Anh vừa mong đợi cô nhanh một chút làm xong, để cho anh không phải chịu thêm loại hành hạ này, vừa hy vọng cô động tác chậm một chút, có thể để cho loại ái muội này kéo dài thêm một chút. . . . . .
“Được rồi!” Cô thuận tay kéo quần của anh lên, vẫn là để cho trong lòng anh có chút tiếc nuối. . . . . .
Rất nhanh, đồ ăn mua bên ngoài đã được đưa tới, anh không muốn động, để cho cô đặt trên khay trà, hai người cùng nhau ăn.
Anh ăn hai cái, để đũa xuống.
“Thế nào?” Cô chú ý tới anh ăn không nhiều lắm, đây cũng là lần đầu tiên từ trước tới nay, suy nghĩ của cô, quá khứ luôn luôn là đi vào cõi thần tiên.
“Ăn không ngon! Đồ ăn mua bên ngoài ăn không vô!” Anh định đẩy chén đi, chiếc đũa từ trên chén rơi xuống, vừa đúng rơi lên thứ đồ gì đó anh vừa mới cầm về —— một phần báo cáo kiểm tra sức khỏe có viết tên của anh.
Tầm mắt của cô lúc này mới bị hấp dẫn bởi bản báo cáo trên bàn, lông mày không khỏi chau lại, “Đây là cái gì?”
Anh ngăn chận, không để cho cô xem (là anh cố ý à nha). . . . . .
Anh càng làm như vậy, càng khơi lên lòng hiếu kỳ của cô, dùng sức kéo, từ trong tay anh rút báo cáo lại, hạng nhất hạng nhất nhưng càng nhìn xuống phía dưới, càng xem đến mặt sau, sắc mặt càng khó coi. . . . . .
Cuối cùng, gập báo cáo lại, “Tình trạng sức khỏe của anh như thế này mà hỏng bét?”
“Ha ha. . . . . .” Anh có chút luống cuống, “Không tồi rồi. . . . . . Cũng không có mắc bệnh nặng gì. . . . . .”
“Là không mắc bệnh nặng gì! Nhưng cứ tiếp diễn tình trạng như vậy sẽ mắc bệnh nặng thật đó! Bác sĩ nói thế nào?” Rất khó có được, cô vậy mà tâm tình trở nên kích động.
“Không nói gì. . . . . .” Anh che che giấu giấu, rõ ràng không muốn nói ra.
“Vậy để em hỏi viện trưởng Kỷ đi!” Cô quả thật liền bắt đầu tìm kiếm số điện thoại của Kỷ Tử Ngang.
Anh vội vàng đoạt lấy điện thoại di động của cô, “Anh nói! Anh nói được chưa! Bác sĩ cho toa thuốc, chỉ cần uống thuốc là được. . . . . . Còn có. . . . . . Phải chú ý sinh hoạt hàng ngày. . . . . . Giấc ngủ phải đủ. . . . . . Ăn uống phải cân đối dinh dưỡng. . . . . . Còn phải thường xuyên rèn luyện thân thể. . . . . .”
Cô nghe, cúi đầu không lên tiếng, không biết là đang nghĩ cái gì, thật lâu, mới lần nữa ngẩng đầu lên, trong hốc mắt nước mắt tràn mi, “Đều là bởi vì em, đúng không? Bởi vì em mới ngủ không tốt, cũng vì em ăn uống thất thường. . . . . . Còn luôn lo lắng cho em. . . . . . Thần An. . . . . . Em. . . . . .”
Đầu ngón tay của anh chạm lên môi cô, không để cho cô tiếp tục nói nữa, nhưng là, trong mắt của anh ý tứ cũng là, thật sự là bởi vì em. . . . . . Cũng là bởi vì em. . . . . .
Lần này, anh thật sự là đang đánh cuộc. . . . . .
Phản ứng này của cô cũng nằm trong suy nghĩ của anh, chứng trầm cảm của cô, chắc chắn sẽ đổ mọi trách nhiệm lên người mình, nhưng là, kế tiếp nên làm thế nào, anh nghĩ giao cho cô tự suy nghĩ. Trong đoạn thời gian điều trị này, cho dù là bác sĩ hay là cô, nhắm khai thông suy nghĩ trong lòng của cô cũng là muốn cô vui vẻ, phải làm nhiều vận động bên ngoài một chút, muốn cô làm chút chuyện mình thích để quên đau buồn, sau mỗi lần khai thông lòng của cô cô vẫn luôn gật đầu tỏ vẻ mình sẽ cố gắng đi phối hợp điều trị, vậy mà, thực tế, lại không có một chút hiệu quả, muốn gọi cô đi ra ngoài, càng không thể làm được.
Cho nên, hôm nay cô sẽ làm cái gì? Nếu như cô thương anh còn hơn chính cô, như vậy có lẽ. . . . . .
Trong thời gian chờ đáp án của cô, tâm trạng của anh rất khẩn trương. . . . . .
Rốt cuộc, cô kéo ngón tay của anh, có chút yếu ớt nói, “Thần An, ngày mai bắt đầu, em cùng anh tập luyện thôi. . . . . .”
Nhất thời, anh lệ nóng doanh tròng. . . . . .
Anh thật sợ nghe được cô nói, Thần An, em không xứng làm vợ của anh, chúng ta chia tay thôi. . . . . .
Cảm tạ trời xanh, cuối cùng cũng thấy được những cố gắng vất vả của anh, cho anh hồi báo hậu hĩnh như vậy. . . . . .
Anh ôm cô thật chặt vào trong ngực, chỉ vì những lời này của cô, mà như nghẹn trong cổ họng, “Được. . . . . . Nhưng là, anh sợ anh sẽ không thể kiên trì. . . . . .Anh lười. . . . . .”
“Không sợ, em cùng anh. . . . . . Em gọi anh rời giường. . . . . .” Cô ghé vào lỗ tai của anh nhẹ nhàng nói.
“Ừ. . . . . . Cám ơn em. . . . . .Bà xã. . . . . .” Chỉ có trời cao biết, chữ “Tạ” này của anh, bao hàm rất nhiều ý nghĩa!
Buổi tối hôm đó, anh nhìn cô đặt đồng hồ báo thức, thật ra thì, giấc ngủ của cô không sâu, trong lòng có chuyện, cũng không cần đặt đồng hồ báo thức? Chỉ là, anh cũng thuận theo cô, chỉ cần cô không ngồi ngẩn người nữa, cô thích làm cái gì đều được. . . . . .
Vì ngày hôm sau phải luyện tập vào buổi sáng, vì thế bọn họ đi ngủ rất sớm, trước lúc ngủ, cô còn nghiêm túc uống thuốc.
Cô ngủ vẫn không yên ổn, anh có cảm giác, lăn qua lộn lại, đến nửa đêm, cô rõ ràng rời giường, anh cho là cô đi toilet, ai biết, cô thế nhưng đi ra khỏi phòng ngủ.
Anh lập tức đi theo ra ngoài, lại thấy cô hướng thư phòng đi tới.
“Trễ như thế còn phải làm gì?” Anh một phát bắt được cổ tay của cô.
“Anh cũng tỉnh. . . . . .” Cô quay đầu lại nhìn anh, giống như đứa bé phạm sai lầm, “Em muốn ngủ ở thư phòng.”
Anh lập tức hiểu, cô là sợ ảnh hưởng giấc ngủ của anh. . . . . .
Anh ôm cô lên, lần nữa đi trở về phòng ngủ, hôn tóc của cô, nói nhỏ, “Không ôm em, anh càng không ngủ được. . . . . .”
Cô ở trong bóng tối thở dài. . . . . .
Một đêm này, cứ như vậy rối rắm qua đi, mặc dù chất lượng giấc ngủ không đủ tốt, nhưng lại là ngày anh cảm thấy vui vẻ nhất từ sau khi xảy ra chuyện tới nay, hôm nay, ít nhất so với hôm qua tốt hơn, như vậy mọi chuyện rồi cũng sẽ trở lại quỹ đạo vốn có thôi!
Ngày hôm sau, đồng hồ báo thức vừa vang lên cô liền tỉnh, thật ra thì, anh cũng đã tỉnh, chỉ là tiếp tục giả vờ ngủ, muốn xem xem cô sẽ biểu hiện như thế nào.
Từ trong ổ chăn ấm áp bò ra, cô rất nhanh đã rửa mặt xong, cả người sảng khoái, đi tới bên giường khe khẽ đẩy anh, “Thần An, Thần An, rời giường, chúng ta chạy bộ đi!”
Anh cố ý lật người, lầu bầu, “Anh còn muốn ngủ một lát. . . . . .”
“Đừng lười! Mau dậy đi! Nghe lời!” Bàn tay cô hơi lạnh vỗ nhẹ nhàng lên khuôn mắt anh.
Anh muốn cười, anh thật sự muốn cười, khi đàn ông làm nũng sẽ kích thích “mẫu tính” (tình cảm người mẹ) trong lòng phụ nữ, lời này thật đúng là không sai. . . . . .
Không hề đóng kịch nữa, anh duỗi lưng một cái, từ trong chăn


