Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 (xem 79324)

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2

a Cát Nguyệt hừ mũi không đáp, tiếp tục lẳng lặng uống rượu. Gió thổi qua giữa hai người, mang theo khí lạnh như băng. Sở Kiều đưa mắt nhìn Gia Cát Nguyệt, chuyện cũ lại lướt qua trong đầu khiến nàng hơi thất thần, siết chặt chén rượu, không biết phải nên nói gì khác.


“Ta có nhìn thấy hắn.”


“Thấy ai?” Sở Kiều hỏi.


“Là người dẫn dụ ta mang binh đi giết Tây Nam trấn phủ sứ lúc trước.” Gia Cát Nguyệt ngẩng đầu lên, từ tốn nói: “Người tên Trình Viễn, hiện đang tiếp nhận chức vị của Ô Đạo Nhai thống lĩnh binh đoàn số 1, ngoài Yến Tuân ra là người có quyền lực nhất ở Bắc Yến.”


Sở Kiều rũ mắt nhìn xuống, không nói tiếng nào.


Gia Cát Nguyệt nhìn nàng, im lặng suy nghĩ một lúc lâu, sau cùng mới gật đầu, nói: “Lùi về hậu phương là đúng, các thế lực trong quân đội Bắc Yến phức tạp khó lường, vốn không phải là nơi người như nàng nên ở.”


Sở Kiều mỉm cười, “Ừ, một năm qua ta sống rất tốt.”


“Vậy thì tốt.” Gia Cát Nguyệt bật cười, “Bắc Yến Bị kẹt giữa các thế lực không ngừng tranh giành, Đại Đồng Hành lại cắm rễ sâu như vậy, nếu không phải do quân của ta liên tục uy hiếp thì Yến Tuân đã bị phế truất từ lâu. Sau lưng hắn chỉ có một hai người chống lưng cũng chẳng ích gì, tranh đoạt quyền lực là chuyện hiển nhiên. Nàng có thể hiểu rõ thì tốt.”


Sở Kiều gật đầu, “Ta hiểu, muốn đạt được mục đích luôn phải trả giá rất nhiều. Chút khó khăn này còn chưa đủ để quật ngã ta.”


Gia Cát Nguyệt cười cười không nói, cổ áo viền lông cao tận cằm, phần cằm đã lún phún râu. Nam nhân này vẫn luôn tuấn mỹ như vậy, vẻ tuấn mỹ của hắn thậm chí còn lẫn chút tà mỵ, cứ như vậy thản nhiên ngồi trước mặt Sở Kiều, nói những lời mà chỉ hai người nghe hiểu mà thôi.


Sở Kiều đột nhiên cảm thấy người này hiểu nàng rất rõ. Có nhiều chuyện, Yến Tuân không hiểu, thậm chí ngay cả chính nàng cũng không nguyện đối mặt, nhưng hắn lại có thể qua tin tức do thám mà nhạy cảm phán đoán được tường tận mọi chuyện, bao gồm mộng tưởng của nàng, niềm tin và hy vọng của nàng, cả vui vẻ và mọi phiền não nàng từng trải qua…


Nam nhân trước mặt nàng quả thực là một người đáng sợ. Hắn có sự mẫn cảm khó ai bì kịp trong chiến đấu, có võ nghệ siêu cường cùng thủ đoạn thâm sâu, lại có gia tộc mạnh mẽ chống lưng. Thế nhưng, đã nhiều năm như vậy mà đến giờ Sở Kiều vẫn không biết cái gì mới là điều hắn muốn?


Yến Tuân một lòng muốn phục thù, muốn lật đổ Đại Hạ xưng bá thiên hạ. Triệu Triệt muốn đế vị, muốn trở thành minh quân có thể giúp nước giàu binh mạnh. Lý Sách cũng muốn thâu tóm Đại Hạ, giành lại lãnh thổ bị mất, hưng chấn địa vị của Đại Đường. Nhưng còn Gia Cát Nguyệt, rốt cuộc thì nam nhân này muốn gì? Không ai biết và cũng không ai nhìn thấu được. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt đen như mực kia, Sở Kiều luôn cảm thấy bản thân dần như bị cuốn vào. Ánh mắt hắn thật giống như một xoáy nước khiến nàng trầm luân không thể dứt ra, ngoài mặt thong dong hững hờ nhưng trong lại nóng rừng rực như lửa.


Nhưng dường như… hắn có từng nói hắn muốn cái gì… Trong khung cảnh lất phất mưa bụi ở Biện Đường, nam nhân này từng ôm chặt nàng, vứt bỏ mọi kiêu hãnh cùng phẫn nộ trong lòng để nói với nàng: “Ta cũng cần nàng.”


Người như hắn sao có thể thốt ra những lời như vậy? Thế nhưng, câu nói đó cuối cùng đã trở thành ma chướng trong lòng nàng, trở thành nỗi ám ảnh không thể rũ bỏ, trở thành câu hỏi mà nàng vĩnh viễn không cách nào trả lời.


“Gia Cát Nguyệt, trên chiến trường đao kiếm không có mắt, trên triều cũng phong vân khó lường, cẩn thận bảo trọng lấy mình.”


Gia Cát Nguyệt điềm đạm mỉm cười, trên mặt lộ vẻ ôn hòa hiếm thấy, đưa mắt thoáng nhìn tượng Võ thần ngay giữa điện rồi từ tốn nói: “Những thứ đó không đủ làm khó ta.”


Ai cũng có tử huyệt của mình, nhưng tử huyệt của hắn sắp nhanh chóng đổi thành họ của người khác. Đến lúc đó, hắn sẽ không còn tử huyệt nữa rồi.


Gia Cát Nguyệt chậm rãi đứng dậy, ánh trăng phủ lên thân hình cao thon càng tô thêm vẻ tuấn mỹ, như một pho tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch phản chiếu ánh trăng sáng lóa.


Nam nhân lẳng lặng ngẩng lên nhìn tượng Võ thần cao lớn. Pho tượng với dung nhan mỹ lệ trước mặt hắn tỏa ra anh khí sắc bén bức người, giáp trụ trên người pho tượng được điêu khắc từ đá đỏ, năm tháng đã khiến chất đá trở nên sậm màu, mặt đá có vân đỏ li ti nhìn như vô vàn tia máu giao thoa. Võ thần tay cầm búa đứng tựa lưng với Mẫu thần, đôi mắt như có lửa tỏa ra ánh nhìn sắc bén.


Gia Cát Nguyệt chợt hơi thất thần, không rõ cảm xúc xuất hiện trong lòng khi nhìn tượng thần này là gì. Chỉ biết rằng, trong thoáng đó, hắn như xuyên qua pho tượng nhìn thấy được hình ảnh của một người, người đó cũng như Võ thần, có lòng tin mãnh liệt cùng lý tưởng cao thượng, và hắn thì luôn khịt mũi khinh bỉ loại suy nghĩ này. Là một thành viên của thế gia đại tộc, thường xuyên chứng kiến đủ loại đấu đá mưu hại lẫn nhau từ nhỏ, đã sớm tâm niệm nhân sinh tính bổn ác*, mưu tính cùng suy đoán đã trở thành chuyện tất yếu trong cuộc sống, tập mãi cũng thành thói quen như chuyện ăn chuyện ngủ.


*Nhân sinh tính bổn ác (của Tuân Tử) – con người sinh đã ác độc, đối lập với Nhân sinh tính bổn thiện (của Khổng Tử) – con người sinh ra đã có thiện lương sẵn trong lòng.


Nhưng về sau, hắn dần dần mới hiểu được, thì ra con người cũng không chỉ sống vì mình, khi con người có lý tưởng vĩ đại và nỗ lực hết mình vì lý tưởng của bản thân mới là thời khắc đẹp đẽ nhất. Hắn không biết nàng lấy sức mạnh từ đâu, cũng không biết vì sao nàng có thể kiên định như vậy. Nhưng dần dà, từ một người không tin vào vận mệnh, thỉnh thoảng hắn còn thậm chí cho rằng, người có lòng tin mãnh liệt như thế, có lẽ cả ông trời cũng đứng về phía nàng.


Đôi khi, hắn thật hận, cũng thật hổ thẹn đối với tình cảm đã sớm ghim sâu trong tim, chán ghét sự nhu nhược cùng ngu xuẩn của bản thân. Dẫu thế nhưng hắn vẫn không cách nào kháng cự được ý niệm cuồng nhiệt càng lúc càng mãnh liệt trong đầu. Hắn cũng không rõ là bắt đầu từ khi nào, khi đó bọn họ còn nhỏ như thế, khi đó nàng thậm chí còn chưa cao đến thân ngựa, sao hắn lại có thể nảy sinh thứ tình cảm hoang đường đến như vậy?


Thế nhưng về sau, mỗi lần tỉnh giấc nửa đêm, hắn luôn nhớ đến ánh mắt trước khi rời đi của đứa bé gái kia, bất khuất kiên cường và gan dạ như của một chú báo con đang giận dữ, tuyệt đối không chịu khuất phục dưới đòn roi của thợ săn. Hắn nghĩ, mình nhất định đã bị ánh mắt kia mê hoặc, bị mê hoặc bởi niềm tin kiên định của nàng, mê hoặc bởi ánh nhìn sắc bén cùng câu nói luôn lập đi lập lại mỗi khi trùng phùng của nàng: Gia Cát Nguyệt, ngươi hãy chờ đấy!


Chính vì vậy mà hắn luôn vô thức dõi mắt theo nàng, nhìn nàng phá kén hóa bướm, nhìn nàng từng bước đi lên đỉnh, nhìn nàng mệt mỏi rã rời đi trên con đường mình đã chọn, một lần té ngã lại một lần bò dậy tiếp tục đi, nhìn nàng đứng bên cạnh nam nhân khác, chịu vô số đối xử bất công nhưng chưa từng mảy may dao động, vẫn kiên định như núi.


Trên thế gian này, ai mới có thể vì ngươi toàn tâm toàn ý l

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
“Em không muốn nhận quà 8/3”

Ngôi nhà có cánh cổng cao cao

Quả nhân có bệnh

Thấy vợ tát mẹ, cả họ hàng nhà chồng đuổi đánh

Em gái của trời