Thành Trì cũng nghĩ đơn giản là Thịnh Thế không cố ý. Anh ta ngẩng đầu, cười với đối phương rồi nói, “Nhị Thập, chuyện này không liên quan tới anh… Vả lại, chỉ là sốt cà thôi mà, cứ đưa tới tiệm giặt ủi là sạch ngay thôi.”


Động tác hút thuốc của Thịnh Thế chợt ngừng lại. Caravat đã dính nhiều tương cà như vậy, Hàn Thành Trì còn định đưa nó đến tiệm giặt ủi, sau đó tiếp tục dùng?


Đây không phải là mục đích của anh à nha!


Thịnh Thế đành ngẩng đầu, xem xét tình huống một phen rồi cúi đầu. Hàn Thành Trì vẫn đang lau caravat, thần sắc không có gì thay đổi. Bất chợt, Thịnh Thế nghĩ ra cái gì đó. Anh vội vàng đứng dậy, rút một tờ khăn giấy ở trên bàn, đi vòng qua bàn, tới trước mặt Hàn Thành Trì, nói khách khí, “Caravat này rất đẹp, nhưng mà số lượng của GUCCI quá ít, nhất định là rất đắt tiền. Thật xấu hổ quá, để tôi lau thay cho anh nha.”


Thịnh Thế vừa nói vừa cúi người, cầm khăn lau cho Hàn Thành Trì.


Hàn Thành Trì vội vàng khoát tay, “Không cần, không cần đâu… Nhị Thập, bỏ qua đi, tôi nào dám phiền anh.”


Thịnh Thế cười ha ha, vừa nói vừa ngậm điếu thuốc, hơi cúi thấp đầu, ánh mắt vẫn nhìn Hàn Thành Trì, lại cười ha ha rồi nói, “Thành Trì, anh đúng là không biết nghĩ. Tôi thật sự đang xin lỗi anh đó. Lần đầu tiên tôi lau caravat cho người khác, nếu anh còn không cảm kích, chính là anh không chịu nể mặt tôi!”


Thịnh Thế cầm caravat trong tay. Thừa dịp đang nói chuyện, anh thuận tay giơ nó hơi cao lên, để điếu thuốc trong miệng mình nhắm ngay vào caravat của Hàn Thành Trì. Chỉ có bấy nhiêu đó thôi, caravat bằng lụa tơ tằm liền bị cháy một mảng lớn. Mùi khét bốc lên, Hàn Thành Trì hơi nhíu mày, khịt mũi, “Có ai đang đốt cái gì à?”


Chương 298: Còn Có Thể Hèn Hạ Thêm Chút Nữa Không? (38)


Lúc này Thịnh Thế mới lập tức né thân tránh ra, lấy điếu thuốc trong miệng ấn vào trong cái gạt tàn thuốc kế bên, nhìn lỗ thủng trên caravat của Hàn Thành Trì, mặt tiếc nuối, nhưng trong lòng không có một chút xấu hổ nào nói xin lỗi với Hàn Thành Trì: “Thành trì, chuyện này. . . . . . Chuyện này thật là xin lỗi. . . . . . Tôi cũng không biết nên nói cái gì cho phải. . . . . .”


Hàn Thành Trì chỉ nghĩ Thịnh Thế thật sự không cẩn thận, anh cho rằng đây là quà Cố Ân Ân mua tặng sinh nhật mình, cho nên mấy ngày nay cố ý đeo, bây giờ bị Thịnh Thế đốt một cái lỗ như vậy.


Anh quả thật đã quên, Thịnh Thế – thiên chi kiêu tử (con cưng của trời) này quần áo đến tay cơm tới há mồm, làm sao có thể làm những chuyện này?


Trong lòng Hàn Thành Trì không khỏi có bao nhiêu hối hận vì vừa rồi lúc Thịnh Thế giúp mình lau caravat, làm sao lại không có chút ý chí kiên định, đẩy anh ta ra.


Quà sinh nhật đã bị hủy, trong lòng Hàn Thành Trì vô cùng rối rắm, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt giống như vô cùng có lỗi của Thịnh Thế, chỉ có thể giả vờ không sao cả, nhếch môi, nói: “Nhị Thập. . . . . . Không sao đâu.”


“Chỉ là cũng may, cậu không bị phỏng.” Vẻ mặt Thịnh Thế vẫn ảo não, “Cái caravat này của cậu khẳng định không thể đeo được nữa rồi, bằng không như vậy, bây giờ tôi gọi điện thoại, bảo thư ký của tôi chọn mấy cái caravat mới đưa tới cho cậu?”


Hàn Thành Trì kéo caravat trên cổ mình xuống, vội vàng ngăn cản nói: “Nhị Thập, không cần, caravat trong nhà còn nhiều mà, buổi chiều tôi không có việc gì, cũng không cần đi chỗ quan trọng nào, không cần đeo, cho nên không cần phiền toái như vậy.”


Vẻ mặt Thịnh Thế nghiêm túc nhìn Hàn Thành Trì, giọng nói cũng có chút nghiêm túc: “Thành Trì, không phiền toái chút nào.”


Sau đó, móc điện thoại di động trong túi ra gọi, sai người đến cửa hàng nổi tiếng ở “Mười Dặm Thịnh Thế” cầm mấy cái caravat đưa đến Bách Phủ Yến.


Caravat rất nhanh đã được thư ký đưa tới, ước chừng có đến mười sợi, Thịnh Thế sai thư ký bày ra một dãy ở trước mặt của Hàn Thành Trì, “Thành Trì, đừng khách khí, thích cái nào thì chọn cái nấy, nếu đều thích, tôi cho người đưa đến nhà họ Hàn, đừng ngại.”


“. . . . . .” Hàn Thành Trì im lặng một chút, nói: “Nhị Thập, tôi cũng không sao đâu mà.”


Thịnh Thế biết rất rõ Hàn Thành Trì nói không sao chính là chỉ không cần caravat, nhưng anh cố tình xuyên tạc ý trong lời nói của Hàn Thành Trì, vẻ mặt tươi cười nhìn Hàn Thành Trì, rất có phong độ nói: “Cậu đã nói không sao, vậy thì chọn nhanh đi.”


Nói xong, Thịnh Thế suy nghĩ một chút, lại mím môi, nở nụ cười trong trẻo, vô cùng thành khẩn nhìn về phía Hàn Thành Trì bổ sung thêm một câu: “Không sao, từ từ chọn, tôi chờ cậu.”


Hàn Thành Trì thật sự không muốn Thịnh Thế trả lại caravat cho mình, anh cũng thật không thiếu một sợi caravat này, chỉ là caravat này do Cố Ân Ân tặng nên anh rất thích nhưng bị Thịnh Thế làm cháy nên anh có chút đau lòng mà thôi, chỉ có điều cho dù anh thông minh, cũng không nghĩ ra caravat của mình sẽ bị phá hỏng là do Thịnh Thế cố ý làm, thậm chí đến cuối cùng, vẫn còn nghĩ Thịnh Thế đang bồi thường, mà vụng về chọn lựa một cái caravat mới.


Thịnh Thế bảo thư ký đeo caravat mới cho Hàn Thành Trì, xem xét cẩn thận một lần, sau đó cười cười, vẻ mặt nghiêm trang nhìn Hàn Thành Trì nói một câu: “Thành Trì, cậu đeo cái caravat này thuận mắt hơn cái caravat kia.”


Chương 299: Còn Có Thể Hèn Hạ Thêm Chút Nữa Không? (39)


“. . . . . .” Trên mặt của Hàn Thành Trì vẫn treo nụ cười ôn nhu như ngọc như trước, sau đó lặng lẽ cúi đầu, liếc mắt nhìn caravat mình mới đeo xong, kiểu dáng màu sắc và hoa văn đều rất bình thường, khóe miệng giật giật, lộ ra vẻ không tin hỏi ngược lại Thịnh Thế: “Thật sao?”


Thịnh Thế nói khoác mà không biết ngượng gật đầu một cái, tỏ vẻ rất đúng, còn thuận tiện lôi kéo thư ký của mình cùng chung chiến tuyến với mình: “Cô cảm thấy Hàn Đại thiếu gia đeo caravat này như thế nào?”


Thư ký của Thịnh Thế dựa vào Thịnh Thế ăn cơm nên chỉ có thể che giấu lương tâm, mỉm cười trả lời: “Vâng rất đẹp.”


Hàn Thành Trì cũng không cùng Thịnh Thế dây dưa giữa cái caravat anh đang đeo với cái caravat vừa rồi, cái nào đẹp hơn, cái nào khó coi, chỉ cho rằng ánh mắt thưởng thức đồ vật của mỗi người không giống nhau, thuận thế liền dời đề tài.


Thịnh Thế chỉ chỉ những c

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chúng Mình Rồi Sẽ Lại Yêu, Không Phải Yêu Nhau Mà Là Yêu Người Khác

Hãy cứ hết lòng mà yêu đi!

Truyện Trai Ngoan Dính Phải Gái Hư Full

Truyện Nhật ký lấy chồng

Mẹ già hóa điên, con cái bỏ đi hết chỉ còn cô con dâu hầu hạ 14 năm