“Tiểu Soái, tôi……” Cô không biết phải nói làm sao, “Bây giờ là giờ làm việc……”
“Lúc đi không nói tiếng nào! Quay trở lại cũng không nói một tiếng! Rốt cuộc em xem anh là cái gì hả? Anh ở trong lòng em coi là cái gì hả?!” Kinh thành Tam Thiếu _ Diễn đàn Lê Quý Đôn, Hứa Tiểu Soái không kiên nhẫn nghe lý do của cô, rống lớn một tiếng, dược sĩ kế bên nghe được, trộm quan sát sang bên này.
Cô cúi đầu không nói, Tiểu Soái, chính bởi vì xem anh như là một người bạn thân tốt nhất, chính bởi vì anh ở trong lòng em rất quan trọng, cho nên em mới lựa chọn lặng yên không một tiếng động, mới không muốn quấy nhiễu đến anh. Tiểu Soái, để cho em thoát ra khỏi cuộc sống của anh, đi yêu cô gái đáng giá anh nên yêu……
“Nói chuyện a! Anh và em chơi với nhau mấy năm nay còn không chỗ nào không thể nói đến sao?” Cô càng trầm lặng, anh càng phát hỏa.
Cô cảm thấy anh đang chuẩn bị phát ra mùi thuốc súng, cũng cảm thấy đám y tá xung quanh đang dòm ngó, đúng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại di động vang lên đã cứu vớt cô, cô cũng không thèm xem là ai đang gọi tới, lập tức nhận máy, “Alô, ngài khỏe chứ.”
“Khách khí như vậy? Là anh! Mang cho em bữa ăn tối, dì giúp việc làm, mau ra đây ăn!”
“……” Một cái phiền phức còn chưa giải quyết xong, một người gây phiền toái khác đã đến…… Nhưng mà có thể thừa dịp lấy cớ rời phòng làm việc, tránh lại tiếp tục mất mặt ở đây! “Đợi chút, lập tức ra ngay!”
“Em đi ra ngoài có chút việc!” Cô vội vã chạy ra khỏi phòng làm việc.
Sau lưng, Hứa Tiểu Soái dĩ nhiên vẫn đuổi theo, thấy cô hướng một chiếc xe chạy tới, vừa nhìn thấy, liền biết chủ nhân của chiếc xe kia là Tả Thần An, trong lòng buồn bực, kéo tay cô lại, chất vấn, “Anh ta đối với em quan trọng vậy sao? Anh tới tìm em, em hờ hững xa cách, anh ta tới tìm em, em liền chân không cham đất chạy ra ngoài? ! Trước kia em không như thế, chẳng lẽ sau khi có anh ta, anh ở trong lòng em thật cái gì cũng không còn nữa sao?”
Không phải! Không phải! Trong lòng có một giọng nói đang lớn tiếng kêu gào, anh vĩnh viễn là người em cảm kích nhất! Nhưng mà, những lời này lại không thể nói ra miệng……
Cô ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào anh, dùng giọng nói xin lỗi, “Tiểu Soái, thật xin lỗi, Thần An anh ấy…… Không thích em và anh tiếp xúc quá nhiều, cho nên……” Xin lỗi, Tiểu Soái, đau khổ là tạm thời, nhưng em vì tốt cho anh, nếu không quyết tuyệt, anh sẽ vĩnh viễn không tiếp nhận thực tế.
Một cô gái khác, tiếp nhận hạnh phúc của anh, không muốn anh vì em mà chậm trễ chuyện tình cảm……
Hứa Tiểu Soái trong mắt tràn đầy đau thương, nắm cổ tay cô mà tay cũng phát run, “Được. . . . . . Hạ Hạ. . . . . . Anh hiểu rồi. . . . . . Đã hiểu. . . . . .” Ngưng mắt nhìn biểu tình bứt rứt của cô, tâm, đau đớn giống như bị cắt xé, “Tốt. . . . . . Anh sẽ không gây phiền phức cho em. . . . . .”
Bàn tay nắm cổ tay cô, dần dần buông lỏng, con ngươi rối rắm, càng co lại càng chặt, giống như lòng của anh càng đau càng co lại chặt. . . . . .
Như vậy đang đối mặt, chợt *** một thanh âm khác, “Buông tay vợ của tôi ra !”
Một giây kế tiếp, Hạ Vãn Lộ liền bị cuốn vào trong ngực một người khác, bên cạnh Tả Thần An mắt nhìn chằm chằm, Hứa Tiểu Soái cười khổ, cuối cùng nhìn cô một cái không thôi, xoay người rời đi, bóng lưng ở trong ánh nắng chiều, man mác đến khiến người đau lòng. . . . . .
“Tiểu Soái, hẹn gặp lại. . . . . .” Nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh, hai hàng lông mày cô tạo thành một hàng, suốt bốn năm dài, tái hiện trong nháy mắt, nhất thời, lệ ướt hoen mi.
CHƯƠNG 151: TÔI MUỐN KẾT HÔN
Cánh tay căng thẳng vòng bên eo cô, đỉnh đầu truyền đến giọng nói rét run của người nào đó, “Hạ Vãn Lộ, em có ý gì?”
Cái gì có ý gì? Tối nay người tới bới móc có phải quá nhiều hay không?!
“Người đã đi rồi em còn muốn nhìn? Tại sao không nhìn người bên cạnh em là anh?! Còn nữa, cho tới bây giờ em cũng không cho phép anh vào phòng em, tại sao hắn lại có thể?!” Tả Tam Thiếu cảm thấy rất không công bằng, giống như cô làm anh rất mất mặt, trừ lúc giả bệnh nằm viện, anh cho tới bây giờ cũng không được phép vào chỗ cô làm việc, cho dù là đón hay tiễn, vẫn luôn là ở bên ngoài đợi, tại sao Hứa Tiểu Soái lại có thể vào? Còn cùng cô lôi lôi kéo kéo đi ra, bảo anh làm sao chịu nổi?
Lúc này vừa đúng thời gian ăn cơm của bệnh viện, người đến người đi, sớm có không ít người chú ý tới tư thế mập mờ của họ.
Cô giãy giụa, không thể tránh thoát thành công, Tả Tam Thiếu có quyết tâm chiêu cáo thiên hạ, tuyên bố quyền sở hữu cô, ôm chặc không thả, còn ở bên tai cô nghiêm khắc cảnh cáo, “Hạ Vãn Lộ! Đừng quên, em là vợ anh!”
Cô cảm thấy rất buồn cười.
Không phải là không tức giận. Nói thật, sau khi thấy được dấu son môi trên cổ áo anh và tin tức anh sẽ kết hôn cả thế giới đều biết, nếu như nói thật tất cả đều bình tĩnh, đó chỉ có thể nói cho tới bây giờ cô chưa từng yêu anh, chỉ là, bởi vì bản thân cô không có quyền yêu, cho nên dùng lý trí kiềm chế mình, hơn nữa lừa mình dối người tự nói với mình, đây là kết quả cô muốn, hi vọng tất cả những người đàn ông yêu cô hạnh phúc, bao gồm Thần An của cô, cái cô đợi chính là ngày này!
Nhưng, đã như thế, anh còn mặt mũi nào tới chỉ trích quan hệ của cô và Hứa Tiểu Soái? Anh dựa vào cái gì lại nói mình là vợ của anh?
Tính tình của cô vốn quật cường, hơn nữa lại kiên cường, bởi vì cái bí mật trong lòng cô không thể cho ai biết, từ rất lâu, cô thu lại tài năng của mình, chỉ hy vọng tất cả nhanh kết thúc nhanh một chút, anh kết hôn, anh buông tay, cô trở lại cuộc sống của chính cô, nhưng, không thể không nói, cô đánh giá cao khả năng chịu đựng của mình, cho dù nói thế nào, cô cũng là phụ nữ, một người phụ nữ từng bị tổn thương thật sâu, mắt thấy người yêu của mình phải cưới người khác, cô vốn định một mình yên lặng thương tâm, bị thái độ của anh khơi dậy bản tính của cô, có mấy lời chôn sâu trong lòng bật thốt lên:
“Ai là vợ của anh? Cái người in dấu son môi cho anh mới là vợ của anh! Cùng anh khiêu vũ mới là vợ của anh!”
Thật ra thì, nói xong cô liền tỉnh táo, cũng hối hận.
Trong những lời này bao hàm bao nhiêu ghen tức? Nhẫn nại và ngụy trang lâu như vậy đều ở một khắc này bị thất bại rồi. . . . . .
Cô thật ngốc, bị anh vòng trong khuỷu tay, anh không có nói chuyện, chỉ chốc lát sau, cô nghe anh thở ra một hơi, sau đó lại bắt đầu gọi điện thoại, “Alo, là tôi, Tả Thần An. Hiện tại còn nửa tiếng nữa các cậu tan ca, tôi không xác định trong vòng nửa tiếng có thể chạy tới hay không, nhưng, trước khi tôi chưa tới không cho phép tan việ


