Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polaroid

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4544)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

đều là những nhi tử ngốc cùng con dâu không biết mang thù, không tính tới phản kích hay trả thù, nhưng còn Cổ thị? Liên Mạn Nhi có thể khẳng định, Cổ thị cũng không phải là bánh bao.


Cổ thị có thể sẽ không cùng Chu thị cãi qua cãi lại nhưng cỗ oán khí này sẽ tích tụ lại rồi sẽ phát triển thành cái gì? Chuyện Liên Tú Nhi thành như vậy, nguyên nhân chắc chắn không cách nào tránh khỏi là từ oán khí tích tụ trước tới giờ của Cổ thị.


Chuyện trước kia của Liên Mạn Nhi cả nhà không tính toán với Cổ thị nhưng cũng không quên đâu, lúc đó dù cả nhà Liên Mạn Nhi chưa một lần làm gì có lỗi với Cổ thị mà vì con gái ruột, vì tiền đồ của Liên Thủ Nhân, Cổ thị có thể cùng Liên Thủ Nhân sắp xếp kế hoạch bán Liên Mạn Nhi thì với oán khí Chu thị gây ra cho Cổ thị nhiều như vậy, lại có việc Trịnh gia cấp cho Liên Thủ Nhân chỗ dựa hấp dẫn như thế, việc bán Liên Tú Nhi đối với Cổ thị mà nói cũng rất bình thường, không hề lo sợ gì.


Chu thị chỉ vào Cổ thị mắng không dứt. Cổ thị im lặng cúi đầu chịu đừng. Liên Tú Nhi vẫn khóc thút tha thút thít. Liên Lan Nhi ngồi bên cạnh an ủi Liên Tú Nhi. Liên Lão gia tử ngồi đó không nói gì.


Cổ thị dường như đem mình phủi tội vô cùng sạch sẽ nhưng trong lời nói của nàng rõ ràng có lỗ hổng. Chu thị nghe không hiểu, Liên Tú Nhi đang khóc nhưng Liên Lan Nhi cùng Liên Lão gia tử chẳng lẽ cũng đều không nghe ra được gì sao?


Hay là đều hiểu cả thậm chí đã sớm nghĩ đến nhưng lại khó nói ra hay là không muốn nói ra?


Đúng là Cổ thị cũng giống Chu thị, cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước, nữ nhân trong các nhà giàu có đều như vậy nhưng các nàng vẫn có cách thu thập tin tức riêng của mình chứ. Không cần nói tới những nha đầu bà tử chạy việc, chỉ cần nói tới người có quan hệ thân mật nhất có nhiều tin tức với Chu thị là Liên Lão gia tử, với Cổ thị là Liên Thủ Nhân. Liên Lão gia tử cũng bị vây trong sân viện nhỏ này cũng không có nguồn tin tức riêng nhưng Liên Thủ Nhân mỗi ngày đi ra ngoài làm việc. Còn có một Liên Thủ Nghĩa mỗi ngày theo bên người Liên Thủ Nhân nữa. Nói mấy người mỗi ngày đều ở trong nhà bị lừa gạt vậy những người đi ra bên ngoài, không bị che mắt, không bị trói chân, chuyện lớn như vậy sao có thể cũng bị lừa gạt?


Liên Lão gia tử rốt cục lại lên tiếng: “Đi xem thế nào lão đại cùng lão nhị còn chưa tới?”


Điều này… Những người có thể đi ra ngoài tìm người đều phái đi cả rồi.


“Để cháu cùng Tiểu Thất đi xem.” Ngũ Lang lên tiếng đáp ứng rồi lôi kéo Tiểu Thất đi ra ngoài.


“Bà mối! Đem bà mối tìm đến cho ta.” Chu thị sau khi mắng người đến nước bọt văng tứ tung rồi cũng nhớ tới đầu sỏ gây nên chuyện. “Ban nãy ta còn trông thấy, bà ta sáng nay còn có mặt mũi nói chúc mừng ta, còn muốn xin tiền mừng, uống rượu mừng, đem bà ta tới đây, ta phải hỏi bà ta cho rõ ràng.”


“Ngươi đi đi.” Chu thị thấy không có ai đứng lên liền chỉ vào Hà thị phân phó.


Hà thị liền đáp ứng đi ra ngoài.


Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa chậm chạp bước vào, bà mối Hồ cũng đã lắc lắc mông cười hì hì sau lưng Hà thị bước tới.


Chương 437: Là Ngươi Nghĩ Sai


Editor: Lãnh Phong


Quan mai Hồ ma ma, từ ngày đầu tiên Liên Mạn Nhi tới đây đã nghe tới đại danh bà mối này trong miệng Hà thị. Hôm nay, nghe nói vị làm nên mối nhân duyên “tốt đẹp” của Liên Tú Nhi này đã tới hỗ trợ từ sáng sớm. Hồ ma ma vừa tới đã qua chúc mừng Liên lão gia tử cùng Chu thị, lại quay sang giúp đỡ Cổ thị thu xếp chuyện chuẩn bị tiếp đón tân lang, sau đó lại đi chào hỏi một lượt khắp các phòng Liên gia, kể cả Trương thị bà ta cũng qua chào một tiếng. Hồ ma ma nhìn thấy Liên Mạn Nhi, Ngũ Lang, Tiểu Thất còn tươi cười hỏi các nàng có hay không muốn ở lại đây thành gia lập nghiệp cứ nói với bà ta, bà ta đảm bảo sẽ tìm cho mối nhân duyên tốt đẹp.


Cũng giống như bao bà mối khác, Hồ ma ma là một người khéo léo. Vừa rồi trong nhà náo loạn lớn như vậy cũng không thấy bà ta đâu, kể cả lúc này bị Hà thị đưa về đây vẫn giữ nguyên bộ mặt tươi cười không một chút bối rối như thể vậy mới phù hợp với không khí vui mừng một ngày lại mặt nên có.


“Ôi chao!!! Đây không phải là đại thái thái sao, sao lại quỳ ở đây thế này?” Vừa vào cửa trông thấy Cổ thị quỳ trên mặt đất, Hồ ma ma làm bộ kinh ngạc khoa trương nói “Hôm nay là ngày đại hàn đấy, dưới mặt đất lạnh lắm, có chuyện gì cứ từ từ nói chuyện, đại thái thái sao lại phải như vậy!”


Chu thị thấy Hồ ma ma như thể trông thấy kẻ thù không đội trời chung, vậy mà bà ta lại làm như không có việc gì, như muốn thách thức Chu thị xem có thể làm gì bà ta. Cơn tức giận này lại càng không thể không trút được rồi.


“Lão Hồ bà tử” Chu thị mở miệng không chút khách khí “Ngươi lăn lại đây cho ta. Ngươi là cái người không có đạo đức. Lúc làm mai, ngươi nói với ta như thế nào? Ngươi nói với ta làm mai cho Tú nhi với tiểu công tử Trịnh gia, như thế nào hôm nay thành thân lại đổi thành lão cha hắn rồi?”


“Thỉnh an lão thái gia, lão thái thái.” Hồ ma ma lúc này vẫn tỏ ra là người không quên cấp bậc lễ nghĩa, hướng giường gạch thi lễ rồi mới đứng lên nói “Lão thái thái nói vậy là như thế nào. Người ở đâu gặp chuyện không như ý thì mắng ta trút giận sao cũng được nhưng việc hôn sự của cô phu nhân, tân lang là người nào, đây là chuyện đại sự sao lão thái thái có thể thuận miệng nói lung tung a.”


“Cô phu nhân nhà ta, kiệu hoa lên cũng đã lên, bái đường cũng đã bái, nàng cũng đã động phòng, tân lang là người nào còn có thể nhầm được hay sao?… Đóng kín cửa lại, lão nhân người nói như vậy. Lời này có thể lớn có thể nhỏ ah.”


“Cô phu nhân rõ ràng là gả cho Trịnh Minh Sinh Trịnh Tam lão gia, sao mới về lại mặt một chút, lão thái thái ngài lại nói chuyện tiểu công tử nhà Trịnh Tam lão gia rồi? Việc này..” Hồ ma ma vặn vặn hai bàn tay, hết nắm vào lại mở ra, nhìn ngó xung quanh làm đủ điệu bộ rồi mới chịu nói tiếp “Việc này mà truyền ra ngoài sẽ khiến người ta nghĩ thế nào? Người tốt bụng hiểu chuyện thì chỉ nói là Lão thái thái ngài yêu quý cháu ngoại kế (con riêng của con rể – cháu ngoại nhưng không phải cháu ruột mình) chứ không có ý gì khác nhưng lỡ rơi vào tai người không hiểu chuyện hoặc là có ý đồ xấu có thể nói thành chuyện gì mà không chịu an phận thủ thường trong nội viện, đem lòng nhớ thương thiếu niên trẻ tuổi. Lão thái thái nói vậy làm sao cô phu nhân có thể sống làm người được a.”


Hồ ma ma này quả là người miệng lưỡi xảo quyệt, từng câu từng chữ như từng bàn tay tát thẳng vào mặt Chu thị. Liên Mạn Nhi thầm nghĩ Hồ ma ma gặp chuyện này vậy mà lời lẽ vẫn hùng hồn dám đối chất với Chu thị như vậy hiển nhiên đã có chuẩn bị mà tới, hơn nữa còn có chuẩn bị chỗ dựa lớn a.


“Hồ ma ma” Liên Lan Nhi ngòi bên người thấy Chu thị bị người khác quở trách không nói lại được câu nào bèn mở miệng “Việc này thị phi đen trắng người có mắt đều có thể thấy rõ. Hồ ma ma người đã làm việc gì tự trong lòng ngươi cũng biết rõ. Đừng coi mọi người đều là kẻ ngu cả. Mẹ ta tìm ngươi hỏi chuyện chính là muốn hỏi thăm rõ ràng. Ngươi lại giáp thương đáy bổng (châm chọc giấu diế

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cuộc sống xáo trộn vì mơ thấy ông hàng xóm

Em sáng suốt khi chia tay anh

Nữ vương hắc đạo: Ông xã chớ làm loạn – Phần 2

Truyện Ngôi nhà có cánh cổng cao cao

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2