Đoạt hôn 101 lần - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Đoạt hôn 101 lần (xem 4783)

Đoạt hôn 101 lần

8220;Anh tỉnh rồi?”


Đầu tiên, Thịnh Thế hơi sửng sốt, cảm thấy Cố Lan San như vậy, có chút bất ngờ.


Chẳng lẽ tối hôm qua mình không nổi giận?


Nhìn dáng vẻ này của cô, hình như là không có…


Cũng may… Thịnh Thế vốn đang tâm phiền ý loạn mới vừa hạ xuống, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh Hàn Thành Trì mang theo cái kia cà vạt đó, đáy lòng mơ hồ bắt đầu có chút không thoải mái, giống như là một cây gai hung hăng ghim anh vậy, anh nhìn nụ cười của Cố Lan San, cảm thấy có chút khó chịu, lửa trong lòng lại nhúc nhích, cuối cùng vẫn là bị anh cứng rắn áp chế xuống, chẳng qua là sinh ra hờn dỗi, giọng nói có chút không tốt “Ừ” một tiếng, sau đó đi vào phòng thay quần áo, thuận thế hung hăng đóng cửa lại.


Lúc Thịnh Thế mặc Tây trang bước ra từ bên trong, Cố Lan San còn đứng trong phòng ngủ, đang đợi anh, anh nhìn cũng không liếc mắt nhìn Cố Lan San, trực tiếp coi cô thành không khí, đi lướt qua bên cạnh cô không chần chờ chút nào, đi được hai bước, Thịnh Thế bỗng dừng lại, chẳng qua là đưa lưng về phía Cố Lan San, trực tiếp ném một câu: “Hãy suy nghĩ một chút, bây giờ cô đang sống cùng ai!” Sau đó, cũng không quay đầu lại đi ra khỏi phòng ngủ, để lại một mình Cố Lan San đứng trong phòng ngủ mà sửng sốt.


Thịnh Thế làm sao vậy?


Tối hôm qua trên giường không phải rất tốt sao?


Sao sáng sớm tỉnh lại, liền biến thành như vậy?


Dáng vẻ mới vừa rồi của anh, hình như là không vui, cô đã làm cái gì, chọc cho anh thành như vậy?


Không đúng nha… Câu nói đó, là có ý gì?


Suy nghĩ một chút, bây giờ cô đang sống cùng ai?


Chuyện này còn phải hỏi sao?


Cố Lan San vắt hết óc suy nghĩ hồi lâu, rốt cục nghĩ ra được một khả năng, chính là chuyện hôm qua cô đã bở lỡ bữa tiệc sinh nhật của anh.


Cố Lan San từ trên lầu đi xuống, lúc đi tới phòng ăn, Thịnh Thế đã ăn bữa sáng được một nửa, Cố Lan San ngồi vào phía đối diện Thịnh Thế, người giúp việc lập tức bưng bữa ăn sáng lên, cô vừa ăn, vừa ngước mắt lên quan sát Thịnh Thế, trên mặt Thịnh Thế không có biểu tình gì, trước sau vẫn không chịu nhìn cô, cũng không nói chuyện, người giúp việc dường như cảm thấy không khí có cái gì đó không đúng, tất cả đều ngậm miệng, cả phòng yên tĩnh dọa người.


Khi Cố Lan San ngẩng đầu lên nhìn Thịnh Thế lần nữa, phát hiện Thịnh Thế đã ăn xong chén cháo trước mặt, cô lập tức bắt thời cơ, phá vỡ cục diện bế tắc: “Cái đó, muốn ăn một chén nữa không?”f


Chương 286: Còn Có Thể Hèn Hạ Thêm Chút Nữa Không? (16)


Lúc Cố Lan San ngẩng đầu nhìn Thịnh Thế, thấy anh đã ăn xong chén cháo, cô lập tức chộp lấy thời cơ, phá vỡ cục diện bế tắc trước mắt, “Anh muốn ăn thêm một chén nữa không?”


Cố Lan San không thể ngờ là Thịnh Thể chẳng thèm liếc nhìn cô. Anh đặt đũa xuống nhẹ nhàng, im lặng.


Lát sau, Cố Lan San lại mở miệng hỏi, “Không ăn à?”


Thịnh Thế quay đầu, bảo người chuẩn bị xe đến công ty.


Cố Lan San mở miệng hai lần liên tục, Thịnh Thế đều không trả lời. Cô nhíu mày, ngẫm nghĩ một lát rồi lại hỏi, “Anh định đi làm hả?”


Thịnh Thế vẫn không để ý tới cô, thậm chí không thèm liếc nhìn cô một cái, đứng thẳng dậy.


Đã ba lần liên tục, anh không để ý đến Cố Lan San. Mấy người giúp việc đứng ở bên cạnh, thấy rõ khuôn mặt đỏ hết cả lên của cô.


Lúc này, Cố Lan San mới bất tri bất giác nghĩ ra một từ thích hợp để hình dung phản ứng của Thịnh Thế.


Không phải anh mất hứng, anh rõ ràng đã khiến cô cảm thấy rùng mình!


Thời gian trước, nếu cô làm anh không hài lòng, anh nhất định sẽ nổi giận, dùng hoan ái để trừng phạt cô, sau đó đóng cửa một cái rầm rồi bỏ đi, liên tiếp mấy ngày không về nhà. Kế tiếp sau đó, hai người gặp mặt nhau, anh nhìn cô, vẫn với khuôn mặt thờ ơ, anh sẽ châm chọc, khiêu khích cô một phen. Mặc dù những lúc đó, lời anh nói không hề dễ nghe chút nào, nhưng chẳng hề giống cách anh không để ý đến cô như bây giờ.


Cố Lan San chưa bao giờ gặp tình huống như vậy, nhất thời trở nên luống cuống.


Cô chỉ là bỏ qua sinh nhật của anh, anh liền để lại một câu cho cô, sau đó thì bắt cầu coi cô như không khí sao?


Một thời gian trước, Thịnh Thế giao chi phiếu cho cô, vậy mà cô lại bỏ lỡ tiệc sinh nhật của anh, cũng giống như đêm qua khi anh gọi cho cô vậy, gọi điện thì có ích gì?


Hiện tại, suy nghĩ một chút, điện thoại của cô nhận được nhiều cuộc gọi nhỡ như vậy, cô chợt cảm thấy hổ thẹn không thôi. Bản thân mình có việc gấp, cô không nghe anh gọi, khó trách anh lại tức giận như vậy. Thậm chí, anh còn giúp cô nói dối trước bao người ở nhà cũ. Càng nghĩ, Cố Lan San càng cảm thấy chột dạ. Thà rằng cứ như lúc trước, anh nổi giận cũng được, kiếm chuyện cũng được, còn hơn bây giờ anh lạnh nhạt với cô. Đúng là cô đã sai, là cô có lỗi với anh. Cố Lan San nhìn bóng lưng của Thịnh Thế, vội vàng đứng dậy, nói, “Thịnh Thế… à… Anh chờ chút, tôi có chuyện muốn nói với anh.”


Từ trước tới nay, Cố Lan San là người cực kỳ sĩ diện. Nếu cô mở miệng với một người, người ta không thèm để ý tới cô, cô nhất định sẽ không thèm nói chuyện với người đó lần hai. Nhưng mà bây giờ, cô lại bắt chuyện lần thứ tư với Thịnh Thế, cảm thấy có hơi xấu hổ, khuôn mặt đỏ bừng cả lên. Sau khi nói xong, cô vội vàng chạy lên lầu.


Thịnh Thế còn đang xỏ giày. Đáy lòng anh cảm thấy rất nóng bức, anh sợ mình mở miệng sẽ không nói được câu nào xuôi tai. Chỉ là không ngờ, Cố Lan San lại liên tục bắt chuyện với anh. Anh rời khỏi cửa, bước vào chiếc xe đã được chuẩn bị sẵn trong sân, đạp chân ga. Vừa mới chạy được một quãng, Cố Lan San liền chạy theo, vừa chạy vừa thở hổn hển, chân vẫn còn mang dép lê.


Tốc độ chạy của Cố Lan San mỗi lúc một nhanh, chạy đến mức rớt cả dép lê ra khỏi chân. Cô không có mang giày, hai bàn chân không cứ thế mà dẫm lên đá cuội trên đường, đuổi theo xe Thịnh Thế.


Chương 287: Còn Có Thể Hèn Hạ Thêm Chút Nữa Không? (27)


Tốc độ chạy của Cố Lan San mỗi lúc một nhanh, chạy đến mức rớt cả dép lê ra khỏi chân. Cô không có mang giày, hai bàn chân không cứ thế mà dẫm lên đá cuội trên đường, đuổi theo xe Thịnh Thế.


Thịnh Thế nhìn qua kính chiếu hậu. Thấy dáng vẻ khổ sở của Cố Lan San, anh thầm mắng một câu rồi nhanh chóng phanh xe lại.


Cố Lan San ôm một hộp quà chạy đến, thở hổn hển, đưa tay lên, gõ gõ vào cửa kính xe.


Thịnh Thế hạ cửa kính xuống.


Cố Lan San cảm thấy hồi hộp vô cùng. Cô cắn môi, suy nghĩ xem nên mở miệng thế nào.


Ánh mắt sâu thẳm của Thịnh Thế nhìn cô, anh hỏi, “Có chuyện gì?”


Giống như một phản xạ có điều kiện, Cố Lan San gật đầu, không kiềm được mà đỏ cả mặt. Cô mở miệng, lời nói có chút vụng về, “… Cái này… Tôi…”


Cố Lan San cứ ấp a ấp úng. Trái lại, Thịnh Thế có vẻ kiên nhẫn. Anh ngồi trong nghe, nhìn cô bằng ánh mắt bình thản. Sự lãnh đạm trong đôi mắt đã tan biến đi phần nào, chỉ còn lại sự dịu dàng hòa hoãn.


Không phải là cô đang nói lời xin lỗi sao?


Còn mắc c

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Chết Rồi Tao Yêu Chồng Full

Những Tiểu Thư Nghịch Ngợm Và 3 Chàng Hiệp Sĩ

Cãi lời bố mẹ vì nghĩ 1 túp lều tranh 2 trái tim vàng là đủ và cái kết buồn cho đôi trẻ yêu nhanh cưới vội

Truyện Bao Lâu...Em Sẽ Quên? Full

Đọc Truyện Mắt Biếc