Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Duck hunt

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm (xem 7701)

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

hông biết mình làm sao đi ra khỏi phòng làm việc của Kỷ Tử Ngang, một đường, anh cũng không có cách nào tiếp nhận, chuyện Hạ Vãn Lộ có thể mắc chứng bệnh trầm cảm, trong ký ức của anh, cô xinh đẹp mà rực rỡ như thế, là ánh mặt trời trong sinh mệnh của anh, cô gái như vậy làm sao có thể mắc chứng bệnh trầm cảm?


Cho đến khi anh đi tới phòng làm việc của y tá, nhìn thấy cô vẫn như cũ ngồi trước bàn làm việc, trong lòng anh tất cả tin tưởng cũng hoàn toàn sụp đổ, anh phải đối mặt thực tế! Anh không thể ngã xuống. . . . . .


Chương 201: Nếu Như, Cô Thương Anh Như Lúc Ban Đầu


Tả Thần An không dám khinh thường chuyện này, ngày thứ hai liền dẫn Hạ Vãn Lộ đi bệnh viện làm kiểm tra, cuối cùng xác thực, chính xác là hội chứng trầm cảm.


Bởi vì đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, Tả Thần An cũng không cảm thấy quá bất ngờ, ngược lại Hạ Vãn Lộ, đối diện kết quả như vậy, tâm tình giống như càng chán nản hơn.


Theo lời bác sĩ, anh hiểu được, hội chứng trầm cảm ngoài chữa trị bằng thuốc, bản thân người bệnh phải kết hợp điều trị tâm lý cũng rất quan trọng, anh đang nghĩ, cần dùng phương pháp gì để cho cô vui vẻ lại như lúc ban đầu, để cho cô trong thời gian ngắn nhất khôi phục khỏe mạnh. Trong y học luôn là có kỳ tích xảy ra, mà anh, tin tưởng kỳ tích. Có lẽ, anh là thuốc dẫn duy nhất có thể chữa trị cho cô, chính bởi vì cô yêu anh. Nếu như, cô vẫn thương anh như lúc ban đầu. . . . . . Nhớ tới cô đối với anh thỉnh thoảng sinh ra tâm lý bài xích, cho nên anh vẫn là không quá nắm chắc, nhưng là, chuyện cho tới bây giờ, chỉ có thể đánh cuộc một lần mà thôi. . . . . .


Vài ngày sau, cô theo đúng lời dặn của bác sĩ uống thuốc đầy đủ, cũng đúng hạn đi bác sĩ điều trị tâm lý, tác dụng của thuốc làm cho giấc ngủ cùng ăn uống của cô đều có cải thiện, nhưng là cảm xúc cũng không có quá nhiều thay đổi, đối với cái gì cũng đều không có hứng thú, đối với cái gì cũng lờ đi, càng sẽ không chú ý, chỉ là đắm chìm trong thế giới của chính cô. . . . . .


Tả Thần An gần như mỗi ngày đều ở cùng với cô, một tấc cũng không rời, nhưng một ngày kia, lại nói với cô, công ty có chuyện, anh phải đi ra ngoài một chuyến, muốn cô ngoan ngoãn ở nhà một mình, đừng khiến anh lo lắng.


Mà điểm này, cô thật sự làm rất tốt. Cô có thể thật ngoan thật ngoan, ví như, lúc anh đi ra ngoài, cô liền ngồi ở trên ghế sa lon, ôm gối, co chân, lúc anh trở lại, cô vững như cũ ngồi cái tư thế này, đoán chừng cả một buổi chiều ngay cả một ngụm nước cũng chưa uống.


Đây là chuyện mà anh đã dự đoán được, trong lòng hung hăng đau xót, ngoài mặt lại giả vờ như không để ý, đi tới trước mặt cô, buông cái gì đó trong tay xuống, hôn lên trán cô, “Anh về rồi.” Sau đó, liền vào phòng bếp.


Trải qua thời gian dài, cô được anh chăm sóc, thật sự là cơm tới há mồm quần áo đến vươn tay, cho nên, chỉ khi anh khẽ hôn cô mới khẽ giật giật thân thể, sau đó, lại lâm vào trong thế giới của mình, cho đến khi trong phòng bếp đột nhiên truyền tới một tiếng kêu sợ hãi “A”, cô mới chợt tỉnh lại, ném xuống gối ôm trong tay, chạy vào phòng bếp.


Trong phòng bếp chỉ thấy chính anh đang xắc thức ăn, cắt trúng tay, máu từng giọt từng giọt rơi xuống. . . . . .


“Nha! Tại sao anh lại bị như thế! Ai cho anh xắc thức ăn trong này? Mau tới đây!” Cô bắt lấy anh cổ tay anh, ấn anh ngồi trên ghế sofa, sau đó chạy vào thư phòng, lấy ra hòm thuốc, trừ độc, băng bó, cô đúng là y tá chuyên nghiệp, tay chân lanh lẹ, một mạch liền làm xong.


Anh ngưng mắt nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô, trong lòng gợi lên những làn sóng lăn tăn, hốc mắt nong nóng, sắp cảm động đến chảy nước mắt, cô đã bao lâu không có nói một hơi nhiều chữ như vậy? Anh thậm chí cho là cô sắp mất khả năng giao tiếp, xem ra, khổ nhục kế này cũng là đáng giá, đàn ông vào thời điểm thích hợp nên yếu đuối một chút, mặc dù tiếng “A” mới vừa rồi của anh quả thật có điểm khoa trương. . . . . .


“Làm sao bây giờ? Dì giúp việc trong nhà có việc xin nghỉ, tay của anh lại biến thành như vậy. . . . . . Chúng ta buổi tối ăn cái gì?” Anh lắc lắc ngón tay của mình, ném vấn đề cho cô. Được rồi, dì giúp việc thật ra là anh cố ý cho nghỉ. . . . . .


Cô vẫn đang nhìn chằm chằm ngón tay anh không thả, giống như là lầm bầm lầu bầu, “Không được! Phải cho anh tiêm phòng uốn ván! Anh chờ em, em đi ra ngoài mua lập tức về!”


Nói xong, cô cầm ví tiền liền đi ra cửa.


Anh chăm chú nhìn bóng lưng của cô, thở ra một hơi, nếu như nhớ không lầm, đây là từ sau khi cô chẩn đoán chính xác ra chứng trầm cảm tới nay, lần đầu tiên chủ động một mình ra cửa. Suy nghĩ một chút, vẫn là không yên lòng, lặng lẽ theo ở sau lưng cô.


Chỉ thấy cô vội vã vào bệnh viện, tìm bác sĩ kê đơn thuốc, cầm thuốc tiêm uốn ván.


Nhìn tình huống, sẽ không có vấn đề gì, sợ cô phát hiện mình theo dõi, nên đi về nhà trước một bước, không lâu lắm, cô liền mở cửa vào, thời tiết đầu mùa đông, chạy đi qua cô, trên mặt đỏ bừng, hiếm thấy khuôn mặt cô thay đổi màu sắc, anh xém chút nữa kích động đến ôm cô thật chặt. . . . . .


Cô trước tiên đi rửa tay sạch sẽ, sau đó cầm thuốc tiêm đi tới bên cạnh anh, vừa đi vừa nói “Trước tiên tới tiêm thử đã.”


Anh thật biết điều vươn tay, không tự chủ được giương môi, cũng không tệ lắm nha, còn nhớ phải tiêm thử trước. . . . . . Thật ra thì, không phải chỉ là cắt trúng tay thôi sao? Việc này có cần thiết phải tiêm phòng uốn ván? Chỉ là, việc này cho thấy anh trong lòng cô vẫn có phân lượng, anh thật cao hứng.


Hiện tại, anh cuối cùng cũng có thể thể hiểu được tâm trạng năm đó của Hạ Vãn Lộ, lúc ấy chính anh luôn ủ rũ, dù là một chút nhỏ tiến bộ, cô đều sẽ rất vui vẻ, anh hôm nay, cũng thế. . . . . .


“Buổi tối chúng ta gọi đồ ăn mua bên ngoài, được không?” Cô hỏi.


“Được. . . . . .” Anh vốn định thử để cho cô nấu cơm, lúc trước là do anh thương cô, sợ cô mệt mỏi, cho nên chuyện gì đều không để cho cô đụng vào, nhưng hiện giờ cô nghỉ việc, cả ngày lẫn đêm không có việc gì sẽ suy nghĩ lung tung, có lẽ làm chút chuyện sẽ phân tán được tâm tình quá mức ưu thương của cô, chỉ là, cô không chủ động đề nghị, anh cũng không thể làm gì khác hơn là đợi một thời gian nữa, không thể nóng vội.


Hai mươi phút trôi qua, cô vẫn nhìn chăm chú tay anh, “Không thành vấn đề, có thể “đánh”, cũng có thể “cởi”!”


Anh cố ý, cười hắc hắc, “Còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không?”


Cô ngẩn ra, không nói gì, nhưng mà trên mặt lại nổi lên một tầng mây hồng nhàn nhạt. . . . . .


Anh cười, được rồi, hôm nay hiệu quả như vậy là đủ rồi, dục tốc bất đạt (nôn nóng thì không thành công), chỉ cần cô đối với lời nói của anh có phản ứng, không còn là một bộ dạng thờ ơ lạnh nhạt không liên quan đến mình là đủ rồi!


Ngón tay mềm mại của cô vỗ nhẹ nhàng vào mông anh, cô đã bao lâu không có chạm vào anh? dfienddanlieqiudoon Lần đụng chạm này khiến cho hô hấp của anh bỗng nhiê

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Độc hậu ở trên, trẫm ở dưới!

Có Một Tình Yêu Không Thể Nghi Ngờ

Người nhà

Không cẩn thận đụng phải tổng giám đốc

Cả nhà náo loạn khi mẹ chồng phát hiện ra bí mật kinh hoàng bên trong cái bụng bầu 10 tháng của cô con dâu ngoan hiền