“Ừ, ta sẽ về nói cho a bá biết.”
Hạ Tiêu gật đầu nói: “Vào đi, hai đứa tiểu quỷ các ngươi, ra ngoài cũng không biết về sớm một chút, khiến đại nhân phải lo lắng hỏi han nhiều lần.”
Thanh Thanh làm mặt quỷ rồi đẩy cửa viện ra chạy vào, Bình An và Đa Cát cũng đi theo. Trời đã tối hẳn, vầng trăng tròn vành vạnh dần lên cao. Không khí trên núi lạnh hơn nhiều so với chân núi, trong sân có trồng một gốc mai trắng, tuyết chưa rơi mà nó đã nở rộ, hương hoa trong trẻo tỏa ra bốn phía, dưới ánh trăng bạc, sắc trắng của cánh mai như hòa làm một với lớp tuyết trên mặt đất.
“Tỷ tỷ!” Còn chưa vào trong thì Thanh Thanh đã lớn tiếng gọi ầm ĩ.
Cửa phòng bị kéo sang một bên, Mai Hương thò đầu ra nhìn, thấy là đám Bình An thì cố ý sầm mặt xuống, di di ngón tay chỉ lên trán Thanh Thanh, mắng: “Nha đầu thối, muộn thế này mới chịu bò về đó à? Đúng là càng lớn càng hư, về sau không biết có ai còn dám lấy muội nữa không.”
“He he, chắc chắn xuất giá trước cả Mai tỷ nữa cơ.” Thanh Thanh ôm trán cười hì hì.
Mai Hương cười mắng: “Nha đầu miệng lưỡi trơn tru.”
Mai Hương chính là nô lệ ở thành Cống Duyệt được đại nhân mang về. Khi đó vì không muốn làm thiếp cho một lão quý tộc, nàng chạy trốn rồi bị bắt lại, suýt nữa đã bị đánh chết, được đại nhân cứu thoát liền đi theo đại nhân lên Hồi Sơn đến tận giờ. Thời gian Mai Hương đi theo đại nhân không lâu nhưng bởi vì nàng là nữ, không những tháo vát mà còn hết sức trung thành, tính tình lại rất tốt, cho nên ngoài Hạ Tiêu ra, nàng đã trở thành người thân cận nhất bên cạnh đại nhân.
“Vào đi, đại nhân chờ mấy đứa đã lâu rồi.” Đóng cửa phòng lại, Mai Hương liền mang ba người vào trong.
Gian phòng này được xây bằng đá đỏ nên có khả năng chắn gió rất tốt. Bày biện bên trong vô cùng đơn giản gọn gàng, không có đồ vật trang hoàng xa hoa gì, chỉ có mấy chậu hoa cỏ mà thôi. Thúc thúc của Đa Cát trước kia là thuộc hạ dưới trướng của Ô tiên sinh, về sau bị thương nên mới hồi hương, cũng là một người có tri thức. Đa cát từng theo thúc thúc mình đến phía Đông Biện Đường học hỏi thi từ văn thư, cũng có chút hiểu biết về hoa cỏ, nhưng cậu nhìn mấy chậu hoa kia một hồi vẫn không nhận ra là cây gì, không khỏi có hơi kinh ngạc.
Mai Hương bắt gặp vẻ mặt của cậu thì ha ha cười nói: “Khẳng định là chưa nhìn thấy bao giờ, có đúng không? Đây đều là do đại nhân phái người đến Đại Hạ mang về đấy. Bình thường sẽ nuôi trong vườn, hôm nay trời lạnh nên mới chuyển chúng vào đây. Đại nhân nói, kỹ thuật trồng này gọi là chiết cành, không phải ai cũng trồng được ra hoa như vậy đâu.”
Cửa thư phòng được đẩy ra, một đôi mắt trong suốt liền nhìn sang. Sở Kiều mặc áo bằng vải bông trắng, la quần màu xám nhạt, trên đầu cài một đóa phù dung được tết bằng lụa, vừa nhìn liền biết là tác phẩm của Mai Hương. Nàng nhìn Sở Kiều cả ngày luôn mặc y phục toàn trắng nên luôn tìm cách điểm thêm trang sức cho nổi bật một tí. Sở Kiều thấy nàng có ý tốt nên cũng không nhẫn tâm cự tuyệt, mặc nàng trang điểm cho mình.
“Về rồi à.” Nhìn thấy bọn họ, Sở Kiều đặt sách xuống, mỉm cười đưa tay ra.
Thanh Thanh lập tức chạy tới nhào vào lòng nàng, nũng nịu nói: “Tỷ tỷ, Thanh Thanh nhớ tỷ tỷ chết đi được.”
“Vậy sao? Ta còn tưởng muội gặp được Đa Cát đã vui đến quên trời quên đất rồi chứ.” Sở Kiều mỉm cười trêu.
Trước mặt người khác, Thanh Thanh luôn có bộ dáng cười cợt ta đây không chấp, duy chỉ ở trước mặt Sở Kiều, chỉ bị nàng tùy tiện trêu một câu, tiểu nha đầu hiếu động liền sẽ lập tức đỏ ửng mặt.
Bình An cười nói: “Đại nhân phải trừng trị con bé thật nghiêm vào.”
Năm đó, sau khi Sở Kiều rời khỏi Bắc Yến quân, Bình An liền dẫn muội muội đi tìm nàng, đến nay cậu vẫn kiên trì gọi nàng ‘đại nhân’ như đám người Hạ Tiêu, không chịu đổi.
Đa Cát đứng ở một bên, có hơi ngây người. Ngày thường cậu cũng coi như là một thiếu niên vô cùng thông tuệ, hiểu biết nhiều, miệng mồm cũng không tệ, nhưng chỉ cần ở trước mặt Sở Kiều là cậu sẽ không tự chủ cúi đầu, tựa như dám liếc mắt nhìn nàng cũng là tội vô lễ. Tuy cúi đầu nhưng cậu cũng thỉnh thoảng tìm cơ hội lén nhìn quanh, giống như chỉ cần đứng ở xa xa nhìn nơi nàng ở cũng rất thỏa mãn rồi.
Sở Kiều trêu Thanh Thanh thêm mấy câu rồi ngẩng lên nhìn Đa Cát, dịu dàng hỏi: “A bá của em đã khỏe hơn chưa?”
Đa Cát cung kính đáp: “Vâng, đã khỏe hơn nhiều, phiền đại nhân phải lo lắng rồi.”
“Sắp đến mùa thu hoạch rồi, mấy ngày nay chỉ có mình a ma em lo toan mọi chuyện trong nhà, ta đã bảo Hạ Tiêu phái người đến hỗ trợ nhà em lúc vụ thu. Em trở về dặn a ma, khi nào bắt đầu thu hoạch lúa mạch thì nhớ báo cho chúng ta một tiếng trước.”
“Vâng, đa tạ đại nhân quan tâm.”
“Tối nay không chừng sẽ có mưa, em đừng xuống núi nữa, ở lại đây ngủ với Bình An một đêm đi. Mai Hương hâm nóng cơm cho các em rồi đấy, đi ăn trước đi.”
Đám người gật đầu lia lịa rồi rối rít đẩy cửa đi ra ngoài.
Không đến nửa canh giờ sau, trời quả nhiên đổ mưa. Mùa thu, trời mưa một trận, nhiệt độ liền đột nhiên giảm xuống rất nhiều. Mai Hương lấy thêm chăn cho hai cậu, còn đặt thêm một chậu than trong phòng. Bình An dễ ngủ, chỉ chốc sau đã ngáy khò khò. Đa Cát nằm trên giường lăn lộn hồi lâu vẫn không ngủ được, đến nửa đêm thì đứng lên mặc y phục vào, đẩy cửa lặng lẽ đi ra ngoài.
Phòng của Bình An ở sát cạnh phòng Thanh Thanh, lúc đi ngang Đa Cát còn nghe được tiếng cô bé ngủ mơ lẩm bẩm gì đó, nghe không rõ là gì. Xa xa phía trước chính là thủy các, Hồi Sơn có rất nhiều ôn tuyền, cũng chảy ngang cả trạch viện này. Thủy các được xây trên ôn tuyền bốc hơi nước ấm áp, dưới ánh trăng vô cùng mờ ảo. Đối diện thủy các chính là phòng ngủ của đại nhân, hai bên hành lang gấp khúc dẫn đến phòng có trồng rất nhiều gốc mai già để chống mưa tạt. Hiện giờ mai đều đã nở rộ, tỏa hương thơm bốn phía.
Đa Cát rất thích nơi này, mỗi lần đến đây cậu luôn cố tình ở lại rất muộn, như vậy đại nhân sẽ lưu cậu lại ngủ qua đêm, sau khi chờ Bình An ngủ, cậu luôn lén ra ngoài ngắm nhìn một hồi cho thỏa thích.
Đại nhân đến bình nguyên Thu Lan đã gần hai năm rồi, kể từ khi đại nhân đến đây, nơi này liền được miễn binh dịch cùng thuế vụ hai mùa xuân thu. Hoàng đế còn phái binh thu dọn các vùng lân cận, quét sạch sẽ sơn tặc hay thảo khấu trong khu vực này, đặt chốt canh phòng ở hai đầu Nam Bắc, khiến bình nguyên Thu Lan càng lúc càng thêm yên bình sung túc, ngay cả một tên trộm vặt cũng không có. Lúc trước nơi này vốn không đông dân cư sinh sống, chỉ có vài hộ dân du mục mà thôi, nhưng dần dần, dân chúng tìm đến càng lúc càng nhiều, trong đó phần đông là người dân ở Thượng Thận di cư tới, khiến Thu Lan ngày càng náo nhiệt, chỉ trong hai năm ngắn ngủi đã trở thành một trong những thành lớn nổi danh ở Bắc Yến.
Tất cả mọi người đều rất thật lòng yêu kính đại nhân, vài năm trước, nàng dẫn binh bảo vệ Xích Độ, bảo vệ Bắc Sóc, giúp đỡ dân chúng ở Thượng Thận khai hoang, đào mương, mở đường, xây dựng

