Phượng ẩn thiên hạ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Pair of Vintage Old School Fru

Phượng ẩn thiên hạ (xem 5299)

Phượng ẩn thiên hạ

nhìn Hoa Trứ Vũ như một người ngốc khi Hoa Trứ Vũ không nhận biết được thân phận của mình, điều này chứng minh đây là một nha hoàn mới tới, chỉ thấy tiểu nha hoàn chậm rãi nói. “Tiểu thư, người là Nhiếp nhị tiểu thư, tên là Nhiếp Y Nhân, từ nhỏ đã được nuôi ở bên ngoài, vì việc tuyển tú sắp tới mà được gọi về nhà!”


“À! Tuyển tú?” Hoa Trứ Vũ đờ đẫn gật đầu. Nói như vậy, không phải Hoàng Phủ Vô Song cho nàng rời khỏi hoàng cung, chẳng qua hắn muốn cho nàng một thân phận mới, muốn nàng vào cung một lần nữa.


“Ngươi tên là gì?” Hoa Trứ Vũ hỏi.


Tiểu nha hoàn cúi đầu nói: “Tiểu thư, nô tỳ tên là Thúy Vân.”


“Ta hỏi ngươi một chuyện, ta hôn mê mấy ngày, đại phu nói ta mắc bệnh gì?” Hoa Trứ Vũ suy nghĩ một lát, chậm rãi hỏi.


Việc nàng đột ngột hôn mê trong Nội Trừng Viện. Tuy bây giờ không có cảm giác đau đớn, nhưng trước khi hôn mê, nàng còn nhớ rất rõ cảm giác trời đất đảo lộn kia.


“Hình như tiểu thư bị trúng độc, hôn mê mất hai ngày, nhưng lão gia đã mời Thái y trong cung tới giải độc cho tiểu thư!” Thúy Vân thận trọng nói.


Hoa Trứ Vũ ngạc nhiên, trúng độc, chẳng lẽ nàng bị trúng độc thật sao? Đứa bé trong bụng thế nào rồi? Hoa Trứ Vũ lo lắng lấy tay ôm bụng, lòng đau như cắt!


Hoa Trứ Vũ đuổi Thúy Vân ra ngoài, một người bước đi trong khuê phòng, ý muốn trốn ra ngoài thăm dò thực hư, nhưng quanh phòng bố trí rất nhiều người canh gác, con cả của Nhiếp Viễn Kiều làm thống lĩnh Cấm vệ quân. Nếu nàng trốn khỏi Nhiếp phủ còn khó hơn trốn khỏi hoàng cung.


Hoa Trứ Vũ vô cùng lo lắng, chủ yếu là lo lắng cho đứa bé trong bụng, ở trong này, nàng sợ mình không biết được chân tướng, chỉ có đi tìm Thái. Vất vả đợi tới hoàng hôn, Hoa Trứ Vũ trốn ra ngoài theo đường cửa sổ, xuyên qua vườn hoa tới một dãy hành lang dài.


Chỉ thấy có hai cấm vệ quân đang ngồi trước hành lang nói chuyện phiếm. Hoa Trứ Vũ định yên lặng qua đó đánh ngất bọn họ nhưng chợt nghe thấy một tên cấm vệ quân nói: “Thật không ngờ trong hoàng cung còn có thái giám giả trà trộn vào, Nguyên Bảo kia cũng thật có diễm phúc. Không biết hắn đã ngủ với bao nhiêu phi tần, mỹ nữ?”


“Này! Ngươi nhỏ giọng một chút.” Một cấm vệ quân khác nói. “Diễm phúc cái gì, chẳng phải cuối cùng vẫn mất đầu sao, nếu vậy thà rằng không có còn hơn!”


“Nghe nói sau khi hắn bị chém đầu, còn có người bạo gan chạy tới lột quần của hắn ra xem, đúng là thái giám giả. Ha ha!”


Hoa Trứ Vũ ngây người.


Tuy nàng biết Nguyên Bảo kia không phải mình, nhưng qua miệng của hai tên cấm vệ quân, nàng vẫn thấy lạnh cả người.


Nàng bị xử trảm, còn bị phơi thây ngoài chợ cho mọi người quan sát!


Hoàng Phủ Vô Song, vì sao hắn phải làm vậy, độc ác! Thật quá độc ác!


Vì sao, hắn phải để nàng chết một cách nhục nhã như vậy! Hoàng Phủ Vô Song, rốt cuộc hắn muốn làm cái gì?


Hoa Trứ Vũ hận tới nghiến chặt răng. Chiều muộn, gió lạnh, nhưng không sánh được một phần cảm giác lạnh lẽo trong lòng nàng.


Rốt cuộc hai cấm vệ quân kia cũng phát hiện ra Hoa Trứ Vũ, vội vàng đứng dậy thi lễ: “Tiểu thư, người dậy rồi sao, gió bên ngoài lạnh lắm, mau về phòng thôi!”


Hoa Trứ Vũ cúi đầu, lúc này nàng mới nhận ra mình chỉ mặc một bộ quần áo đơn màu trắng, nàng khẽ cười. “Ta chỉ đi dạo một chút thôi. Người tên Nguyên Bảo kia, xử trảm khi nào vậy?”


“Hôm nay!” Một Cấm vệ quân vội vàng đáp.


Năm Hồng Vũ thứ hai, tân đế đăng cơ đã xảy ra không ít chuyện.


Tháng giêng, vụ án lăng trì Tả tướng Cơ Phượng Ly khiến cả Nam Triều chấn động. Mà chưa đầy một tháng sau, lại có một chuyện khác làm cả Nam Triều bùng nổ.


Trước lúc Tả tưởng Cơ Phượng Ly bị hành hình, Tả tướng đã không câu nệ lễ tiết hôn viên thái giám giám trảm hắn. Mà viên thái giám kia, đã tự mình chém Tả tướng bảy đao, chấn động toàn trường.


Cũng từ khi đó, viên thái giám kia đã trở thành kẻ thù của toàn bộ nữ nhân Nam Triều.


Lúc này đây, chuyện làm Nam Triều bùng nổ cũng có liên quan tới hắn.


Nghe nói, hắn là một thái giám giả, còn lén tư thông với phi tần của Khang đế, làm phi tần kia mang thai. Nghe nói, thái giám này ỷ vào sự tin tưởng của Hoàng Thượng, còn to gan cho phi tần kia sử dụng thuốc dưỡng thai trong cung. Thấy bụng của phi tần kia càng lúc càng lớn, hắn liền xin tân đế dẫn cô ta rời khỏi hoàng cung, không ngờ, trong ngày các sứ thần vào chầu, việc này lại bị bại lộ.


Thái giám kia có nằm mơ cũng không ngờ tới kết quả này, Hoàng Thượng giận dữ nhốt hắn vào Nội Trừng Viện, chém đầu thị trúng ở Ngọ môn vào ngày mùng ba tháng hai, phơi thây giữa chợ.


Nghe nói, hôm hành hình, có rất đông người tụ tập ở Ngọ môn. Nghe nói, sau khi chém đầu, còn có người đánh bạo lên cởi quần hắn ra xem, quả nhiên là thái giám giả.


Đến lúc này, thái giám giả gây loạn trong hoàng cung Nam Triều đã không còn xuất hiện trước mắt mọi người nữa.


Tuy vậy, cũng không có ít người thổn thức, khâm phục tài năng của viên thái giám này.


Hắn có tài năng uy chấn thiên hạ, cũng có công anh dũng giết địch, hắn phò tá tân đế đăng cơ, tân đế cũng rất tin tưởng hắn. Nhưng dù sao cũng là một đế vương, sao có thể để một tên thái giám khua chân múa tay trước mặt mình, nghe nói, hắn vì ỷ vào sự tin tưởng của hoàng thượng mà vô cùng kiêu ngạo.


Phi điểu tẫn, lương cung tàng. Đến cuối cùng, hắn cũng không tránh được vận mệnh này.



Trời đã về đêm, ánh đèn rực rỡ.


Hoa Trứ Vũ dẫn theo Thúy Vân ra ngoài, có một cỗ xe đã đợi sẵn ngoài cổng, Thúy Vân đỡ Hoa Trứ Vũ lên xe ngựa, bốn gã thị vệ cưỡi ngựa theo sau.


Xa phu theo lời Hoa Trứ Vũ đi dọc theo đường cái. Ở chợ đêm lúc này đang bày rất nhiều quầy hàng, xe ngựa chỉ có thể nhích dần từng bước. Hoa Trứ Vũ sai người dừng xe, thả bộ trên đường cùng Thúy Vân.


Khu chợ đêm vô cùng náo nhiệt, ngoài những món đồ lặt vặt thì còn có đồ ăn như pháo hoa, bút mực, cung tên, mứt quả….trong số đó, phụ kiện của nữ nhân nhiều hơn cả, ví dụ như bức tranh thêu, lụa là, đồ trang sức.


Gian hàng nào Hoa Trứ Vũ cũng dừng lại quan sát, cầm cái này, ngắm cái kia, tỏ vẻ vô cùng hứng thú mà chủ quán cũng không hề tức giận, trước khi Hoa Trứ Vũ xuống ngựa đã đeo khăn che mặt, tuy mọi người không nhìn được gương mặt thật của nàng, nhưng có thể nhìn rõ được đôi mắt xinh đẹp ngập tràn vẻ hứng thú khiến người ta khó lòng tức giận. Dù nàng không mua gì, nhưng các chủ quán vẫn cười hì hì để mặc nàng loay hoay đùa nghịch những món đồ kia.


Đi dạo trên đường hồi lâu, khi tới trước cửa hiệu thuốc khám thai lần trước, nàng bảo thị vệ đứng chờ ngoài cửa, chỉ có Thúy Vân theo nàng vào trong. Dưới ánh nền mờ nhạt, Hoa Trứ Vũ vừa đưa mắt đã thấy Thái đang ngụy trang làm thái y đảo thuốc.


Hoa Trứ Vũ tiến vào, nàng còn lo lắng hắn không kịp tới, trong lúc xem xét mấy món đồ ở quầy hàng, nàng đã truyền mảnh giấy hẹn Thái tới tiệm thuốc. Trong chợ đêm chỉ có hai tiệm thuốc là nơi phòng ngừa bất trắc của bọn họ, đồng thời cũng là nơi truyền tin tức.


“Xin hỏi cô nương thấy không thoải mái ở đâu?” Thái buôn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cô Gái Ðến Từ Hôm Qua – Nguyễn Nhật Ánh

Nơi ấy bình yên

Chuyện Bựa Thời Đi Học Full

Tuần không đủ “3 lần” là vợ nghĩ tôi có bồ

Đang ân ái với vợ mới thì điện thoại vợ cũ mới chết tròn 100 ngày rung liên hồi và cái kết kinh hoàng…