Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 (xem 79331)

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2


………………………………


Trong năm 775, đại lục Tây Mông đã xảy ra rất nhiều chuyện, tất cả sự kiện binh biến và loạn lạc đều trở thành những cột mốc quan trọng trong sách sử.


Sau khi Đại Hạ và Bắc Yến khai chiến, chiến sự còn đang nóng bỏng thì phương Bắc Đại Hạ lần lượt xảy ra loạn dân cùng việc phiên vương nổi dậy, điều này đã ảnh hưởng đến nguồn nhân lực cùng lương thực tiếp tế cho chiến sự ở Tây Bắc của Đại Hạ. Bất đắc dĩ Triệu Triệt đành phải chuyển công thành thủ, liều chết giữ vững Nhạn Minh Quan trong khi chờ đợi tình hình quốc nội ổn định.


Cùng lúc đó, hoàng đế Biện Đường đột nhiên băng hà, thái tử Lý Sách đăng đế vị trong tình cảnh rối ren hỗn loạn. Bị thế lực âm hiểm của hai triều khích bác, Đại Hạ và Biện Đường xảy ra xung đột quy mô nhỏ ở biên giới, nếu không nhờ kịp thời phái Triệu Dương đi biên cảnh dập lửa thì hiện giờ Đại Hạ đã phải cùng lúc đối mặt với cả ba chiến tuyến.


Chỉ trong một năm ngắn ngủi, người đời đều chứng kiến rõ ràng quá trình suy bại của cường quốc quân sự một thời như Đại Hạ, phía Tây thì vô lực đoạt lại Bắc Yến, ở phía Bắc thì vô lực trấn an dân chúng ngừng làm loạn, ở phía Nam thì hoàn toàn không có khả năng khuất phục Biện Đường, ở phía Đông thì lại bị Hoài Tống khống chế về mặt kinh tế. Trên đại lục Tây Mông hiện giờ, đã không còn tình cảnh một quốc gia độc tôn nữa…


Nửa năm trước, dưới chân núi Lạc Nhật, Yến Tuân chính thức đăng cơ, tự lập Bắc Yến thành một quốc gia có chủ quyền riêng, lấy chữ ‘Yến’ làm quốc hiệu, đổi nguyên hiệu thành ‘Sơ Nguyên’. Ngoại trừ Đại Hạ thì cả Biện Đường và Hoài Tống không bên nào có lời dị nghị gì. Cứ như vậy, Yến Tuân đã chính thức trở thành chủ nhân của Bắc Yến, vững vàng ngồi lên vương vị.


Ngày Yến Tuân đăng cơ, Sở Kiều cũng không có mặt. Hôm đó, nàng trốn thuộc hạ, một mình leo lên đỉnh Hồi Sơn. Hành cung Nạp Đạt trên đỉnh Hồi Sơn vốn là do Yến Thế Thành xây cho vương phi Bạch Sanh của mình, dùng đá cẩm thạch trắng như tuyết xây nên. Hành cung nằm chìm trong rừng hoa đỏ vàng đủ loại, nhìn như một bức tranh thủy mặc, an tĩnh không hề vương lửa khói nhân gian. Mái ngói cong cong tô điểm tinh xảo như tiên cảnh cùng tiếng nước chảy róc rách nên thơ đủ để nói rõ vị hiền vương kia yêu thương thê tử mình đến nhường nào.


Sở Kiều ngồi trên đỉnh núi, lắng nghe tiếng hát hào sảng của mục dân chăn gia súc trên bãi cỏ xanh rì, làn điệu du dương uyển chuyển khiến lòng người thật thư thái, mọi sầu khổ như đều tan biến. Nàng nhìn vầng thái dương đang chìm xuống đường chân trời, trong lòng như có dòng nước chảy qua. Dẫu xa cách vạn dặm, núi non trùng điệp cản trở, nhưng Sở Kiều vẫn như có thể nhìn thấy hình dáng người ấy mặc long bào vàng rực ngồi lên vương vị.


Thiếu nữ nhẹ cong khóe môi mỉm cười, ngẩng đầu lên nhìn trời mặc cho gió mát phả lên vầng trán trơn mịn, vạt áo xanh nhạt khẽ lay động. Trong một góc nhỏ tĩnh mịch, hoa sen lặng lẽ nở rộ trong hồ.


Bắc Yến hiện đã không còn như xưa, được Hoài Tống hỗ trợ tài vật, Yến Tuân liên tục chiếm được ưu thế trên chiến trường. Cộng thêm Sở Kiều suốt một năm này không ngừng cải tổ kinh tế nội bộ, trùng tu lại cơ sở vật chất, người thế gian đều có thể nhìn rõ sự thay đổi rõ rệt của vùng đất này. Bắc Yến hôm nay, về mặt vũ khí quân sự đã bỏ xa ba nước còn lại. Dưới sự hướng dẫn của Sở Kiều, bọn họ đã tìm ra và đưa vào khai thác hơn ba mươi quặng mỏ, tiến hành xây dựng thủy lợi, thay đổi phương thức nông canh, biến cao nguyên Thượng Thận và Hồi Sơn thành nơi sản xuất lương thực chủ yếu. Đến mùa thu năm nay thì sản lượng lương thực của Bắc Yến đã nhiều gấp đôi so với những năm trước, quân đội cũng bắt đầu triển khai phương pháp tự cung tự cấp. Bọn họ còn tích cực phát triển trung tâm chữa bệnh, mở trường quân sự, mở rộng ngoại giao buôn bán với cả Hoài Tống và Biện Đường, đời sống người dân càng lúc càng sung túc.


Sở Kiều cũng bắt đầu hiểu ra, một dân tộc bị che mắt bởi chế độ phân biệt giai cấp quá nhiều năm, một khi được khai sáng sẽ như miếng bọt biển khổng lồ hút sạch mọi tri thức cần thiết, trở mình với tốc độ nhanh nhất. Bắc Yến nằm trên thương đạo nối liền hai đầu Tây Bắc đại lục, diện tích lãnh thổ rộng lớn, đất đai phì nhiêu, thuận lợi cho cả chăn nuôi lẫn trồng trọt. Không những nằm giữa mạch giao thông xuyên suốt đại lục, vùng đất này còn sở hữu dồi dào tài nguyên khoáng sản, người dân lại thật thà chuyên cần.


Sinh sống ở thời hiện đại nhiều năm nhưng cho tới giờ Sở Kiều vẫn chưa từng thấy người dân nơi nào lại ủng hộ bất cứ kế hoạch gì chính quyền đề ra một cách nhiệt tình sốt sắng đến như vậy. Bọn họ không cố chấp báo thù, không đòi lương bổng, cũng không có nhiều yêu cầu với chất lượng cuộc sống, ngươi chỉ cần hô một tiếng thì sẽ lập tức có hơn mười mấy ngàn sức lao động miễn phí chạy đến hưởng ứng. Chuyện như vậy đời nào có thể xảy ra ở hiện đại chứ.


Sở Kiều không khỏi cảm khái, Bắc Yến có đầy đủ điều kiện tiên quyết của một cường quốc, nếu không phải bị chìm trong chiến loạn kéo dài, e rằng vùng đất này đã trở thành thế lực mạnh mẽ nhất đại lục từ lâu rồi.


Tây Nam trấn phủ sứ đã bị bỏ phiên hiệu, không còn thuộc biên chế quân Bắc Yến chính quy nữa. Dựa theo cảnh sắc non nước tú lệ dưới chân Hồi Sơn, Tây Nam trấn phủ sứ được đổi thành Tú lệ quân, Sở Kiều cũng được dân chúng Bắc Yến xưng là Tú Lệ đại nhân. Biên chế của Tú lệ quân hiện tại đã lên đến gần chín ngàn người.


……………………………….


Hôm nay Tú lệ quân nhận nhiệm vụ áp tải lương thảo đến tiền tuyến, thấy trời đã sập tối nên Hạ Tiêu mới quyết định dừng chân cho binh sĩ nghỉ ngơi một chút.


Trước lúc trời tối hẳn đoàn người rốt cuộc cũng chạy đến chân núi Mân Tây, nội cảnh Bắc Yến đa phần đều là bình nguyên, núi Mân Tây có tiếng là núi nhưng kỳ thực chỉ là một hòn núi nhỏ cao không đến trăm mét. Lúc bọn Sở Kiều chạy đến thì Hạ Tiêu đã dẫn đội tiên phong dựng xong lều trại, thức ăn cũng đã được chuẩn bị xong. Hớp một ngụm canh thịt nóng hổi, mệt mỏi cả ngày cũng vơi đi mấy phần.


Ban đêm ở Bắc Yến luôn là thời điểm đẹp nhất, hôm nay là mười lăm nên trăng vừa tròn vừa sáng, phản chiếu đồng tuyết sáng rực, nhánh sông Xích Thủy sau núi đã đóng băng từ lâu, lóng lánh như mặt gương. Hôm qua lúc đi ngang thành Mã Vĩ, thành thủ đại chân có nằng nặc bắt Sở Kiều nhận lễ, từ chối mãi không được, nàng đành tùy tiện chọn đại một cái hộp trong đống lễ vật, hôm nay mở ra thì mới thấy là một chiếc áo lông chồn thượng hạng. Chiếc áo này toàn bộ đều được may bằng lông đuôi hoàn mỹ của chồn tuyết, sờ rất mịn, vừa nhìn liền biết là vật quý khó có được.


Trong lều có đến bốn chậu than cháy hừng hực nên hơi oi bức, Sở Kiều phủ thêm áo lông rồi bước ra ngoài, đi thẳng đến dưới chân núi. Nơi này ngoại trừ vài gốc mai già mọc trên đỉnh núi thì xung quanh đều trắng xóa màu tuyết, mai đỏ nở rực rỡ thấp thoáng trong trời tuyết nhìn vô cùng diễm lệ nhưng cũng thật thê lương.


Sở Kiều thong thả cất bước, thân ảnh yêu kiều đi giữa ánh trăng trong trẻo, mênh mông như nước. Dân địa phương dẫn đường cho đội quân có nói trên

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cô vợ xã hội đen của ông trùm hắc đạo

“Ít ra con dâu bà làm lương 3 triệu chứ con dâu tôi chả được gì”

Ám ảnh lo sợ khi gặp lại tình một đêm

Son Tuý

Cô Bé Ngốc Nghếch Của Tôi