Cố Lan San tự trấn an bản thân, sau đó nhắm chặt mắt, hít sâu một hơi, bắt buộc chính mình phải bình tĩnh lại, cô dùng hết mọi dũng khí để mở miệng lần nữa, “Thực xin lỗi.”
Chỉ có ba chữ, đáy mắt Thịnh Thế liền lóe lên một chút phức tạp. Vốn dĩ là kinh ngạc, sau đó lại trở thành kinh hỉ, cuối cùng là ngời sáng.
Cố Lan San nói “thực xin lỗi” xong, sự căng thẳng cũng được buông lỏng. Cô tiếp tục nói, “Ngày hôm qua, tôi không có cố ý bỏ lỡ sinh nhật của anh. Lúc tan tầm, đột nhiên bệnh viện gọi điện thoại tới, nói là em trai tôi tỉnh lại rồi. Tôi quá kích động, vội vội vàng vàng chạy qua đó, ngồi đợi ở ngoài phòng giải phẫu cho đến khi người ta kiểm tra cho nó xong xuôi rồi tôi mới ra ngoài. Khi đi làm, tôi tắt mở chuông điện thoại, lại thêm việc lo lắng cho em trai, tôi không phát hiện là điện thoại rung, nên không biết là anh gọi tới. Vì vậy…”
Ban đầu, Cố Lan San tràn đầy sức mạnh, tựa như cô đang giảng bài vậy. Cho đến câu cuối cùng, càng lúc càng cảm thấy hổ thẹn, giọng nói của cô cũng vì thế mà nhỏ đi rất nhiều, “Vì vậy, vì vậy… mãi đến khi rời khỏi bệnh viện, lên xe rồi, tôi mới biết là điện thoại rung…”
Nói xong câu cuối cùng, giọng của Cố Lan San trở nên yếu hẳn, không hề giống như lúc cô nói chuyện bình thường với Thịnh Thế – vô cảm, nhạt nhẽo như nước.
Thịnh Thế vẫn không nói gì. Anh ngồi trong xe, chăm chú nghe cô giải thích.
Từ sau khi kết hôn, cô chưa từng nói với anh nhiều như vậy.
Thịnh Thế cảm thấy lòng mình cứ lên xuống, tim đập thình thịch liên hồi, giống như một lại tiết tấu mơ hồ, dịu dàng đến mức lạ thường.
Cố Lan San thấy Thịnh Thế không nói gì, cô có hơi mất tự nhiên, đành đưa tay lên vuốt vuốt tóc, nhìn anh, sau đó đưa hộp quà đang ôm vào trong xe.
Thịnh Thế nhìn chiếc hộp được gói đẹp mắt, trong lòng mơ hồ đoán được đó là quà sinh nhật của mình, nhưng anh vẫn dò hỏi một câu, “Đây là gì?”
Chương 288: Còn Có Thể Hèn Hạ Thêm Chút Nữa Không? (28)
“Tôi sợ mua thứ rẻ tiền anh không thích, cho nên, chọn thứ tốt, nhưng mà tôi không có nhiều tiền như vậy, cho nên dùng tiền của anh mua . . . . . Nói là tôi mua, thật ra, chẳng khác nào tự anh mua cho mình. . . . . .”
Giọng nói của Cố Lan San rất nhỏ, mặt cô hồng hồng cúi đầu, thanh âm thanh nhã như trước, Thịnh Thế nghe thấy trong lòng say mê, nhịn không được liền cười khẽ ra tiếng, dùng tiền của anh mua quà sinh nhật cho anh, cô đang cảm thấy ngượng ngùng sao? Cái này có quan hệ gì đâu? Chỉ cần cô chọn cho anh, anh đều thích.
Cố Lan San nghe tiếng cười khẽ của Thịnh Thế, đáy lòng có chút hoảng hốt, cô biết quà tặng nên dùng tiền của mình mua, nhưng cô thật sự không có nhiều tiền như vậy, “Chỉ có điều. . . . . .Cái này coi như là một phần tâm ý của tôi, tối ngày hôm qua tôi vốn định tới cửa hàng lấy đưa cho anh, nhưng quá muộn, cửa hàng đã đóng cửa rồi, tôi chỉ đành để sáng sớm hôm nay chạy đến cửa hàng lấy, bây giờ cho anh. Tôi không biết anh có thích hay không, có thích hợp hay không. . . . . . Nhưng mà. . . . . .”
Nói tới chỗ này, tiếng nói của Cố Lan San nhỏ xuống.
Cô nhìn thấy Thịnh Thế kề cà không có nhận quà của mình, liền cắn chặt răng, đặt quà tặng ở trong xe của anh, sau đó giọng nói hơi to lên một chút: “Tôi biết có hơi muộn, nhưng tôi vẫn muốn nói với anh một câu. . . . . . Nhị Thập, sinh nhật vui vẻ.”
Nói xong, Cố Lan San liền xoay người, chạy về trong phòng.
Thịnh Thế ngồi ở trong xe, đầu tiên là sững sốt, sau đó vẫn là sững sốt, tiếp đó đáy mắt đen nhánh sáng rỡ lên, anh lấy hộp quà đặt trên ghế lái phụ, hoàn toàn không kịp mở ra, liền trực tiếp cởi dây an toàn, đẩy cửa xe ra, xuống xe, ba bước hai bước nhanh chóng đuổi theo người phụ nữ ấy.
Cố Lan San đỏ mặt nóng lên, nhưng trong lòng cũng đã lắng động, cô không biết cô làm như vậy, Thịnh Thế có thể khá hơn một chút hay không, cô cũng không có dũng khí đi xem anh rốt cuộc có vui hay không vui, đây là lần đầu tiên cô trịnh trọng nói xin lỗi với một người như vậy, bây giờ nghĩ lại, cô còn cảm thấy có chút khẩn trương.
Cô chỉ muốn chạy trốn cho mau, nhưng mà, cô chạy trốn chưa được hai bước, cả người liền rơi vào trong một vòng tay, sau đó cả người bị bế lên.
Cố Lan San mở to mắt, liền nhìn thấy khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Thịnh Thế, mắt anh nhìn về phía trước, ôm cô, vào phòng, dọc theo đường đi lên lầu, sau đó đặt cô ở trên ghế sofa, không nói hai lời liền cúi đầu hung hăng hôn cô.
Hóa ra, em cũng cho chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi. . . . . . Thì ra một năm nay, em không phải chỉ nhớ đến Thành Trì – mối tình đơn phương của em.
Em nói em dựa theo suy nghĩ của em chọn cho tôi. . . . . . Có phải lúc em lựa chọn quà sinh nhật đã tốn rất nhiều tâm tư hay không. . . . . . Điều này chứng tỏ cái gì, chứng tỏ, Sở Sở, thật ra trong lòng của em cũng có tôi đấy. . . . . . Có đúng hay không? Nhưng mà vị trí không có quan trọng mà thôi, có đúng hay không, Sở Sở?
Sở Sở, tôi rất vui vẻ, tôi cảm thấy sinh nhật năm nay của tôi quả thật rất vui vẻ, tôi rất thỏa mãn, Sở Sở, ở trong hôn nhân của chúng ta, tôi kiên trì, em tùy ý, em muốn làm như thế nào thì làm thế ấy, em có thể cho tôi bao nhiêu thì cho tôi bấy nhiêu, bây giờ em không thể cho cũng không cần cho, tôi không bắt buộc em, tôi chờ em. . . . . .
Chương 289: Còn Có Thể Hèn Hạ Thêm Chút Nữa Không? (29)
Tôi muốn không nhiều lắm, chỉ muốn trong mắt em có tôi tồn tại.
Thịnh Thế gắt gao áp đảo Cố Lan San ở trên ghế sofa, nụ hôn cũng vì vậy càng thêm sâu.
Tình như lửa cháy mạnh, nhanh chóng thiêu đốt, khó có thể dập tắt, môi cùng môi đụng chạm nhiệt độ càng ngày càng cao, thân thể cùng thân thể dán sát càng ngày càng vội vã, đầu lưỡi trơn nhẵn của anh nồng nhiệt trêu chọc môi lưỡi của cô, dùng sức mút thỏa thích.
Đây là lần anh hôn cô kích tình cuồng loạn nhất, anh ra sức hôn, cũng rất động tình, mỗi một nụ hôm đều dùng hết lòng, đến cuối cùng, Cố Lan San cũng mất đi lý trí, tay không tự chủ nâng lên ôm cổ Thịnh Thế, hơi nghễnh đầu, bởi vì hôn môi nên hô hấp của cô không thông thuận, anh tăng sức lực cái ôm của mình thêm, để cho anh dễ dàng làm cho nụ hôn này sâu hơn.
Lúc Thịnh Thế gặp Cố Lan San, bọn họ đã từng hôn môi rất nhiều lần, về phương diện này Thịnh Thế đã trải qua rất nhiều lần, vô luận là từ kỷ xảo hay là mức độ thuần thục, đều tuyệt đối có thể xưng tụng là bậc cao thủ, mỗi một lần hôn môi, Cố Lan San chỉ cần yên lặng tiếp nhận là được, nhưng lúc này đây, bởi vì Thịnh Thế kích động, bởi vì hưng phấn, cánh môi cùng đầu lưỡi vẫn luôn đang run rẩy, đến cuối cùng vòng tay rắn chắc đang ôm Cố Lan San cũng khẽ run rẩy theo, nụ hôn của anh càng ngày càng trở nên vụng về, càng ngày càng trúc trắc, càng ngày càng không có bất kỳ kỷ xảo nào, chỉ là dựa theo dục vọng nguyên thủy của người đàn ông đối với người phụ nữ, tình cảm nguyên thủy nhất, không hề có trình tự quy tắc gì chỉ tùy tâm mà hàn

