“Dì lớn mắng phải lắm.” Hồ ma ma liếc mắt dò xét Liên Lan Nhi xong liền lấy tay tự vả vào miệng một cái xong cười nói “Ta đây cũng là do nghe xong lời lão thái thái nói vì lo lắng cho thể diện Trịnh gia cùng Liên gia, cũng là vì lão thái thái, vì cô phu nhân trong tâm sốt ruột nên ăn nói hồ đồ rồi.”
Hồ ma ma quả không hổ là bà mối lâu năm dày dặn kinh nghiệm, co được giãn được, kiểu gì cũng biết cách ăn nói được. Mà những lời bà ta nói cũng không phải là không có lý.
Liên Tú Nhi đã bái đường thành thân với Trịnh Tam lão gia, bây giờ về lại mặt lại nói là trước kia định thân với tiểu công tử nhà Trịnh Tam lão gia. Bất luận chuyện này là ai đúng ai sai, ở cái thời đại trọng nam khinh nữ này lời Chu thị mà truyền đi chỉ khiến Liên gia cùng Liên Tú Nhi thành trò cười mà thôi.
Bị chê cười vẫn còn là chuyện nhỏ, nếu thực bị người ta đặt chuyện rằng Liên Tú Nhi không chịu an phận thủ thường, chê Trịnh Tam lão gia đã cao tuổi, muốn hối hận, lại coi trọng đứa con riêng trẻ tuổi, anh tuấn của chồng thì Liên Tú Nhi về sau không cần sống tiếp rồi.
Trịnh gia bên kia nếu như vì mặt mũi mà làm lớn chuyện, dứt khoát không cần Liên Tú Nhi nữa, cũng có thể xảy ra. Cái gọi là gà bay trứng vỡ, thì ra là như thế.
Mà trường hợp bị hưu như Liên Tú Nhi về sau có muốn tìm được nhà chồng tử tế là chuyện gần như không thể.
Chu thị bây giờ là lửa giận xông lên não chỉ chăm chăm tìm ra kẻ đầu sỏ gây nên chuyện mà trút giận, phát tiết, đợi đến lúc tỉnh táo lại cũng sẽ nghĩ tới chuyện này. Đến lúc đó hối hận thì đã muộn.
Vậy nên hiện tại nghe thấy những lời này của Hồ ma ma, Chu thị tức giận thì vẫn tức giận nhưng khí thế đã giảm bớt xuống rất nhiều.
“… Vậy thì coi trời bằng vung rồi, lòng dạ đen tối, nát thành nước rồi.” Chu thị vừa khóc vừa mắng, “Những lời kia không phải là do ngươi nói sao, đem Trịnh tiểu công tử khoa trương thành người trên trời dưới đất không ai sánh bằng, ngươi…”
“Lão thái thái ah,” Hồ ma ma nói “Ta nói là nói Trịnh Minh Sinh Trịnh Tam lão gia mà. Cái nghề làm mai này, không phải là phải đem tình huống trong nhà đối phương nói rõ ràng cho nhà thông gia biết rõ sao? Ta khen ngợi Trịnh tiểu công tử sao? Trịnh đại công tử, Trịnh nhị công tử ta cũng đều khen ngợi cả mà. Là lão thái thái ngài một câu lại một câu hỏi chuyện Trịnh tiểu công tử, lão thái thái ngài đã hỏi, ta còn có thể không trả lời hay sao?”
“Là lão nhân người nghỉ sai, ngày đó Trịnh tiểu công tử theo phụ thân là Trịnh Tam lão gia tới đây chứ không phải là Trịnh Tam lão gia đi cùng Trịnh tiểu công tử tới.”
Chu thị dung tay xoa xoa trán hồi tưởng lại lời Hồ ma ma nói lúc nghị thân. Hồ ma ma lúc ấy nói giảo hoạt, lúc thì Trịnh Minh Sinh, lúc thì Trịnh tiểu công tử cố ý khiến Chu thị cho rằng danh tự của Trịnh tiểu công tử là Trịnh Minh Sinh. Hồ ma ma luôn mồm gia cảnh Trịnh gia như thế nào, Trịnh tiểu công tử là người thế nào, ba hoa chích chòe liên tục. Lại cố ý để Trịnh Tam lão gia cùng Trịnh tiểu công tử cùng tới để cho Chu thị cùng Liên Tú Nhi xem mặt.
Hiện tại hồi tưởng lại, Hồ ma ma khi đó là cố ý nói chuyện nước đôi khiến bà hiểu lầm. Chu thị dù có lớn tuổi rồi nhưng vẫn chưa phải là người già rồi mà hồ đồ không hiểu ra đây là Hồ ma ma cố ý thiết lập cái bẫy này để bà nhảy vào.
“Ngươi là cái mụ chủ chứa chết tiệt đáng chém ngàn đao.” Chu thị vừa gào thét vừa xuống giường giơ tay đánh vào mặt Hồ ma ma.
Hồ ma ma không nghĩ tới Chu thị có thể không cần thể diện mà nổi điên lên như vậy, hay có lẽ đúng hơn là chưa có ai cảnh báo cho bà ta Chu thị có thể như vậy nên bà ta không phản ứng kịp chỉ ngẩn ngơ một lúc đã bị Chu thị đánh cho cái mặt nở đầy hoa.
“Ai dza, má ơi, đây là làm gì vậy, làm cái gì vậy?” Hồ ma ma cũng không dám phản kháng lại chỉ lấy hai tay lên che mặt nhanh chóng đứng lên muốn chạy ra ngoài.
Chu thị cực kỳ hận bà ta, sao có thể dễ dàng để cho bà ta chạy thoát liền lấy một tay túm lấy tóc Hồ ma ma, tay kia vẫn không ngừng tát vào mặt Hồ ma ma.
“Tú nhi, con còn đứng nhìn gì nữa, mau lại đây đánh chết cái mụ tú bà điêu ngoa này.” Chu thị kêu gọi Liên Tú Nhi xong lại quay sang hô hào Liên Lan Nhi, Hà thị “Lan nhi, nương tử lão nhị, mau lại đây đừng để cho bà ta chạy thoát, hôm nay ta phải đánh chết mụ tú bà đáng chém ngàn đao này.”
Liên Tú Nhi nghe theo lời Chu thị cũng đứng dậy đưa tay ra cấu cấu véo véo lên mặt, lên người Hồ ma ma.
Hồ ma ma không ngớt lời kêu thảm thiết “Giết người, có kẻ muốn giết người. Cứu mạng a. Mau cứu mạng a.”
Thực ra ngoài hai người Chu thị và Liên Tú Nhi còn Liên Lan Nhi và Hà thị cũng chỉ giả vờ đứng xung quanh cũng không thực sự đánh lên người Hồ ma ma. Hồ ma ma nhờ vào thân thể béo tốt, tuy cũng bị đánh không ít đến tóc tai bù xù, mặt mũi đầy vết máu nhưng cũng giãy giụa chạy thoát khỏi vòng vây. Hồ ma ma một khắc cũng không dám lưu lại trong phòng, nhanh như chớp chạy ra cửa, vừa chạy vừa không quên quay lại mắng chửi.
“Thật không thể ngờ được, ta chạy gãy chân, nói mỏi miệng mới hoàn thành cho nhà các người một mối hôn sự tốt như vậy. Ấy vậy mà một ngụm rượu, một hớp trà cảm ơn cũng không có lại còn xúm vào đánh ta một trận. Chuyện hôm nay ta phải ra ngoài nói cho mọi người đều biết. Cái mặt này của ta… Cái mặt này của ta còn cách nào gặp người nữa…”
Cứ thế Hồ ma ma nhanh như chớp chạy thẳng. Cổ thị thấy Chu thị đánh Hồ ma ma ác liệt quá, biết chuyện này không ổn như dự tính rồi liền lén lút đứng lên muốn nhân lúc hỗn loạn mà chạy ra ngoài.
Chu thị phát hiện Cổ thị đứng lên chuẩn bị chạy nhanh chóng quát to “Ngươi đứng lại đó. Ngươi chạy đi đâu, ta còn chưa có hỏi xong chuyện với ngươi đâu. Ai cho phép ngươi đứng lên?”
Cổ thị hề hề cười nói “… Chuyện này, là con dâu sợ Hồ ma ma chạy ra ngoài nói lung tung làm hỏng thanh danh của Tú nhi nên muốn nhanh chóng đuổi theo bắt bà ta lại …”
Cổ thị đang giải thích trong phòng thì ngoài sân truyền đến tiếng bước chân. Liên Mạn Nhi quay ra nhìn thì thấy hai huynh đệ Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa đang đi vào, theo sau là bọn Nhị Lang, Tam Lang, còn có cả Ngũ Lang, Tiểu Thất. Hai huynh đệ này rốt cục cũng chịu trở về rồi. Cổ thị thấy hai người khẽ thở phào một hơi.
Liên Thủ Nhân trao đổi ánh mắt với Liên Thủ Nghĩa một cái, lại liếc nhìn Cổ thị rồi mới bước vào trong phòng. Liên Mạn Nhi nhíu mày. Lúc hai huynh đệ này đi qua nàng, một mùi rượu lan tỏa ra rất rõ, hiển nhiên là hai người mới từ bàn rượu trở về.
Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa bước vào phòng, đi tới trước giường gạch không đợi Liên lão gia tử,Chu thị lên tiếng đã quỳ xuống đất
Liên Thủ Nhân quỳ xuống lập tức khóc ròng nói “Cha. Mẹ, Là nhi tử bất hiếu, nhi tử thật bất hiếu a…”
Liên Thủ Nghĩa đi theo sau Liên Thủ Nhân cũng vừa quỳ vừa khóc.
“Các ngươi là hai kẻ tán tận lương tâm.” Chu thị cũng khóc, quơ lấy trên cây c


