Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 (xem 79291)

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2

khắc phục hậu quả chiến tranh. Và bọn họ đã toàn tâm toàn ý tin tưởng và ủng hộ nàng. Dân tộc đã bị áp bức suốt mấy trăm năm này thật sự đã gửi gắm toàn bộ hy vọng vào cuộc sống lên người nàng. Hôm nay nàng lại muốn rời đi, muốn rũ bỏ lời hứa với bọn họ, vậy mà bọn họ vẫn không có một lời chất vấn nào đối với nàng, không hề căn vặn liệu nàng đã làm hết sức vì lý tưởng của mình chưa…


Hạ Tiêu dẫn chín ngàn quan binh của Tú lệ quân đứng một bên, ai cũng vũ trang hành lý đầy đủ, tựa như đã sẵn sàng chuẩn bị đi theo nàng.


Không nói được lời nào, nàng chỉ có thể sững sờ đứng đó, ngây ra như tượng đá.


Rồi đột nhiên, một đôi tay nhỏ chợt ôm lấy hông nàng, nàng cúi đầu thì nhận ra là một cô bé chỉ khoảng mười tuổi, đang mím môi ngẩng đầu lên, không nói tiếng nào nhưng vành mắt đã ngập nước. Bình An từ phía sau chạy lên, định kéo muội muội mình ra nhưng làm sao cũng kéo không ra.


Bình An nhập ngũ, bị Yến Tuân phái đến nội cảnh Bắc Yến, vì vậy mà một năm nay Thanh Thanh luôn ở cạnh nàng.


“Tỷ tỷ.” Thanh Thanh rốt cuộc cũng òa khóc, nước mắt không kìm được liên tục rơi lã chã, “Tỷ tỷ không cần Thanh Thanh nữa sao? Tỷ tỷ không cần muội nữa sao?”


Sau khi cô bé khóc, người khác cũng bắt đầu khóc theo. Đám đông đứng đó, không biết là ai quỳ xuống trước, dần dần tất cả người dân đều quỳ xuống, một ông lão khoảng bảy tám mươi tuổi đã khóc ướt mặt, liên tục hỏi: “Đại nhân, đại nhân không cần chúng ta nữa sao?”


“Đại nhân, không có đại nhân, ta sẽ bị bắt làm nô lệ.”


“Đại nhân, người muốn đi đâu vậy? Ta có thể đi cùng người không?



Gió lạnh cuốn bông tuyết bay lên không trung, thiếu nữ đã đi xa chợt dừng bước, thả cương ngựa ra, ngẩng đầu lên nhìn vầng thái dương bắt đầu tỏa sáng rực rỡ, khóe mắt lệ không ngừng chảy ra, thấm ướt tóc mai.


Trách nhiệm nặng nề khiến nàng ngạt thở.


Sở Kiều biết rõ là ai thao túng tất cả, nhưng lại vô lực trốn chạy. Người đó rất hiểu nàng, nên hắn chỉ cần thi triển một thủ đoạn nhỏ cũng có thể giữ chặt nàng.


Ngày đó, Sở Kiều tựa hồ đã chảy cạn nước mắt. Đứng giữa đồng tuyết trắng xóa, nàng cảm thấy bản thân như một con diều mất phương hướng, chỉ có thể mặc cho người khác điều khiển, muốn chạy cũng không biết phải đi đâu.


Cứ như vậy, Sở Kiều bất lực lưu lại, chọn sườn núi Hồi Sơn làm nơi cư ngụ trong suốt hai năm vừa qua.


Hai năm, nàng trơ mắt nhìn người đó thi hành chính sách sưu cao thuế nặng, nhìn hắn không ngừng công thành chiếm đất, nhìn hắn áp dụng luật sung quân hà khắc, nhìn hắn từng bước một diệt trừ mọi chống đối, vững vàng ngồi trên đế vị, nắm chặt giang sơn Bắc Yến trong tay.


Nhiều khi tự mình ngẫm nghĩ, nàng cảm thấy sinh mạng quả thật rất kỳ diệu, vì nó ngươi luôn có thể tìm thấy hy vọng trong lúc tuyệt vọng nhất, tiếp tục kiên trì, nhưng sau đó, ngay khi ngươi gần nắm bắt được hy vọng, chính nó lại như xô nước lạnh dập tắt mọi mơ ước của ngươi.


Yến Tuân thực sự đã thành công, Đại Hạ bị hắn áp chế đến ngóc đầu không lên.


Sau khi Gia Cát Nguyệt chết, Gia Cát gia đã vội vàng phủi bỏ quan hệ, trục xuất hắn ra khỏi gia phả, thi thể thậm chí cũng không được chôn trong lăng mộ gia tộc. Nhưng bọn họ vẫn không tránh khỏi bị liên lụy khiến địa vị trong hội trưởng lão giảm sút, Gia Cát Hoài cũng bị cách chức, tình hình u ám không sao kể xiết. Nghe nói Gia Cát Mục Thanh đang cố vãn hồi tình thế bằng cách tích cực bồi dưỡng con cháu chi thứ, nhưng xem ra đến giờ vẫn không có chút hiệu quả.


Nhi nữ của Nhạc Hình tướng quân là Nhạc Uyển Di cũng vội vàng hối hôn, tự mình viết huyết thư dâng lên Hạ hoàng, nói rằng Gia Cát gia ỷ thế hiếp người, Gia Cát Nguyệt mê luyến sắc đẹp của nàng ta nên đã hèn hạ dùng quyền thế buộc nàng ta phải nghị hôn với hắn. Hiện tại hắn lại phạm tội không thể tha thứ, chỉ làm góa phụ của hắn cũng là một dạng bất kính và sỉ nhục đối với đế quốc, vì vậy nàng ta tình nguyên xuất gia chứ cũng không muốn gả cho loại người vô sỉ như vậy.


Quyết tâm một lòng hướng phật của Nhạc Uyển Di tha thiết đến độ đã trở thành giai thoại trong thành khi ấy. Cho dù cuối cùng nàng ta không được như ý nguyện xuống tóc làm ni thì cũng đã thành công vạch rõ giới hạn với tội thần, bảo vệ phẩm cách thanh cao của mình.


Dĩ nhiên, thân là thượng cấp trực tiếp của Gia Cát Nguyệt, Triệu Triệt cũng không thoát khỏi số phận bị giáng chức. Vị hoàng tử có vận mệnh long đong này lại một lần nữa bị đẩy đi vùng biên giới Đông Bắc khô cằn đầy sỏi đá, nhận nhiệm vụ giám sát tiến trình xây dựng căn cứ quân sự không ai thèm ngó đến, hoàn toàn rời xa chính trường ở trung tâm Đại Hạ.


Chuyện khiến người khác không thể tưởng tượng được chính là Thập tứ hoàng tử Triệu Dương lại kết đồng minh với Ngụy phiệt. Được Ngụy Quang ủng hộ, Triệu Dương đã vùng lên trở thành hoàng tử có thực quyền nhất ở đế đô. Hắn được phong làm Chu vương, còn Ngụy Thư Diệp cũng nhờ nước lên thì thuyền lên, nắm giữ binh quyền ở Nhạn Minh Quan.


Cơ cấu quyền lực của Đại Hạ lại một lần nữa xoay chuyển sang hướng khác, nhưng phàm là người sáng suốt đều dễ dàng nhận ra Đại Hạ đã không còn khí phách như xưa. Đối mặt với thiết kỵ của Bắc Yến, bọn họ càng ngày càng lộ vẻ lực bất tòng tâm. Dù Ngụy Thư Diệp cũng được xem như là người có tài về mặt quân sự, nhưng liên tục bị Yến Tuân áp đảo, cộng thêm bị đấu đá trên triều quấy nhiễu, hắn đã dần phải đổi công thành thủ. Một năm này trở lại, sự mệt mỏi đó càng lúc càng rõ rệt.


Hiện tại đại lục Tây Mông đã bị chia thành bốn phần, không còn thế cục một nước độc tôn nữa, Biện Đường do Lý Sách cai trị, Hoài Tống có Trưởng công chúa Nạp Lan Hồng Diệp trị vì, Yến Tuân hùng cứ Tây Bắc, cách Đại Hạ chỉ một nhánh sông.


Có điều, dẫu là vậy nhưng Yến Tuân vẫn không dám tùy tiện tấn công Đại Hạ, bởi vì gần đây, phía Tây Nam núi Hạ Lan đột nhiên xuất hiện một thế lực mới lai lịch không rõ, thậm chí cũng không ai biết được tình hình nhân số của bọn họ là bao nhiêu. Thông qua tin tức từ thương lữ và thám báo, chỉ có thể biết được người đứng đầu thế lực này tự xưng là ‘Thanh Hải vương’ mà thôi.


Thanh Hải là địa phận thuộc giao giữa phía Nam núi Hạ Lan và phía Tây núi Thùy Vi, nghe nói đó là một nơi hoang tàn vắng vẻ, đất đai cằn cỗi, thú dữ hoành hành, đến cỏ cũng không sống được. Từ tận hai ngàn năm trước, các đại quốc đã xem nơi này như địa phương dành cho phạm nhân bị đày đi lưu vong, nghe nói, đó là nơi có vào mà không có ra, người đi vào đó, không biến thành đồ ăn cho dã thú thì cũng sẽ bỏ mạng vì đủ loại bệnh kỳ dị. Vì vậy, đến nay, cụm từ ‘bị đày đi Thanh Hải’ đã trở thành đồng nghĩa với ‘bị ban cho cái chết’, thậm chí, có người thà chết ở đất liền đại lục cũng không chịu bước vào Thanh Hải nửa bước. Nhiều năm qua, số người tự sát ở ngõ vào Thanh Hải đã nhiều không đếm xuể.


Thế mà, chính tại nơi rừng thiêng nước độc, thú dữ hoành hành, nơi cằn cỗi không sự sống kia lại đột nhiên xuất hiện một thế lực sáng chói như sao băng.


Ngày 17 tháng 7 năm 778, Yến Tuân tự mình chỉ huy bảy vạn đại quân

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Yêu Hay Thương Hại, Thất Bại Hay Chơi Dại?

Con của chồng cô đó, khám cho kỹ vào nhé

Em Vẫn Chờ Anh

Cá Cược Nhé! Anh Sẽ Phải Yêu Em!

Bạn Trai Tôi Là Gangster-boss Đại Nhân