Thanh Thanh cười tít mắt, làm mặt quỷ với Bình An rồi vụt roi vào mông Tiểu Hồng, chạy theo Đa Cát.
Đa Cát là con trai của một gia đình du mục sống dưới chân Hồi Sơn nhưng lại có dáng vẻ thư sinh như người ở phía Đông đại lục, da trắng mũi cao, ánh mắt hiền hòa, năm nay đã mười sáu tuổi. Cậu nhìn thấy Thanh Thanh chạy đến thì dừng ngựa lại, mỉm cười nói: “Thanh Thanh, chạy nhanh lên, huynh sẽ cản Bình An cho muội.”
“Đa Cát~~~” Xa xa có người dài giọng gọi.
Đa Cát nghe thấy liền ghìm cương ngựa, vẫy vẫy tay với đằng xa rồi nói: “A ma gọi, đi thôi, tới nhà ta.”
“Nhất định là A ma Đa Cát vừa làm xong bánh rán bơ, mau đi thôi, mấy ngày trước tỷ tỷ còn khen bánh rán A ma Đa Cát làm rất ngon nữa.” Thanh Thanh vui vẻ nói.
Đa Cát nghe nói liền cười, “Thế à? Vậy lát nữa hai người nhớ mang một ít về cho đại nhân.”
“Còn cần huynh nhắc sao, ta đã sớm nói với A ma huynh rồi.” Bình An sảng khoái cười nói, nhanh chóng vung roi chạy trước.
“Đỗ Bình An! Huynh chơi xấu!” Thanh Thanh phụng phịu quát lên rồi cũng hối hả thúc ngựa chạy theo. Tiểu Hồng nhìn nhỏ nhưng lại chạy rất nhanh, chỉ một chốc đã đuổi kịp thiếu niên phía trước.
Đa Cát vừa cười vừa điều khiển ngựa thủng thỉnh đi theo sau hai người. Bầu trời xanh ngắt, từng cụm mây trắng lững lờ trôi, bốn phía thơm nồng mùi lúa chín, báo hiệu đã đến mùa thu hoạch, cũng là thời điểm đẹp nhất trên Hồi Sơn.
Đến tối lúc chuẩn bị trở về, người dân trong thôn đã chất đầy đồ ăn lên lưng ngựa của Bình An và Thanh Thanh, đa phần là món ăn dân dã cùng với rượu ủ bằng sữa ngựa, còn có cả bánh rán bơ của A ma Đa Cát làm. Hai chú ngựa nhỏ chở nặng đến nỗi chân đi loạng choạng, Đa Cát thấy thế liền chạy đi đánh một cỗ xe ngựa lại, bảo sẽ đưa bọn họ về. Thanh Thanh nghe vậy thì vui vẻ nhảy cẫng lên, vỗ tay hoan hô.
“Bình An, mấy ngày qua đại nhân ngủ có yên giấc không? Thuốc của Đạt Liệt thúc dùng được chứ?”
Bình An lắc đầu, “Vẫn vậy, tối qua ta thức dậy lúc nửa đêm thấy Mai Hương đang pha trà, đoán chừng đại nhân vẫn chưa ngủ.”
“Hai ngày nay tỷ tỷ đã khá hơn nhiều, không thấy bị ho nữa.” Thanh Thanh cười tít mắt cướp lời, “Thuốc của Đa Cát huynh rất tốt, muội cũng có uống thử, nằm xuống một cái liền ngủ tới sáng.”
“Muội không uống thuốc thì cũng ngủ thẳng đến sáng.” Bình An không nhân nhượng vạch trần muội muội nhà mình, “Thứ gì của Đa Cát mà muội không thấy tốt chứ, ngay cả thuốc cũng thử, mới mười ba tuổi đã đòi gả cho người ta, đúng là không biết xấu hổ.”
Thanh Thanh lè lưỡi, cãi lại: “Việc gì phải xấu hổ chứ, tỷ tỷ từng nói, thích ai thì nên sớm nói ra, tránh cho về sau phải hối hận. Lớn lên muội khẳng định sẽ gả cho Đa Cát, sao phải e ngại.”
Lời lẽ thẳng thắn của cô bé khiến khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên lập tức đỏ ửng. Cậu lúng túng khụ một tiếng rồi nói: “Vậy để ta lấy thêm hai cân để hai người mang về cho đại nhân…” Dứt lời liền quay sang Thanh Thanh, “Thanh Thanh, thuốc không thể uống tùy tiện, lúc trước đại nhân rơi vào hồ băng, thân thể nhiễm hàn nên mới phải uống thuốc. Còn muội đang khỏe mạnh, uống thuốc ngược lại sẽ có hại, sau này chớ uống lung tung nữa.”
Thanh Thanh cười híp mắt, gật đầu lia lịa, tựa như Đa Cát nói cái gì cô bé cũng thấy đúng, “Biết rồi, biết rồi.”
Bình An đứng bên cạnh hừ một tiếng, bộ dạng vô cùng xem thường đứa em gái không chút khí tiết này của mình.
……………………………………………………………………………………
Đi đường khoảng hơn một canh giờ thì lên được đỉnh núi, hành cung Nạp Đạt trên đỉnh Hồi Sơn mà Yến Thế Thành xây dựng cho vương phi của mình hiện giờ đã bị bỏ không. Đại nhân ngụ trong một trạch viện nhỏ trên sườn núi, xa xa nhìn lại, tiểu viện lợp ngói xanh theo phong cách cổ nằm giữa tầng trời xanh thẳm mang dáng vẻ vô cùng tĩnh lặng. Có điều, đừng tưởng nó chỉ là một sân viện bình thường, bởi vì chỉ cần không cẩn thận tiến vào sẽ mất mạng.
“Ai đó?” Phía trước đột nhiên có người trầm giọng hỏi vọng lại.
Bình An nhảy khỏi xe ngựa, chạy lên mấy bước nói to: “Hà đại ca đó sao? Bình An đây.”
“Bình An? Sao bây giờ mới về?” Một hán tử trung niên khoảng hơn ba mươi bước ra từ trong bụi cây, đằng sau có vài người cầm xiên sắt ăn vận bình thường, trên tay một người còn xách một con thỏ rừng.
“Đại nhân đã hỏi mấy lần rồi đấy. Tối nay nhìn trời có vẻ sắp mưa, thấy hai người còn chưa trở về nên chúng ta đang định xuống núi tìm đây.” Hà đại ca vừa đi tới vừa nói, nhìn thấy Đa Cát liền cười hỏi: “Có cả Đa Cát nữa này, vết thương của a bá ngươi thế nào rồi?”
“Nhờ tay nghề nối xương của Hà đại ca mà hôm nay tay a bá đã có thể cử động rồi ạ.”
“Đều do lão Mộc Thác không nghe ta, đã nói gấu mẹ đang mang thai rất hung dữ, không thể đụng vào mà.”
Đoàn người vừa đi vừa tán gẫu, dọc đường gặp được thêm mấy nhóm nữa. Những người này chính là chiến sĩ của Tú lệ quân khi trước, hiện giờ đã cởi giáp quy điền*, phần lớn đều xây nhà sống dưới chân núi nhưng vẫn thường ngày thay phiên lên núi canh chừng. Một năm nay trở đi, trên núi yên bình hơn nhiều, tử sĩ Gia Cát gia cũng đã ít dần, không còn điên cuồng như lúc đầu nữa.
*Cởi giáp quy điền: từ bỏ nghiệp binh về làm ruộng
“Đại nhân vừa dùng bữa tối xong, đang nghỉ ngơi ở hậu viện đấy. Hai người vào nhớ nhanh đi chào, đừng để người lo lắng.”
“Biết rồi, Hà đại ca thật là càng lúc càng giống a ma của Đa Cát.” Thanh Thanh bĩu môi phụng phịu. Hà đại ca phì cười, vỗ vỗ đầu Thanh Thanh rồi mang người đi ra ngoài.
Vừa vào sân thì không cần nghĩ cũng biết sẽ nhìn thấy Hạ Tiêu trước tiên, sau lần đại nhân bị đả thương một năm trước, Hạ Tiêu liền chuyển vào sống trong viện, luôn ở trước cửa phòng đại nhân canh chừng cả ngày lẫn đêm.
Thanh Thanh từng nói với Đa Cát là cô bé và Bình An chưa bao giờ bắt gặp Hạ Tiêu ngủ cả. Có lần cô bé đến tìm đại nhân, nhìn thấy Hạ Tiêu nhắm mặt dựa vào tường thì định lặng lẽ đi qua, ai ngờ còn chưa vào trong đã bị Hạ Tiêu kéo lại, nói đại nhân ngủ rồi, có chuyện gì mai hãy nói. Lúc trước Đa Cát còn không tin, nhưng sau mấy lần đến đây thì dần phát hiện, hình như cậu cũng chưa từng thấy Hạ Tiêu chợp mắt, mà cho dù có đang lim dim thì chỉ cần có người hơi nhích lại gần cũng sẽ lập tức tỉnh lại.
“Hạ thống lĩnh!” Nhìn thấy Hạ Tiêu, Bình An liền trở nên vô cùng lễ phép, cung kính gọi.
Hạ Tiêu gật đầu, thấy Đa Cát thì nở một nụ cười hiếm thấy, hỏi: “Đa Cát đến à, thương thế của a bá ngươi thế nào rồi?”
“Đã có thể cử động, cám ơn Hạ thống lĩnh quan tâm.”
Hạ Tiêu ôn hòa nói: “Có thể cử động thì tốt rồi, đại nhân hôm nay cũng mới hỏi thăm, còn bảo ta đi dặn dò a bá ngươi đừng mạo hiểm đi giết gấu lấy mật nữa. Thân thể đại nhân đ


