“Bà xã, là anh.” Anh cũng không che giấu anh đang rất vui sướng.
“Vâng! Em biết!” Lúc cô nói chuyện vẫn còn đang thở hổn ha hổn hển, xem ra một chuyến đi này, đã làm cô mệt muốn chết rồi……
Anh cười, đã biết nhưng vẫn cố hỏi, “Sáng giờ em làm gì vậy?”
“Ưhm…… Nộp tiền điện và tiền internet…… Mua quần áo cho anh…… Vẫn chưa kịp mua thức ăn!”
“Vậy sao? Mệt muốn chết luôn hả?” Anh nghe tiếng cô thở dốc nên lên tiếng hỏi.
“Cũng ổn rồi!”
“Vậy em tính ăn trưa món gì chưa?”
“ Bữa trưa? Không biết……” Quả thật đúng là cô chưa nghĩ đến vấn đề sẽ ăn cái gì.
Anh liền giả bộ than thở, “Anh cũng không biết ăn cái gì, mấy món ăn ở nhà ăn thật không có khẩu vị, anh không muốn ăn cơm!”
“Không được!” Cô phản xạ có điều kiện nói với giọng điệu kiên định theo lẽ thường.
“Nếu không anh ăn một bát mỳ ăn liền thôi!” Tiếp tục lừa gạt cô.
“Cũng không được!”
“Vậy làm sao bây giờ? Nếu không em đi ra ngoài ăn với anh?” Anh bắt đầu sử dụng chiêu cũ của mình, chơi xỏ, ngụ ý là, nếu em không đi theo anh ăn, anh cũng sẽ không chịu ăn! Cái chiêu này đã lâu chưa sử dụng lại, anh cũng muốn quên luôn rồi.
Dường như cô có chút không biết phải làm gì, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là đồng ý, mặc dù còn thầm nói thêm một câu, “Không phải anh nói là buổi tối gặp lại sao? Rõ là……”
“Tốt lắm, anh đang trên đường lái xe đến, 20 phút sau là tới, 20 phút sau em ra ngoài nha.” Anh vui vẻ chạy vào nhà để xe, lái xe ra ngoài, dừng bên ngoài chung cư đợi cô.
20 phút sau, quả nhiên anh thấy cô đang chạy chầm chậm ra ngoài, mang một cái túi lớn, mặc một cái áo khoác ngoài thật dày, áo khoác ngoài còn cũ nữa chứ, eo o không có lại rộng thùng thình, cô nàng này a, mua cho anh nhiều quần áo thế kia, lại không mua cho mình một bộ đồ nào……
Mở điều hòa cho đủ ấm, đón cô lên xe, lại thấy sắc mặt cô không tốt lắm, vừa lên xe liền móc ra một cái túi nhỏ từ trong túi xách, bên trong chứa thuốc, ném cho anh, “Buổi sáng anh không nhớ uống!”
Ách…… Anh thật không nghĩ muốn uống…… Thuốc này chỉ là anh cầm về để làm ngụy trang, thuốc ở trong bình sớm bị Kỷ Tử Ngang đổi rồi, giả bộ là mấy loại vitamin bổ dưỡng gì đó……Kỷ Tử Ngang còn nói đùa với anh nói thuốc bên trong đưa cho anh là thuốc tráng dương, cũng không biết là thực hay giả……
Anh do dự, có nên uống hay không đây? Này nếu như ngộ nhỡ thật là thuốc tráng/ dương, vậy chẳng lẽ ở trong xe đem nàng cho xe/ rung sao?
“Cái này…… Không có nước, để anh đến phòng làm việc rồi uống sau!” Anh tìm cớ để không uống.
Nhưng mà, anh vẫn rất cảm động.
Trước kia cô uống thuốc còn phải cần anh đút tới tận miệng, bây giờ lại nhớ đốc thúc anh uống thuốc, thật sự là bước tiến nhảy vọt nha……
Chỉ thấy cô lại lục đồ trong túi xách, đưa tới một bình nước giữ nhiệt, “Em mang cho anh nước ấm này!”
Anh cầm cái bình, xoay xoay vặn vặn, ngay lập tức cảm nhận được sự ấm áp truyền đến, hơi ấm trắng trắng nhanh bay ra ngoài, tim của anh, chẳng mấy chốc đã ươn ướt. Bất cứ giá nào! Uống! Đừng nói là thuốc tráng/ dương, coi như là độc dược anh cũng uống!
Thật lâu sau đó, Tả tiên sinh cùng Tả phu nhân nằm trong chăn nói chuyện phiếm, anh hỏi cô, tại sao khi đó lại dễ dàng đánh bẫy anh, bắt đầu có thay đổi rồi sao? Phải biết, phương pháp của anh cũng có chút nguy hiểm, hoặc là cô sẽ hoàn toàn đâm đầu vào ngõ cụt, rốt cuộc sẽ tự ti, chết sống sẽ cho rằng mình không xứng với anh, sau đó nói vài câu dịu dàng rồi rời đi, khả năng thứ hai chính là vì anh mà thoát khỏi, nếm trải cuộc sống mới. May mắn
Là, cô cho ra kết quả thứ hai……
Tả phu nhân nghĩ nghĩ thật lâu, mới nói, “Em cũng không biết, chính là theo bản năng thôi. Em yêu anh, rất thích rất thích, em khi đó có lẽ, chính mình cũng không rõ ràng lắm yêu anh nhiều đến nhường nào, cho nên khi bỏ qua sự tồn tại của anh, thậm chí quên làm thế nào để yêu anh, nhưng trong lòng em lại biết rất rõ, hơn nữa biến nó thành một loại trách nhiệm, tại thời điểm anh cần em, chính là do yêu anh, hy sinh không hề suy nghĩ tự mình nhảy ra ngoài!”
Tả tiên sinh nghe vậy, cảm động đến hung hăng đè ép phu nhân anh một cái.
Đúng vậy, yêu, là một loại trách nhiệm. Trách nhiệm vì đối phương mà sống cho tốt. Có lúc, phần trách nhiệm này chúng ta nhận thức rất mơ hồ, nhưng là, vào lúc cần thiết, nó sẽ phơi bày rõ ràng ngay trước mặt chúng ta, thúc đẩy tình yêu chúng ta, để sống tốt hơn nữa……
Dĩ nhiên, đây đều là nói sau này rồi.
Lại nói sau khi Tả tiên sinh uống thuốc xong, vừa lái xe vừa chờ dược tính phát tác.
Trong xe điều hòa nhiệt độ mở rất cao, Hạ Vãn Lộ cảm thấy hơi nóng, cởi cái áo khoác ngoài ra, mùi U Hương trong thân thể liền bay thẳng vào lỗ mũi anh, anh liều mạng nhịn không nhìn tới cô, nhưng từng giây từng phút trôi qua, dư quang trên khóe mắt lại không chịu nghe lời, truyện chỉ đăng trên diễn – đàn – lê – quý – đôn, nhất định nghiêng mắt nhìn đến cô, thoáng nhìn qua, liền nghiêng mắt nhìn đến cái áo len hình chữ V của cô, làn da trên cổ trơn bóng trắng nõn, cổ áo len khá rộng, lộ ra khe rãnh nho nhỏ trắng nõn.
Có người đã từng nói, cảm giác chân chính cũng không phải là một cô gái ngực lớn mông vểnh cởi áo trước mặt anh, cảm giác chân chính là một loại phong tình, một loại cảm giác. Có phụ nữ, không có ngực CDEFG, nhưng mà giơ tay nhấc chân cũng phong tình vạn chủng (quyến rũ, động lòng người) mê mẩn tâm hồn, có lúc, ôm đàn tỳ bà muốn lộ vẫn còn che, so với không một mảnh vải che thân càng khiến cho người ta mơ màng nghĩ ngợi nhiều hơn, càng có thể dễ dàng khơi lên dục vọng đàn ông.
Cũng giống như Tả tiên sinh bây giờ vậy, liếc nhìn thấy cảnh xuân nho nhỏ như ẩn như hiện thế này, giống như ném một viên đá vào lòng hồ, tạo ra một vòng tròn nhỏ lan rộng ra tứ phía, suy nghĩ cũng không tự chủ nghĩ sâu thêm, trong đầu xuất hiện các hình ảnh, đều là phong cảnh sâu trong cái áo len chữ V của cô, không khỏi cả người cũng nóng/ thêm lên.
Anh tháo cúc nút áo, làm thoát khí nóng đang râm ran trong cơ thể, nhưng mà một chút hữu dụng cũng không có, con sóng nho nhỏ trong lòng hồ dần dần biến thành từng đợt sóng cuồn cuộn, quậy đến máu trong cơ thể anh cứ chạy loạn.
Được rồi, không nhìn tới ngực của cô nữa…… Không nhìn…… Nghiêm túc nhìn thẳng……
Vì vậy, anh cố gắng khống chế ánh mắt mình, không thăm dò cái khe rãnh này nữa, ánh mắt lại bắt đầu lưu luyến lên cái mặt cô.
Gò má cô cũng còn đẹp đến vậy, mặc dù gầy, nhưng góc cạnh càng thêm rõ ràng, da càng thêm vẻ trắng trẻo, hơn nữa, môi của cô, mềm mỏng mềm mại……
Anh liếm liếm môi, cảm giác có chút khát, nhớ lại cái cảm giác anh hôn lên đôi môi cô, trong cơ thể đang bừng nhiệt hỏa/ càng bị hung cháy dữ dội.
Không! Môi cũng không được nhìn! Lại dời đi! Tầm mắt của anh lại rơi trên vành tai cô, vành tai cô rất nhạy cảm, mỗi lần thổi một chút khí lên vành tai cô, toàn thân cô sẽ phát r

