Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 (xem 79292)

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2

thủy lợi, dạy bọn họ trồng trọt theo vụ, truyền thụ phương pháp luyện thiết, xây xưởng công binh, mở trường học cùng cửa hiệu buôn bán, làm rất nhiều chuyện tốt. Sau này tuy không làm quan nữa nhưng nàng vẫn luôn bảo vệ dân chúng, giúp đỡ dân chúng ở Thượng Thận có cuộc sống bình an, sung túc. Vùng đất vốn hỗn loạn nhất Bắc Yến nay đã trở thành nơi phồn vinh nhất ở đất nước này.


Nhắc đến đại nhân, cả Thượng Thận không ai là không hết lời tán thưởng, đều nói nàng là nữ thần chuyển kiếp, vì bảo vệ Bắc Yến mà giáng thế.


Chỉ có a ma cậu thì khác, ngày đó nhắc đến bệnh của đại nhân, a ma chỉ thở dài, lắc đầu nói: “Nói cho cùng cũng chỉ là một thiếu nữ chưa đến hai mươi tuổi thôi!”


Cũng đúng!


A ma không nhắc thì cậu cũng quên mất, đại nhân năm nay còn chưa đến hai mươi, so với cậu cũng chỉ hơn có bốn tuổi. Nghe nói, đại nhân tám tuổi đã theo hoàng thượng vào hoàng cung Đại Hạ, mười sáu tuổi đã dẫn binh chinh chiến khắp các chiến trường Nam Bắc. Còn cậu mười sáu tuổi thì đang làm gì? Cưỡi ngựa? Chăn dê? Vắt sữa dê?


Đa Cát đột nhiên thấy hơi nản chí, vừa thở ra một hơi thật dài thì chợt nghe được phía trước có người hỏi: “Đa Cát đó à?”


Đa Cát ngẩng phắt lên, vừa vặn nhìn thấy đại nhân khoác áo choàng trắng đứng dưới một gốc mai, hai mắt đen như mực, lóng lánh như ngọc khiến người khác không dám nhìn thẳng.


“Đại… đại nhân.” Đa Cát có hơi quẫn bách, mặt đỏ rực như tên trộm nhỏ vừa bị người khác bắt gặp đang làm chuyện xấu.


Đại nhân sẽ nghĩ sao, sao này có cho phép cậu ở lại nữa không? Cậu đứng trước cửa phòng đại nhân ngây người lâu như vậy, đại nhân có tức giận không nhỉ?


Trong đầu cậu thiếu niên ôm ấp mối tình đầu còn đang rối bời thì Sở Kiều lại nhẹ giọng hỏi: “Em không ngủ được sao?”


“Dạ?” Đa Cát giật mình hỏi lại, sau đó liền vội vã gật đầu, “Dạ, ngủ… ngủ không được.”


“Có đói không?”


“Dạ?”


“Đến đây.”


Đa Cát ngu ngơ đi theo Sở Kiều vào thủy các. Người trước mặt cậu chân mang giày thêu, dáng mảnh khảnh, dung mạo dịu dàng như ánh trăng. Sở Kiều đưa tay đóng cửa ở ba mặt thủy các lại, chỉ để mở một mặt cho gió thông. Trong thủy các có một chiếc bàn nhỏ, trên bàn bày vài hộp đựng thức ăn rất tinh xảo. Nắp hộp vừa mở ra, mùi thơm liền bay ra bốn phía, bên trong là một ít điểm tâm vô cùng tinh tế.


“Là… là Mai Hương tỷ làm ạ?” Đa Cát khẩn trương đến mức lắp bắp.


Sở Kiều từ tốn lắc đầu, cười nói: “Là ta tự mình làm, không ngờ à?”


Đa Cát thoáng ngẩn ra, cậu chưa từng nhìn thấy đại nhân cười như vậy bao giờ. Cho dù nàng luôn giữ vẻ mặt ôn hòa nhưng cậu luôn cảm nhận được nàng không mấy vui vẻ, trên mặt dù rõ ràng mang nụ cười nhưng đáy mắt như luôn có sương mù. A ma cậu nói, người chất chứa nhiều nỗi đau trong lòng mới có ánh mắt như vậy, giống như chim ưng bị gãy cánh, dù sống cũng sẽ không vui sướng, bởi vì nó không còn là chim ưng nữa rồi.


Nhưng hiện tại, đại nhân lại ở gần cậu như vậy, cậu nhìn thấy nàng cười một cách chân thật, hai mắt cong cong giảo hoạt như hồ ly, lộ vẻ nghịch ngợm, cũng có chút đắc ý.


Đa Cát ngây ngốc gật đầu lia lịa, quên béng mất Sở Kiều hỏi gì, chỉ biết tán thưởng theo lời nàng: “Thế ạ? Ừm! Thật tài!”


Nhìn thấy bộ dáng Đa Cát như vậy, Sở Kiều vui vẻ cốc trán cậu, cười nói: “Tiểu tử ngốc.”


Đa Cát có hơi buồn bực, cậu đã mười sáu, a bá cậu ở tuổi này đã cưới a ma cậu rồi, không phải trẻ con nữa.


“Ngồi xuống đi, nếm thử một ít xem.”


Đa Cát ngoan ngoãn ngồi xuống, cầm lấy một khối điểm tâm, ngắm nghía một hồi vẫn không nỡ cho vào miệng. Điểm tâm này được làm rất tinh tế, dùng bột gạo trắng nắn thành hình như một đóa mai, chính giữa dùng táo đỏ làm nhụy.


“Ăn đi!” Sở Kiều thúc giục.


Cậu thiếu niên khẩn trương bỏ vào miệng, vì nuốt quá nhanh thành ra bị nghẹn. Sở Kiều vội vàng rót một chén trà đưa đến, cậu uống một ngụm to mới nuốt được khối điểm tâm kia xuống.


“Ngon không?” Sở Kiều hỏi.


Đa Cát bị nghẹn đến chảy nước mắt, chỉ có thể méo xệch miệng, nói một cách uất ức: “Không kịp thưởng thức đã nuốt mất rồi.”


“Ha ha ha.” Sở Kiều cười to, đẩy cái khay sang nói: “Cho em hết này.”


Đa Cát bắt đầu ăn từng khối một, thỉnh thoảng tán thưởng: “Đại nhân thật lợi hại, còn có thể làm đồ ăn ngon như vậy, người học từ ai vậy?”


“Lúc còn ở trong cung từng học, do một lão sư phụ ở ngự thiện phòng dạy cho. Đa Cát hôm nay có lộc ăn, hoàng đế Đại Hạ mới được ăn những thứ này đấy.”


“Dạ?” Đa Cát sửng sốt, tối nay cậu dường như bị thiểu năng vậy, luôn ngẩn người ngây ngốc.


Ôn tuyền quanh thủy các chợt sủi bọt *ùng ục*, gió luồn qua cửa sổ thổi vào phòng. Sở Kiều đứng lên đi khép bớt cửa sổ, thoáng nhìn thấy hàng mai mọc cao gần mái hiên thì không khỏi thất thần, cánh tay đang giơ ra khựng lại giữa không trung, ánh trăng chiếu lên phần cổ tay trắng nõn, khiến nó ánh mịn như bạch ngọc.


Chớp mắt mà đã hai năm, mấy gốc mai mới trồng năm đó mà bây giờ đã cao như vậy rồi.


Năm tháng vô tình nhất thế gian, chưa bao giờ dừng bước bởi bất kỳ vui buồn hay bi thương gì. Theo sau bước chân của dòng thời gian, cảm xúc dù mãnh liệt đến đâu cũng sẽ dần bị mài mòn đến khi nguội lạnh.


Đêm đó nàng rời khỏi thành Vân Bích, đi một mạch suốt nửa tháng thì đến được Bắc Sóc. Ở lại đó một đêm, sáng sớm nàng men theo còn đường cái vắng vẻ của Bắc Sóc đi đến cửa thành, lại ngoài ý muốn nhìn thấy ngàn vạn dân chúng Bắc Yến đứng đó.


Trong đó ngoài người dân bản xứ Bắc Sóc, còn có bá tính từ sâu trong bổn thổ Bắc Yến, Thượng Thận, núi Lạc Nhật, Lâm Thành, Xích Độ, Hồi Sơn, Mỹ Lâm Quan… dân chúng được tin nàng muốn rời đi, không nói tiếng nào liền khăn gói đi tiễn. Dọc đường cũng từng gặp rất nhiều đội ngũ như vậy nhưng nàng không nghĩ ra là bọn họ đi theo mình, bọn họ cũng chưa từng tiến đến quấy rầy nàng, chỉ một mực lặng lẽ đi theo, đến lúc này mới tụ tập trước cửa thành Bắc Sóc, im lìm nhìn nàng, đưa tiễn nàng một đoạn cuối.


Trong đám đông có người già tóc trắng, có trẻ em, có người tóc vàng mắt xanh ở quan ngoại, có thương nhân từ phương Đông từng đến buôn bán với nàng, có dân binh ở thành Xích Độ từng cùng nàng sánh vai chống trả quân Hạ, có dân chúng Bắc Sóc từng tìm được đường sống dưới sự bảo vệ của nàng, có dân chúng Thượng Thận từng tham gia sửa đường xây đập nước cùng nàng, có cả những người dân du mục sống dưới chân Hồi Sơn.


Những người này sớm tinh mơ đã ra khỏi thành, lẳng lặng phân ra đứng hai bên đường. Thấy Sở Kiều đi ra, tất cả đều đồng loạt quay lại nhìn nàng.


Cho đến giờ Sở Kiều vẫn không thể quên những ánh mắt đó, có quyến luyến không nỡ, có buồn bã, có thương tâm, có lo lắng, có sợ hãi. Nhưng bọn họ đều không hề nói một lời, ngay cả trẻ con năm tuổi cũng chỉ lẳng lẽ nhìn nàng.


Khoảnh khắc đó, Sở Kiều khổ sở đến muốn bật khóc.


Nàng biết trách nhiệm của mình, suốt một năm, nàng đã đi khắp Bắc Yến truyền đạt tư tưởng hòa bình lên từng góc nhỏ. Nàng động viên bọn họ gầy dựng lại nhà cửa, nỗ lực chăn nuôi trồng trọt

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Thất kinh với tiếng khóc cầu cứu qua điện thoại của con gái và sự hối hận muộn màng của bố…

Chúng Mình Rồi Sẽ Lại Yêu, Không Phải Yêu Nhau Mà Là Yêu Người Khác

Cô bạn nhầm tên

Truyện Thiên Thần Đeo Mặt Nạ Full

Hãy Yêu Một Anh Chàng Không Chơi Pokemon Go!