Thật lâu sau đó, thám báo mới dò được tung tích của kẻ địch ở Thùy Vi Quan. Mà ai cũng biết, Thùy Vi Quan vốn đã bị một người gọi là ‘Thanh Hải vương’ chiếm lĩnh từ lâu.
Đối với Bắc Yến mà nói thì đây quả thực là hung tin như sấm sét giữa trời quang. Bởi vì Thùy Vi Quan giáp liền với núi Hạ Lan, chiếm giữ hoàn toàn mặt Tây sông Xích Thủy, đây cũng đồng nghĩa với, ngoại trừ người Khuyển Nhung ở Mỹ Lâm Quan thì sau lưng Bắc Yến lại có thêm một kẻ địch là Thanh Hải vương. Vấn đề càng thêm trầm trọng khi Mỹ Lâm Quan vốn do Bắc Yến nắm giữa, còn Thùy Vi Quan thì lại ở trong tay Thanh Hải vương.
Nói cách khác, Thanh Hải vương ta muốn vào Bắc Yến dạo chơi lúc nào cũng được, ngươi căn bản đừng mơ bắt được ta. Hơn nữa, Thùy Vi Quan lại nằm ở vị trí giao nhau của núi Hạ Lan và núi Thùy Vi, phía Đông là một bình nguyên rộng lớn vô cùng quang đãng, cơ bản không có bất kỳ địa thế thiên nhiên nào để lập căn cứ phòng thủ. Vì vậy, Bắc Yến muốn ngăn kẻ địch từ Thanh Hải thì cũng chỉ có thể xây tường thành dài mấy ngàn dặm dọc theo núi Thùy Vi mà thôi.
Đùa sao, xây tường thành dài mấy ngàn dặm?
Có điều, cũng may là ngoại trừ vài lần hiếm hoi lộ diện, vị Thanh Hải vương kia không hề bước ra ngoài nửa bước, tựa như mấy lần đó y chỉ là nhàn rỗi không có chuyện gì làm nên mới ra ngoài tản bộ một vòng, như để báo cho Yến Tuân biết rằng, hắn có hàng xóm đấy. Dẫu vậy thì Yến Tuân cũng không dám khinh suất, vừa liên tục phái người đến Thanh Hải thám thính tình hình, vừa cử sứ giả đến Thùy Vi Quan, hy vọng có thể thiết lập quan hệ hữu nghị với Thanh Hải vương, đồng thời còn phải chật vật bố trí tuyến phòng thủ ở hướng Tây Nam, vì vậy mới cho Đại Hạ cơ hội nghỉ xả hơi chút ít.
Mấy chuyện này đều là do đám Hạ Tiêu lần lượt nói cho Sở Kiều biết. Suốt hai năm qua, ngoại trừ một lần xuống núi hành sự, còn không thì nàng chưa hề rời khỏi nơi này.
Tiếng nước sôi *ùng ục* chợt vang lên, Đa Cát nghi hoặc cúi đầu nhìn quanh, phát hiện thì ra là từ một cái nồi nhỏ trên bếp lửa đang cháy bập bùng. Sở Kiều nghe tiếng liền vội vàng đi đến, mang bao tay vào rồi nhấc nồi lên, quay lại nói: “Ăn xong thì trở về ngủ đi, ta đi trước đây.”
Đa Cát nhìn theo thân ảnh khuất dần của Sở Kiều, nàng không trở về phòng mình mà đi về phía rừng thông. Cậu thiếu niên đứng đó, cuối cùng chỉ lẳng lặng cúi xuống gói mấy khối điểm tâm trong hộp lại, nâng niu cầm trong tay, không nỡ ăn.
Gió thổi qua rừng thông khiến lá thông kêu xào xạc, Sở Kiều đi thẳng đến một bia đá xanh, đặt chiếc nồi nhỏ xuống rồi mở nắp ra, bên trong là canh thịt dê cay.
Trước bia đá có một cái bàn bằng đá xanh, mặt đá bóng loáng, vừa nhìn liền biết là thường xuyên có người ngồi. Tấm bia đá được điêu khắc theo phong cách cổ, mặt bia có năm chữ ‘Gia Cát Nguyệt chi mộ’ thật to.
Đúng vậy, hai năm trước, Sở Kiều từng dẫn ba trăm tinh binh Tú lệ quân đến Đại Hạ để đoạt lại thi thể của Gia Cát Nguyệt.
Đó là lúc nàng nhận được tin Gia Cát gia đã trục xuất Gia Cát Nguyệt, hơn nữa thi thể hắn không được phép chôn trong mộ phần của gia tộc mà còn bị quất roi rồi tùy tiện quăng ra bãi tha ma ở phía Nam hoàng thành.
Mọi chuyện rất thuận lợi vì căn bản chẳng ai buồn chú ý đến thi thể kia cả, khi Sở Kiều tìm đến thì thi thể đã bị chó hoang cắn xé tan nát, không còn ra hình người. Nếu không nhờ những vết roi còn hằn trên da thịt thì nàng cơ hồ không cách nào thu thập lại các mảnh thi thể rời rạc kia. Bất đắc dĩ, nàng đành phải hỏa táng thi thể rồi mang tro cốt trở về Bắc Yến.
Cũng trong thời gian ngắn ngủi lưu lại trong thành Chân Hoàng, nàng mới nghe được chuyện của vị tiểu thư họ Nhạc kia. Và lần đầu tiên trong đời, Sở Kiều đã mất bình tĩnh đến như vậy, sự vô sỉ của người này khiến nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Để chứng tỏ bản thân một lòng hướng Phật, tiểu thư Uyển Di ngày ngày đều lui tới miếu tự, Sở Kiều dẫn người chặn xe ngựa của nàng ta ngay giữa đường, đích thân cạo sạch tóc nàng ta để trút giận. Nhưng khi nhìn Nhạc Uyển Di nước mắt lã chã, liên tục quỳ xin tha thứ, vẻ hăng hái trên mặt Sở Kiều đột nhiên tan biến. Tựa như đến giờ phút này, nàng mới đột nhiên ý thức được, Gia Cát Nguyệt thật sự đã không còn, hắn đã biến thành nhúm tro bụi nằm trong chiếc bình trên tay nàng. Nam nhân kia, trong lúc thân thể hắn bị chà đạp, tôn nghiêm bị sỉ nhục, ngoại trừ đau lòng thay hắn, cái gì nàng cũng không làm được. Nàng không cách nào cứu hắn, không cách nào khiến Gia Cát gia thay đổi ý định khai trừ hắn, không cách nào bảo toàn danh dự cho hắn, thậm chí cũng không thể giúp hắn toàn thây.
Sở Kiều không rõ tâm tình khi đó của mình là gì, nàng chỉ cảm thấy thế giới như đột nhiên bị bao phủ bởi một màu xám. Sau khi mang tro cốt của Gia Cát Nguyệt trở về Thượng Thận, nàng chưa từng xuống núi thêm lần nào nữa, dành toàn bộ thời gian của mình quanh quẩn trong khoảnh sân nhỏ bé này.
“Gia Cát Nguyệt, ở dưới đó ngươi bây giờ nhất định đang rất hả hê có đúng không? Ta nghe Hạ Tiêu nói, Đại Hạ các ngươi ở Nhạn Minh Quan lại bị thua trận, tên Ngụy Thư Diệp kia vốn chẳng phải đối thủ của Yến Tuân, không có ngươi, Đại Hạ ăn khổ không ít. Ngươi ngoài mặt luôn vờ dửng dưng, gì cũng không để ý, nhưng ta biết, người như ngươi thù dai hơn ai hết. Ngươi bây giờ khẳng định đang nghĩ: Đáng đời lũ khốn kiếp các ngươi! Không có ông đây, đám các ngươi chỉ là bị thịt mà thôi.” Sở Kiều vừa dùng đũa khuấy thịt dê trong nồi, vừa từ tốn nói.
Nàng cúi đầu, tóc rũ xuống hai bên che khuất khuôn mặt trắng trẻo mịn màng. Ánh trăng trên cao xuyên qua tán lá thông chiếu xuống trên mặt đất để lại những cái bóng loang lổ, bàng bạc, lạnh lẽo như băng.
“Gia Cát Nguyệt, tối qua ta vẫn không mơ thấy ngươi, có phải ngươi vẫn chưa chết hay không vậy? Bằng không sao lại vô lương tâm thế hả, xuất hiện một lần trong mộng khó khăn lắm sao? Đừng nói ngươi đang hờn dỗi vì không ai báo thù cho mình đấy chứ? Nhân tiện nói tới chuyện này, nhân duyên của ngươi sao lại kém như vậy? Ở ngoài hô mưa gọi gió lâu như vậy nhưng chỉ có được vài thuộc hạ trung thành, suốt ngày mù quáng cầm đao chạy tới tìm ta. Bất quá, may mà bọn họ khờ khạo, nếu đi tìm Yến Tuân tính sổ thì không chừng mạng cũng chẳng còn.”
Nồi canh dần dần hết nóng, thịt dê trong nồi cũng bắt đầu đông lại, Sở Kiều vẫn tiếp tục lẩm bẩm: “Hôm qua ta vừa đốt ít tiền vàng cho ngươi, ngươi có nhận được không? Trước kia ngươi đối xử với ta rất tốt, ta không có gì để báo đáp, cũng chỉ có thể đốt mấy thứ này cho ngươi mà thôi. Ngươi xuất thân từ thế gia, từ nhỏ đã bị chiều hư rồi, y phục đưa tới ta

