*Mượn hoa hiến Phật = mượn hoa của người khác để dâng cho Phật, đại loại ý chỉ ‘của người phúc ta’
Gia Cát Nguyệt không nâng chén, chỉ dùng ánh mắt sâu thẳm lẳng lặng đánh giá nàng.
Sở Kiều ngửa đầu uống cạn chén rượu, thản nhiên nói: “Một chén này là để cảm tạ ơn đức nhiều lần không giết.”
Một năm không gặp, thiếu nữ trước mặt dường như có cao thêm một chút, ngũ quan thanh tú, mày mục tinh tế, hai mắt to tròn long lanh như được phủ sương khiến người khác nhìn không thấu. Gia Cát Nguyệt không hề đụng đến chén rượu trước mặt, chỉ cầm đũa bỏ thêm thịt vào nồi, rũ mắt nói: “Ăn thì ăn, nói nhiều như vậy làm cái gì? Đọc diễn văn à?”
Sở Kiều cau mày cự nự: “Trước khi ăn cũng phải có dạo đầu chứ.”
Gia Cát Nguyệt khẽ hừ mũi, “Ứng phó với đám lão già ở đế đô đã đủ mệt rồi, không hơi đâu ở đây đôi co với nàng.”
Sở Kiều nhỏ giọng lầm bầm mấy tiếng rồi cũng cầm đũa gắp thịt ăn. Gia Cát Nguyệt thấy nàng ăn vội như vậy thì nhắc: “Cẩn thận nóng.” Hắn dứt lời thì Sở Kiều đã xuýt xoa một tiếng, dĩ nhiên là vừa bị bỏng miệng.
Gia Cát Nguyệt nhướng mày, gọn lỏn buông ra hai chữ: “Đáng đời.”
Đầu lưỡi bị nóng nhưng Sở Kiều vẫn cảm nhận được vị thịt rất ngon. Hai người ngồi vừa ăn vừa nói chuyện, ban đầu còn nói tán gẫu cho có lệ, dần dần lại tập trung ăn, chỉ chốc sau thì dĩa thịt dê đã hết sạch. Sở Kiều vẫn còn thèm thuồng khua đũa trong nồi tìm kiếm, cuối cùng ăn sạch sẽ tất cả rau củ còn lại trong nồi.
“Nghe nói ngươi được thăng cấp? Chúc mừng chúc mừng.”
Gia Cát Nguyệt bình thản nói: “Chẳng có gì to tát, giết vài ngàn quân Bắc Yến đổi chút chiến công mà thôi. Nghe nói nàng cũng được thăng quan?”
“Cũng chẳng có gì to tát, ta cũng nhờ dọn sạch quân Hạ còn sót lại ở Mỹ Lâm Quan mới được thăng nửa cấp mà thôi.” Sở Kiều liếc hắn một cái rồi hỏi tiếp: “Nghe nói ngươi bây giờ đã làm tới chức đô đốc tuyến Tây của Đại Hạ, không còn dưới trướng Triệu Triệt nữa rồi?”
“Nhờ hoàng thượng không chê công hèn sức mọn mà thôi, không dám không dám.” Gia Cát Nguyệt cũng thản nhiên thêm vào: “Nghe nói Tây Nam trấn phủ sứ bị xóa phiên hiệu, không còn trong biên chế quân chính quy, bị hạn chế sử dụng vũ khí rồi?”
“Tú lệ quân hiện giờ chỉ là một phần của đội trị an địa phương, bị hạn chế vũ khí cũng là lẽ thường. Bất quá, ta nghe nói Ngụy phiệt vừa phái Ngụy Thư Diệp đến Nhạn Minh Quan, dường như là muốn chia quyền với ngươi?” Sở Kiều nhướng mày cười mỉm.
“Muốn là một chuyện, nhưng có làm được hay không lại là chuyện khác. Ta còn nghe nói một trong những nhân vật chủ chốt của Đại Đồng Hành là Ô Đạo Nhai bị cầm chân ở thành Lạc Nhật, ngay cả duyệt binh tiến quân đi tuyến Đông cũng không tham gia.”
“Tổ chức nào cũng có chút lục đục nội bộ, chả phải ngay cả ngươi cũng lên voi xuống chó hết mấy lượt đó sao? Huống chi, có nhiều chuyện chỉ nghe nói thì ai biết được là có chính xác hay không. Cũng ví như, ta nghe nói Triệu Dương đang cố gắng dẹp loạn ở tuyến Nam, sau đó sẽ chen chân tham gia chiến sự ở tuyến Tây, không biết là thật hay giả nữa.”
“Trên đời có câu ‘tam nhân thành hổ’*, quả nhiên không sai. Nghe nói nàng tiến hành cải cách Bắc Yến, mở rộng mua bán, ngay cả thương nhân Đại Hạ cũng lén lút làm ăn với các người, quả thực không đơn giản.”
*Tam nhân thành hổ = Ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật. Một việc, dù cho sai lầm, nếu nhiều người cùng tin là như vậy thì cũng dễ khiến người ta đem bụng tin mà cho là phải. Một chân lý có chứng minh rõ ràng, mười phần chắc chắn, thì mới nên công nhận.
“Bất quá chỉ là trò vặt không đáng kể, ta thì lại nghe nói trong hai trận chiến ở Tào Khâu và Kim Giang, ngươi công phá quân Bắc Yến, bắt giữ toàn bộ tiểu đội thứ 8 gần một vạn quân của binh đoàn số 2, bằng không chúng ta có lẽ đã thừa dịp Đại Hạ bận rộn binh biến ở phía Bắc mà đánh thẳng vào hoàng thành rồi.”
“Đại Hạ dựng quốc hơn ba trăm năm, không thể nói muốn sụp đổ là sụp đổ. Ta cũng nghe nói Khuyển Nhung ở phương Bắc bị chết rét chết đói mấy vạn người, không lo bọn chúng túng quá hóa liều tấn công phía Bắc Bắc Yến sao?”
“Chuyện tới đâu hay tới đó, có lo cũng vô ích, không bằng cứ chuẩn bị sẵn sàng thì hơn. Huống chi, ta cũng nghe nói người Lệ Chân ở phía Đông Bắc Đại Hạ đang xắn tay áo chuẩn bị noi gương Bắc Yến đòi độc lập, ngươi nói xem, liệu bọn họ có thành công không?”
“Nghe nói Vũ cô nương của Đại Đồng Hành cũng bị gạt ra một bên rồi.”
“Nghe nói tháng trước, chỗ trống còn lại của hội trưởng lão Đại Hạ đã được đưa cho Mộ Dung gia ở Hà Tây, quả thật là ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây* mà.”
*Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây: Ngạn ngữ Trung Quốc, sông Hoàng Hà có chu kỳ 60 năm, cứ 30 năm đổi hướng một lần, nếu bên này là phía Tây, thì sau 30 năm, nó đổi thành hướng Đông. Nói sự đời thay đổi.
“Nghe nói Bắc Yến vừa tìm ra một loại nguyên liệu cực kỳ rắn, có thể dùng để rèn vũ khí còn rắn hơn cả thiết, là nàng làm à?”
“Nghe nói Hạ hoàng đã thông qua đạo luật bốn mươi sáu, hạn chế việc mua bán vật liệu rèn vũ khí trên thị trường, còn chuẩn bị dụng binh tấn công Hoài Tống, là do ngươi khởi xướng à?”
“Nghe nói nàng đi chuyến này là để áp tải lương thảo tiếp viện cho đại bản doanh, nếu lương thảo không đến kịp, đại bản doanh chắc chắn gặp khó khăn.”
“Nghe nói ngươi đi chuyến này là để thám thính tình hình mua bán ở cảnh nội Bắc Yến, điều tra các thế lực làm ăn qua lại với Bắc Yến. Sau khi tìm được tất nhiên sẽ thanh tẩy sạch sẽ.”
Tiếng kiếm rung *ong ong* ngân dài rất đúng lúc gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người. Hai bảo kiếm đặt cạnh nhau cộng hưởng khẽ rung rung, tựa như ngay cả chúng cũng nhận ra không khí căng thẳng đầy mùi thuốc súng giữa hai chủ nhân. Chú chim nhỏ màu vàng kia đã bay mất dạng từ lâu, bên ngoài tuyết rơi càng lúc càng nhiều. Hai người ngồi đối diện nhau, than trong lò cháy hừng hực, nước canh trong nồi sôi ùng ục, màu ớt đỏ sẫm như máu quân sĩ đổ ra.
Rốt cuộc là lập trường bất đồng hay thân phận đối địch? Chỉ biết là dường như vừa rồi hai người cố tình dùng lời lẽ hằn học như vậy, tựa như muốn nhắc nhở bản thân: bọn họ không phải bằng hữu, bọn họ đều có trách nhiệm riêng của mình.
“Nghe nói, sang năm nàng và Yến Tuân sẽ cử hành đại hôn.” Gia Cát Nguyệt cuối cùng cũng nâng chén rượu đưa lên môi, dáng vẻ lơ đãng như chỉ thuận miệng hỏi mà thôi.
Sở Kiều cũng ngẩng đầu lên, cố bình ổn khí tức hỗn loạn trong ngực, nhẹ giọng nói: “Ta cũng nghe nói, ngươi đã nghị hôn với tiểu thư của phủ Nhạc Hình tướng quân rồi.”
Gia Cát Nguyệt gật đầu, “Ừ, hôn kỳ cũng không còn xa.”
“Mông Điền đã già, thế lực của Nhạc Hình tướng quân trong triều khá vững chắc, ngươi lấy con gái ông ta rất có lợi cho con đường làm quan.”
Gia Cát Nguyệt cười nhạt, nói: “Lần sau gặp lại, có lẽ phải gọi nàng là Yến vương phi rồi.”
Sở Kiều lắc đầu, nghiêm mặt nói: “Bắc Yến đã tuyên bố độc lập, phải là Yến vương hậu mới đúng.”
Gi


