Sở Kiều theo đường núi gập ghềnh đi từng bước một hướng về phía đỉnh núi, tuyết đọng dày tận gối nên mất hơn một canh giờ (2 tiếng) nàng mới lên được đỉnh núi.
Thần điện được xây hoàn toàn bằng đá xà cừ, không quá to, cao chỉ khoảng bốn người lớn, có hai cửa vào, một ở hướng Đông và một ở hướng Tây. Sở Kiều đang đứng ở cửa Tây, đập vào mắt nàng là một tượng thần cao chạm nóc, gần như chiếm hơn nửa diện tích điện. Bên trong điện hết sức hoang tàn, rất nhiều chỗ đã bị lật nóc mặc cho tuyết rơi vào, bụi và mạng nhện giăng khắp nơi, vô cùng hỗn độn. Chỉ có tượng thần kia là vẫn sừng sững đứng đó, đường nét được khắc họa rất tinh xảo. Nhìn mặt pho tượng, Sở Kiều như thoáng thấy được người phụ nữ trên đài Cửu U nhiều năm trước, mẹ của Yến Tuân cũng có ánh mắt trầm tĩnh, dịu dàng tựa nước giống như vậy. Phần bụng của pho tượng hơi nhô lên sau làn váy, hiển nhiên là khắc họa một nữ nhân đang mang thai.
Lúc còn nhỏ, nàng có nghe Yến Tuân kể qua, người Bắc Yến tôn thờ nữ thần, có hai dạng, một là Võ thần uy vũ tay cầm búa, tượng trưng cho chinh phục cùng giết chóc. Hai là Mẫu thần hiền dịu thân mặc nhuyễn giáp màu lục, tượng trưng cho sự bảo vệ cùng sinh nở. Hôm nay được nhìn thấy, quả nhiên là như vậy.
Đã thấy được Mẫu thần nên Sở Kiều cũng muốn sang nhìn Võ thần một thể, nhưng vừa nhấc nhân lại chợt nghe được tiếng bước chân rất khẽ.
Gió lớn từ cửa Tây xẹt qua đại điện thổi ra cửa Đông, Sở Kiều cứng người, hơi cau mày, đưa tay sờ lên trường kiếm Phá Nguyệt đeo bên hông. Nhưng nàng còn chưa rút ra thì thân kiếm đột nhiên khẽ run, tiếng rền cộng hưởng như rồng ngâm vang vọng trong đại điện.
Tim Sở Kiều hơi nảy lên, trong đầu không khỏi nảy lên một ý niệm khiến nàng vô thức dời bước đi đến tượng thần bên trái, sau đó… rón rén thò đầu ra.
Bên ngoài tuyết bay tán loạn, hàn mai nở rộ, Sở Kiều chỉ nhìn thoáng qua một lượt liền bị hình ảnh trước mắt làm cho ngây người.
Dưới chân Võ thần, nam nhân mặc áo choàng lông màu bạc, đầu đội mũ trùm, toàn thân như hòa làm một với màu tuyết. Phong thái tao nhã vẫn như trước, tròng mắt đen thăm thẳm như hồ nước, môi đỏ tựa son, hắn vẫn xuất chúng, vẫn tuấn lãng như vậy. Một trận gió thổi qua, cánh mai ngoài điện theo gió bay vào, rơi trên đầu vai hắn. Dưới ánh trăng sáng tỏ, thời gian như dừng lại.
Nam nhân dường như cũng hơi sững sờ, không ngờ lại gặp nàng ở đây. Bốn mắt nhìn nhau, năm tháng trôi qua như dòng nước chảy không ngừng, khuôn mặt trong trí nhớ dần rõ ràng, cuối cùng hòa làm một với thân ảnh trước mắt. Vận mệnh quả thực rất thần kỳ. Hai người không ai nói gì, mà cũng không biết nên nói gì.
Một chú chim non run rẩy bay vào điện trốn tuyết, chú chim đáp xuống trên vai tượng nữ thần, xù lông rỉa cánh rồi dùng đôi mắt linh hoạt bé xíu như hai hạt đậu nhìn hai người bên dưới, chíp chíp kêu lên hai tiếng.
Ánh mắt nam nhân như xuyên thấu làn sương đêm trong điện nhìn về phía thiếu nữ, mi tâm khẽ chau, hắn hé môi muốn nói nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng. Ánh mắt ấm áp như nước từ ôn tuyền quét qua bờ vai gầy, lướt qua cần cổ thon dài, cuối cùng dừng lại ở tròng mắt đầy vẻ kinh ngạc của thiếu nữ. Một lúc lâu sau, hắn bình tĩnh thu hồi ánh mắt, nhẹ xoay người đi về phía cửa điện, vạt áo lông quét qua khiến bụi đất bay lên rồi rơi xuống trên mũi giày trắng như tuyết.
“Mấy ngày tới đất liền sẽ có bão tuyết, đi đường nhớ cẩn thận một chút.” Gia Cát Nguyệt đi đến cửa thì sau lưng chợt vang lên tiếng của Sở Kiều, giọng nàng rất bình tĩnh, nồng hậu ấm áp như vị trà Long Tỉnh thượng hạng của Biện Đường, ẩn chứa hơi thở ngọt ngào.
Nam nhân không khỏi dừng bước, quay đầu lại, hơi nhướng mày, “Không lo lắng sao?”
Sở Kiều thành thật gật đầu, “Lo chứ, nhưng ta không có lựa chọn khác.” Thiếu nữ bất đắc dĩ nhún vai, ra vẻ rất lo lắng, nhưng lời nói ra lại dịu dàng như gió xuân.
Trong mắt Gia Cát Nguyệt hiện lên vẻ ấm áp, hắn bình thản nói: “Yên tâm, lần này ta cải trang tiến vào địa phận Bắc Yến không liên quan đến chiến sự, sẽ không làm gì bất lợi cho các người.”
“Vậy thì tốt.” Sở Kiều mỉm cười, “Có gì cần ta hỗ trợ không?”
“Có.” Gia Cát Nguyệt thành thật gật đầu.
Sở Kiều sửng sốt, không ngờ hắn sẽ nói có, vội vàng hỏi: “Là chuyện gì?”
“Chớ báo cho người khác biết hành tung của ta.”
Sở Kiều trố mắt, không ngờ Gia Cát Nguyệt cũng biết nói đùa. Nàng ngây ra một lúc lâu mới buột miệng nói: “Đó mà gọi là giúp à? Sao ta có thể làm vậy chứ?”
Chú chim lại đột nhiên chíp một tiếng rồi bay tới đống than cháy trong góc. Đầu mũi chợt ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng, Sở Kiều nhấc bước đi ngang qua tượng thần, nhìn thấy trong góc đại điện gần cửa có một chiếc án* bằng gỗ lim khắc hoa, trên án có một nồi đồng nhỏ rất tinh xảo, được đặt trên một lò than nhỏ. Nước canh trong nồi đang sôi lục bục, mùi thơm nức mũi tỏa ra bốn phía, trên án còn có bày rau cải cùng thịt dê tươi, cạnh đó là một bầu rượu bát giác bằng bạc.
*Án = là một loại bàn rộng, chân thấp. Người xưa thường ngồi trên đó thưởng trà ngắm hoa.
Sở Kiều nhoẻn môi cười, chỉ vào án hỏi Gia Cát Nguyệt: “Ngươi định đi thật à? Vậy mấy thứ đó thuộc về ta đấy.”
Gia Cát Nguyệt suy nghĩ một chút, bất chợt nhấc chân đi đến bên án, vén vạt áo ngồi xuống, thản nhiên nói: “Đừng mơ.”
……………………………….
Gia Cát Nguyệt không thẹn là xuất thân từ thế gia đại tộc, lớn lên từ trong vàng ngọc gấm vóc, cho dù đang ở ngoài, hoàn cảnh xung quanh còn như vậy nhưng cũng không khiến yêu cầu của hắn giảm sút, cái ăn cái mặc luôn phải hết sức cầu kỳ tỉ mỉ. Thịt dê được thái lát thật mỏng, cuốn thành từng cuộn tròn để một bên, rau cải cũng rất tươi, trên lá rau vẫn còn ướt nước, cũng chẳng rõ làm sao mà giữ được như vậy. Đũa làm bằng bạc nguyên chất, phía đuôi có khắc hoa văn tinh xảo. Gia Cát Nguyệt gắp một lát thịt dê thả vào trong nồi đồng, miếng thịt lập tức bị nấu tái, lẫn vào trong nước canh sôi ục ục, khói trắng bốc lên bay lãng đãng. Ở nơi giá lạnh mà được ăn món này, quả thực chính là một loại hưởng thụ.
Chén đũa trên án không chỉ có một bộ, Sở Kiều vẫn còn nhớ rõ thói quen của Gia Cát Nguyệt. Khi còn ở Thanh Sơn viện, tuy hắn luôn ăn cơm một mình nhưng trên bàn bao giờ cũng có bày rất nhiều bộ chén đũa, giống như đang cùng ăn với nhiều người khác vậy.
Sở Kiều cầm lấy bầu rượu rót cho hắn một chén rồi rót cho mình một chén.
Gia Cát Nguyệt nhìn thấy thì hơi cau mày, hỏi: “Chẳng phải từ trước đến giờ nàng không uống rượu sao?”
Bàn tay cầm chén rượu của Sở Kiều hơi run lên, hắn nói rất đúng, trước kia nàng không bao giờ uống rượu, từ khi nào mà nàng cũng bắt đầu thích thứ chất lỏng cay nồng khiến tâm trí người uống mơ hồ này vậy?
Sở Kiều từ tốn ngước mắt lên bình tĩnh nhìn Gia Cát Nguyệt, nâng chén nói: “Mượn hoa hiến Phật*, mờ

