“Em khi nào thì trở về? Anh tới đón em?” Nếu là tài xế, vậy thì nên làm tròn trách nhiệm của một tài xế, ngược lại anh nguyện ý cả đời này có thể làm tài xế cho cô!
“Không cần, em phải chăm sóc Tôn Tôn, buổi tối còn phải làm việc, đoán chừng phải đến nửa đêm mới xong!” Cô mặt không thay đổi nói.
“Vậy anh mười hai giờ tới đón em!” Anh không muốn nghe cô nói ba chữ “Không cần”, nên nói xong cũng liền rời đi.
Hạ Vãn Lộ bày tất cả bữa ăn sáng ra, dịu dàng cười hỏi Hà Tôn, “Tôn Tôn ăn sủi cảo tôm trước có được hay không? Chính dì tự làm đấy!”
Hà Tôn nháy mắt, trong mắt đột nhiên bịt kín một tầng sương mù.
“Thế nào? Tôn Tôn?” Cô ôm Tôn Tôn từ trong chăn ra .
Hà Tôn rũ mí mắt xuống, ở trong lòng cô nhỏ giọng nói, “Dì, trước kia mẹ cũng làm bữa ăn sáng như vậy. . . . . .”
Hạ Vãn Lộ trong nội tâm hiểu rõ, đút một miếng sủi cảo tôm tới khóe miệng Hà Tôn, “Tôn Tôn trước nếm thử, xem ăn được không, nếu như ăn ngon ngày mai dì lại làm tiếp cho con ăn, ừ. . . . . . Làm cháo cật Bắc Kinh ăn có được hay không?” (Xin lỗi mọi người bạn hà ko biết đó là món gì nên cứ ghi đại nha)
“Thật?” Hà Tôn ngẩng đầu lên, sắc mặt vui mừng.
“Đương nhiên là thật! Con tới nếm thử trước đi!” Đoạn đường từ Vân hồ đến bệnh viện này, sủi cảo tôm đã không còn nóng nữa, cô trực tiếp đút cho cậu bé ăn.
Hà Tôn trước cắn một ngụm nhỏ, sau đó một ngụm liền nuốt hết că phần dư lại, la hét muốn ăn nữa.
Hạ Vãn Lộ cười, đút cho cậu bé hơn phân nửa hộp, sau đó lại uống một chút sữa tươi, mới thả lại nó lại trên giường.
Hà Tôn chợt la lớn, “Ba, ba đến rồi, con ăn sáng xong rồi!”
Hạ Vãn Lộ quay đầu lại, chỉ thấy ba Hà Tôn một thân cảnh phục ngăn nắp, xách theo một túi điểm tâm tiến vào, thấy tình cảnh này, tất nhiên ngoài ý muốn, ngay sau đó cười, “Tôi còn tưởng rằng. . . . . . Anh sẽ không tới. . . . . . Cho nên. . . . . .”
“Làm sao lại như vậy? Đáp ứng chuyện của anh tôi nhất định sẽ làm được! Ah, các anh còn còn không có đi sao?” Hạ Vãn Lộ cười hỏi.
“Đi! Lập tức phải đi rồi!” Hà Khả để bữa ăn sáng xuống, “Thật là phiền toái cô, vậy tôi. . . . . .”
CHƯƠNG 149: TÂM VIỄN ĐỊA TỰ THIÊN*
*Một lòng một dạ hướng về một phía
“Ai nha, ngài cứ yên tâm đi! Tôi sẽ không bắt cóc Tôn Tôn đâu!” Cô nói đùa, “Cho dù muốn lừa gạt, tôi cũng không dám lừa gạt bảo bối của Hà đội trưởng ngài, đó không phải đang muốn tìm chết sao?”
Hà Khả Chí cũng cười, “Vậy tôi đi đây, buổi chiều có thể ông bà nội của cháu sẽ trở về, thật là cực khổ cho cô rồi, chờ tôi về nhất định sẽ đền đáp cô thật tốt!”
“Ngài đừng khách sáo! Tôi chỉ cùng Tôn Tôn chơi một chút, lại cũng không tốn nhiều thời gian, mau đi đi, đừng để lỡ chuyện!” Hạ Vãn Lộ thúc giục anh.
“Được, tôi đi đây! Tôn Tôn, ba sẽ về nhanh thôi, con phải nghe lời dì, không được làm phiền dì có biết không?” Anh cũng không quên phòng hờ, dặn dò đứa con trai nghịch ngợm của mình.
Hà Tôn khuôn mặt nhỏ nhắn sa sầm, chẳng lẽ cậu chính là đứa gây phiền toái sao? Nhưng cậu là một tiểu nam tử hán nha!
“Ba nói con, con nghe rõ không? Tiểu tử thúi! Ngoan ngoãn uống thuốc, chích cũng không được khóc!” Hà Khả Chí gõ vào đầu con trai.
Đây là tử huyệt của Hà Tôn có được hay không? Tại sao lão cha cứ luôn nhắc tới? Cậu là Hà Tôn trời không sợ đất không sợ chỉ sợ chích……
Hà Khả Chí ôm lòng cảm kích Hạ Vãn Lộ mà rời đi, Hạ Vãn Lộ mang sủi cảo tôm Hà Tôn ăn còn nhiều gói ghém cho Hà Khả Chí, thứ này so với thức ăn sáng bên ngoài tốt hơn nhiều. Lúc đầu Hà Khả Chí còn từ chối, sau lại ngay cả con trai cũng bảo anh lấy, mới rối rít cảm ơn rời khỏi, Hạ Vãn Lộ nhìn bóng lưng anh lắc đầu cười khẽ, thật không nghĩ tới còn có thể vô tình mà gặp được Hà Khả Chí.
Nói đến từ khi về Bắc Kinh đến giờ tâm tình mới được thư thái.
Bị cấm túc hơn một tháng ở Vân Hồ, không hề bước chân ra khỏi cửa, cô cơ hồ như trải qua một cuộc sống như cái xác không hồn, chết lặng, cứng ngắc, như một thân thể có linh hồn già nua. Chỉ là để cho Tả Thần An sắp đặt mình, nhưng mà, Tả Thần An lại không hề có dấu hiệu sẽ thả cho cô tự do, tựa hồ cho dù là nhốt một cỗ thi thể cũng muốn tính toán cầm tù suốt đời.
Chỉ là, cô, sống một cuộc sống như thế cũng đã hao tổn hết tâm lực, nếu lại tiếp tục, tất nhiên cô sẽ bị hao mòn đến khô kiệt mà chết, như vậy cô, không phải là……
Cho nên, cô nhận thua.
Cuối cùng vẫn là đi khỏi Vân Hồ, quyết định trở về cuộc sống vốn có của chính mình. Bất kể chuyện đời có biến đổi xoay vần như thế nào, cô cũng đều phải sống tiếp, không phải sao?
Vì vậy, lần nữa liên lạc với Kỳ Tử Ngang, trở lại đi làm ở bệnh viện, chỉ là điều chuyển vị trí sang khoa khác, thì ra là đổi đến khoa nhi.
Ngày đầu tiên chính thức đi làm lại lại là ngày phải trực ca đêm, mà cô lại không hề nghĩ đến chiều nay sẽ gặp được người quen, chính xác mà nói, chính là gặp được ân nhân cứu mạng.
Hà Khả Chí lúc mười giờ tối ôm con trai đến bệnh viện, tiểu Hà Tôn bị viêm phổi cấp tính, những đứa trẻ ở độ tuổi này thường gặp loại bệnh này, chính là một người đàn ông ôm một đứa trẻ gần nửa đêm tới bệnh viện thật không thấy qua nhiều, vào lúc này đại đa số thường là mẹ của các bé sẽ đưa đi.
Hạ Vãn Lộ liếc mắt một cái liền nhận ra người đàn ông này, chính là nửa đêm ngày hôm đó cô bị bọn lưu manh cướp bóc là viên cảnh sát này đã cứu cô, lúc ấy anh còn lấy chính áo khoác của mình để cho cô mặc, vốn là muốn trả cái áo khoác lại cho anh, kết quả một cuộc hỏa hoạn, tất cả đều bị thiêu rụi.
Cũng không có thời gian tán gẫu, Tôn Tôn sợ chích, bị y tá tiêm vẫn không ngừng kêu khóc, vẫn không thể nào thuận lợi hoàn thành, cuối cũng đương nhiên vẫn là cô ra tay.
Đối phó với trẻ con, cô tự có biện pháp, bởi vì cô rất thích trẻ con, cho nên rất nhanh đã dụ dỗ cho Tôn Tôn nín khóc, hơn nữa một tiêm đâm xuống chỉ thấy máu này, cô có thể tự đắc mà xem đó chỉ là kiến thức cơ bản.
Hà Khả Chí là một người đàn ông chăm sóc một đứa trẻ ngã bệnh, tự nhiên có chút luống cuống tay chân, Hạ Vãn Lộ thấy buổi tối trong văn phòng khoa cũng không bận nhiều việc, liền ở một bên giúp đỡ anh một chút, cũng trong thời gian này, cô tám chuyện cũng nói đến chuyện anh cứu cô đêm hôm đó.
Hà Khả Chí đã quên đi chuyện này, thật lâu mới nhớ ra, Hạ Vãn Lộ tỏ ra áy náy chuyện áo khoác bị thiêu hủy không thể trả lại, hơn nữa sắc mặt cũng thay đổi so với bộ dáng rắn rỏi lạnh băng vào đêm hôm đó, cùng Hạ Vãn Lộ hàn huyên, Hạ Vãn Lộ mới biết tên của anh, hơn nữa cùng với người đang bệnh Tôn Tôn cũng dần dần quen thuộc, tựa hồ, Tôn Tôn vẫn yêu thích với việc chích không đau của dì y tá này.
Chỉ là, Hà Khả Chí tựa hồ hết sức bận rộn, cho dù là đêm hôm


