Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polly po-cket

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm (xem 7689)

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

át tiết ra một trận, nhưng mà, anh vẫn không dám, anh không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ sợ nếu như không thành công, sẽ đánh tan lòng tin mà cô vừa mới tạo dựng được ……


Tả Thần An! Mày không phải muốn làm súc sinh đi!


Sau khi thầm mắng xối xả trong lòng, anh cưỡng chế mình rời khỏi thân thể cô, nhanh chóng đứng lên, vào phòng tắm.


Chỉ là, anh dù muốn nhanh chóng thế nào, nơi lúng túng giữa hai chân vẫn bại lộ ngay trước mắt cô.


Ngay cả khi anh không dám khoác cái khăn tắm hoặc mặc quần lót đi ngủ, nhưng quần dài bằng vải bông này cũng không che giấu được cái nơi đang kêu gào dục vọng kia, khi anh cơ hồ nhếch nhác chạy vào phòng tắm, nhìn thấy ánh mắt của cô


Nhìn nơi bí mật giữa hai chân anh, vừa đỏ mặt, vừa có chút ảo não, tại sao lại cho cô nhìn thấy nơi đang xấu hổ của anh chứ? Anh thật xấu hổ mà…… Mỗi đêm anh đều ôm cô ngủ, tất nhiên cô có thể biết được cái cứng rắn dựng đứng nơi thân mình chính là cái gì……


Lúc anh từ phòng tắm ra ngoài, đã là dáng vẻ điềm nhiên không có việc gì, mặt đã hiện lên nụ cười ấm áp, “Đi thôi, chạy bộ à! Hôm nay chúng ta thi xem! Người nào chạy thua thì phải chịu phạt nha!”


“Như vậy sao được? Chân của em ngắn hơn anh! Em chạy như thế nào cũng chạy không lại anh!” Bị cảm xúc của anh lây sang, cô bắt đầu kháng nghị.


Anh thầm cười, đã biết quan tâm đến thắng thua rồi sao? Cái tiến bộ này cũng quá nhanh đi! Hôm nay anh rất vui! Hoàn toàn có thể đền bù lại chuyện u uất không thể thỏa mãn dục vọng đi…… “Vậy anh để em chạy trước 100m!” Truyện chỉ đăng tại diễn : đàn : lê : quý : đôn.


Không biết là cuộc thi này đã khích lệ cô hay sao, hôm nay cô thi chạy rất vui vẻ tận hứng, lại còn chủ động chào hỏi với mấy người hàng xóm trong chung cư.


Khi cái giọng nói “thanh thúy” buổi sáng tốt lành kia vang vọng thỉnh thoảng lọt vào tai anh thì anh thật đã cho là, ánh rạng đông đã đến rồi……


Kết quả cuộc thi tài chạy bộ, dĩ nhiên là cô thua……


Mặc dù anh đã nhường cô 100m, cô vẫn thua……


“Ha ha! Phải trừng phạt!” Tay của anh khoác lên vai cô, hơn nửa sức nặng cơ thể đè lên cô.


“Trừng phạt cái gì?” Hôm nay tâm tình của cô không tệ.


“Em phải đáp ứng người thắng ba điều kiện!” Thật ra thì anh cũng chưa nghĩ ra được phải trừng phạt cô như thế nào, vậy cứ để dành đi, cũng có lúc sẽ dùng đến.


Cô nghi ngờ nhìn anh chằm chằm, vẻ mặt lộ rõ, này thật giống một cái bẫy đi!


Anh cười, “Yên tâm! Anh tuyệt sẽ không hại em! Ah, bên kia có cái gì?”


Chỉ thấy trước hành lang chung cư, có rất nhiều người đang tụ tập, mọi người còn trò chuyện râm ran, không biết ở đây đang nói chuyện gì.


“Đi, chúng ta đến xem chút đi!” Anh nắm tay cô chen vào.


Thì ra là khu chung cư muốn tổ chức một bữa tiệc tối mừng năm mới, lấy mỗi chung cư làm một đơn vị, mỗi đơn vị phải có ít nhất một tiết mục, khi cuối năm biểu diễn, còn phải bình chọn chung cư nào đoạt giải thưởng!”


Hạ Vãn Lộ đối với hoạt động lần này không có hứng thú, xoay người rời khỏi.


Kết quả bị dì Vương ở lầu trên đuổi theo kịp, “Ai! Đó không phải là Tả tiên sinh và Tả phu nhân sao? Tả tiên sinh vốn có chuyên môn về văn nghệ, chúng ta nơi này không dựa vào họ thì dựa vào ai a?!”


Vì vậy, cùng với mấy người khác cũng phát hiện bọn họ, bao quanh bọn họ.


Tả tiên sinh lúc này như xe bị buộc xích, “Tôi không được đâu! Tôi chỉ làm người chỉ đạo sau sân khấu thôi, chân chính lên sân khấu, cần phải dựa vào vợ tôi!”


“Vậy cũng được! Tả phu nhân, chung cư chúng ta cầm được giả thưởng phải nhờ vào cô rồi! Trước Tả tiên sinh sáng tác ra một ca khúc, Tả phu nhân chỉ bảo mọi người chúng tôi tập luyện đi! Lúc này, chúng ta chắc chắn đoạt giải nhất rồi! Có Tả tiên sinh ở đây, không đoạt được giải nhất cũng cảm thấy có lỗi a!”


Đoàn người nhất thời đầy nhiệt tình, Hạ Vãn Lộ khó xử nhìn đến Thần An cầu xin sự giúp đỡ, thế nhưng anh lại tỏ vẻ bàng quang còn cười khúc khích nữa chứ, cô giận, cấu anh, “Tôi không thể a…! Thật không được!”


“Ai nói em không được? Em hát rất tốt như thế! Lúc ở trường học còn là người nồng cốt trong đội văn nghệ, đừng nghĩ là anh không biết gì hết nha! Bạn đang đọc truyện tại diễn . đàn . lê . quý . đôn. Em nhẫn tâm nhìn thấy đội chúng ta đứng cuối sao?” Anh nhỏ giọng nói bên tai cô, sau đó còn tự chủ trương đáp ứng, “OK! Nhiệm vụ này cứ giao cho hai chúng tôi! Trước chúng ta thống nhất ca khúc, sau đó mỗi tuần chúng ta rút ra ba buổi chiều tối tập hợp lại tập luyện, mọi người thấy thế nào?


Trong tiếng trầm trồ khen ngợi của mọi người, nhiệm vụ này cứ như vậy thuận lợi xong xuôi.


Hạ Vãn Lộ gấp đến nỗi muốn dậm chân, “Muốn đi thì tự anh đi đi! Em không tham gia biểu diễn gì hết!”


Anh kéo tay cô lại, dùng giọng điệu cầu xin, “Bà xã, anh đã đáp ứng giờ phải làm thế nào? Cũng không thể để cho một người đàn ông như anh nói lời lại không giữ lời đi? Hơn nữa, em mới vừa thi chạy bộ thua, chúng ta vừa nói rồi đó, em phải đáp ứng anh ba điều kiện, bây giờ điều kiện thứ nhất chính là tham gia biểu diễn cái này!”


Cô buồn bực nhìn lại anh, “Anh còn nói sẽ không hại em?!”


Giọng điệu này chính là đáp ứng rồi?


Anh cười hahaha, thầm nghĩ, đồ ngốc, này sao là hại em chứ?


Bắt đầu từ nay đến cuộc hội diễn, vẫn còn hơn một tháng! Trong một tháng này, cô nhất định sẽ rất bận rộn, rất nhiều chuyện xảy ra nha……


Anh hi vọng cuộc sống của cô có chút bận rộn, có chút phong phú, như vậy, cô cũng không còn thời gian để suy nghĩ đến những chuyện không vui kia. Anh biết, những chuyện không vui kia cũng không thể tiêu trừ ra khỏi đầu cô, chỉ là, mỗi ngày anh cho cô có chuyện để làm, để cho cô không có thời gian suy nghĩ đến mà thôi, chỉ mong, theo thời gian trôi qua, những chuyện đau đớn kia sẽ dần phai nhạt, mà cô, cũng có thể khỏe mạnh trở lại như xưa……


Hôm ấy là thứ sáu, anh chuẩn bị rời công ty sớm một chút, gần tối có cuộc hẹn tập luyện của chung cư.


Nói thật, qua mấy ngày nay, anh vẫn bận chăm sóc Hạ Vãn Lộ, ngày ngày theo dõi cô, chuyện của công ty cũng chậm trễ rất nhiều, thỉnh thoảng đến một chuyến, cũng chỉ có thể xem qua quýt mấy cái báo cáo bảng biểu gì đó, trong lòng nhớ đến cô, làm cái gì cũng không xong.


Chăm sóc một bệnh nhân, thật rất vất vả, cũng không phải nói đến thể lực mệt mỏi hao mòn, mà là mặt tâm lý, gánh nặng rất nặng, mà anh lại không muốn đem gánh nặng này san sẻ cho người nào khác, thậm chí ngay cả Thư Khai anh cũng không có nói, chứng bệnh trầm cảm này, cũng không nhiều người biết đến, càng ít người biết thì càng tốt chứ sao……


Anh ngáp một cái, xem lại bề ngoài một chút, đang chuẩn bị đi, điện thoại di dộng của anh bỗng vang lên, vừa nhìn, lại là Y Thần gọi đến, cái đứa nhóc này, mấy ngày nay, quả thật đã bỏ rơi nó, cảm giác như thật lâu không nhìn thấy nó rồi……


“Này, nhóc Y Thần, con khỏe không?” Anh sủng ái gọi tên bé.


“Cậu út……” Giọng nói nhu nhu của Y Thần truyền đến, “Cậu út không thương Y Thần

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần I)

Vì mình hay vì tình?

“Em tha cho họ được không Nắng? Xin em ! Xin em đấy !”

Biệt Thự Hoàng Tử

Truyện Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau! Voz