Sở Sở……….. Đến cùng có phải là anh đang nằm mơ không?
Có phải là anh bị hoang tưởng khi luôn muốn cô có thể là một người vợ, cho nên hiện tại anh uống say mới nằm mơ thấy như vậy?
Cố Lan San bưng canh giải rượu đến, nhìn thấy bộ dáng không nhúc nhích của Thịnh Thế thì không nhịn được nhíu mày, chỉ nghĩ anh còn chưa tỉnh rượu, cô cất bước đến trước mặt anh, nghiêng đầu bưng canh giải rượu hướng về phía trước: “Này.”
Thịnh Thế nhìn chằm chằm khuôn mặt cô gần trong gang tấc, rồi lại nhìn chằm chằm vào đôi tay trắng nõn của cô đang bưng một chén canh giải rượu nhỏ, anh càng cảm thấy tất cả đều quá không chân thực.
Theo bản năng Thịnh Thế vươn tay, tiếp nhận canh giải rượu từ đầu ngón tay cô.
Ngón tay của anh đụng phải ngón tay của cô, anh ngâm trong bồn tắm hơn nửa ngày nên đầu ngón tay vẫn lưu lại hơi nước, mà đầu ngón tay của cô lại hơi lạnh, nhiệt độ rõ ràng như vậy khiến Thịnh Thế cảm thấy tất cả những thứ này thật chân thật.
Rốt cục là mộng cảnh hay là thực?
Trong đầu Thịnh Thế nhanh chóng phân tích, động tác cũng vô cùng lưu loát, từ từ cầm canh giải rượu bưng lên môi mình uống một ngụm.
Thật là khó uống!
Nhưng canh giải rượu xuống tới bụng anh thì trong lòng anh tràn ngập sự vui sướng và ấm ấp.
Thịnh Thế vừa mừng khấp khởi vừa uống một hớp, lại đột nhiên cảm thấy mùi vị canh này uống cực kỳ ngon!
Kỳ quái, hương vị này sao lại không ngừng biến hóa như vậy?
Nhất định là anh nằm mơ, chẳng qua giấc mộng này quá chân thực rồi sao?
Cố Lan San nhìn Thịnh Thế uống từng chút từng chút xong chén canh, mới giơ tay lên nhận lấy chén sứ từ trong tay anh, cô không đi giầy cao gót, lúc nhìn Thịnh Thế còn phải ngẩng đầu lên, “Anh ngủ sớm một chút đi.”
Thịnh Thế không lên tiếng, Cố Lan San xoay người, tính đi đặt chén lên bàn, nhưng cô còn chưa đi được một bước thì Thịnh Thế ở sau lưng cô đột nhiên vươn tay cầm lấy tay Cố Lan San, dùng sức kéo cả người Cố Lan san lại vững vàng đổ vào ngực của anh.
Một giây trước anh còn yên tĩnh như vậy, một giấy kế tiếp lại đường đột như thế làm nhịp tim Cố Lan San bị sợ bỗng chốc đập nhanh, theo bản năng cô giãy giụa một cái, lại cảm thấy tay Thịnh Thế vòng ra sau lưng cô, đem cả người cô kìm chặt lại vào trong ngực anh.
“Sở Sở, đừng động, để cho anh ôm một lát………”
Một giây kế tiếp Cố Lan San cảm thấy đầu của người đàn ông này chôn vào cổ của mình, hô hấp của anh nóng bỏng phun ở bên tai cô, có chút ngứa, tê tê, dại dại còn kèm theo một lời nói nhẹ nhàng.
Giọng nói như vậy từ trong miệng Thịnh Thế Cố Lan San chưa từng nghe qua, Thịnh Thế trong quá khứ,
Chương 280: Còn Có Thể Hèn Hạ Hơn Chút Nữa Được Không? (20)
Giọng nói như vậy từ trong miệng Thịnh Thế Cố Lan San chưa từng nghe qua, Thịnh Thế trong quá khứ, dù có tức giận hay bình tĩnh thì giọng nói của Thịnh Thế nói ra đều tràn ngập khí thế, mà bây giờ lại mang theo mấy phần bất đắc dĩ tích lũy đầy bi thương, giọng nói nhẹ nhàng bay bổng không tìm thấy điểm hạ cánh.
Giọng nói này làm cho người ta rất khó tin tưởng giống như từ trong miệng các bậc thượng tiên thốt ra.
Cố Lan San nghe được những lời này thì vẻ mặt ngưng lại một chút, cô cũng cảm thấy mặt Thịnh Thế ở cổ của mình hơi cọ xát, lại chôn thật sâu vào, âm thanh giống như bị trúng độc, giọng nói trầm khàn, cực kỳ có khuynh hướng cảm xúc: “Sở Sở……… Cứ ngừng lại như vậy một lúc đi.”
Ngừng lại một lúc……….
Cho dù là một giấc mộng thì cứ ngừng lại như vậy một lúc thôi.
Thịnh Thế ôm chặt thân thể Cố Lan San ở trong ngực mình cọ cọ, anh từ từ nhắm mắt lại, ngửi mùi hương trên tóc cô, mùi thơm trên cơ thể cô, sau đó khóe môi hơi cong lên.
Đây là một giấc mộng thật đẹp……….. Anh đã nhiều lần mơ thấy mình và Sở Sở, nhưng chỉ lần này mới đẹp như vậy, chân thực như vậy.
Tình yêu trong mộng…….. Giúp đỡ nhau lúc hoạn noạn, ở bên nhau cho đến già.
Anh và Sở Sở, cũng sẽ giúp đỡ lẫn nhau trong lúc hoạn nạn, ở bên nhau cho đến già, có đúng như vậy không?
Cố Lan San cũng không biết rốt cục Thịnh Thế ôm mình bao lâu, cô đứng ở đó cảm thấy chân mình đã tê rần, cô vừa định động một cái thì Thịnh Thế đột nhiên cúi đầu, tay dời xuống, đổi thành ôm lấy hông của cô, cánh môi anh chạm vào môi cô, nhiệt độ nóng bỏng truyền đến, Cố Lan San cũng không kịp phản ứng đã bị Thịnh Thế cậy mở môi, đôi môi ẩm ướt của anh xông vào trong miệng cô, dây dưa với lưỡi của cô.
Anh hôn cô như vậy, tới như sóng lớn mãnh liệt, tới như ngọn lửa nóng bỏng, ý đồ rõ ràng như vậy, trong tiềm thức của Cố Lan San cho rằng anh muốn thuận nước đẩy thuyền mà làm như vậy, nhưng ai ngờ, anh chỉ hôn cô, hôn làm cô phải thở hồng hộc, hơi thở của anh cũng liên tục gấp gáp, anh đột nhiên đang hôn thì buông cô ra, rồi lại hung hăng ôm cô vào trong ngực mình, sức lực của anh chặt càng chặt hơn, giống như muốn đem cả người cô hòa hợp vào trong ngực mình, Cố Lan San bị đau nên giẫy giụa một cái, lại nghe được giọng nói của Thịnh Thế vang lên bên tai cô: “Sở Sở, Em có thể………. Ôm anh một cái không?”
động tác giãy giụa của Cố Lan San dừng lại, cô không nhìn thấy mặt anh, không thấy vẻ mặt anh giờ phút này, lại càng không biết vì sao trong lòng bỗng run lên một cái, còn có cảm giác đau thương thật nhỏ không dễ phát hiện truyền đến, chỉ là một lúc sau cô nghe được giọng nói của Thịnh Thế: “Sở Sở, em biết không, em đều chưa bao giờ ôm anh.”
Thịnh Thế lẩm bẩm ở bên tai cô, trong giọng nói cất giấu nồng đậm sự mất mát và vô lực: “Anh và em kết hôn được hai năm, nhưng em đều chưa bao giờ ôm anh đấy……….”
Thịnh Thế vừa nói vừa cầm tay của cô, đụng tới chén sứ trong tay cô, anh không dừng lại bất kỳ cái gì mà cướp đi, ném lung tung xuống đất, sau đó nắm lấy tay cô, vòng qua hông mình, lẩm bẩm nói: “Sở Sở, cứ như vậy, cứ như vậy, em ôm anh một cái……….. Có được hay không……….. Ôm anh một chút, một chút là được rồi.”
Anh giống như là đứa trẻ vô dụng không chiếm được yêu thương, trêu đùa và ỷ lại, bá đạo lại cố chấp với khát vọng của chính mình.
Trong giọng nói của anh tràn ngập từng câu từng câu cầu khẩn.
Chương 281: Còn Có Thể Hèn Hạ Hơn Chút Nữa Được Không? (21)
Một người cao ngạo như Thịnh Thế lại đang cầu xin cô, Cố Lan San cảm thấy trong lòng như bị nổ tung, tay cô cứng ngắc đặt ở bên hông anh, trong nháy mắt đó cô cảm thấy bản thân cô chưa bao giờ hiểu rõ được Thịnh Thế
Cô thấy một người luôn làm được mọi thứ như Thịnh Thế lại ăn nói khép nép như vậy thì hoàn toàn không giống anh chút nào, nhưng vào lúc này anh lại bất lực như vậy.
Thịnh Thế xem tất cả như một giấc mộng, trong mộng, Sở Sở chịu để cho anh ôm cô, cô lại còn ôm anh. . . . . . Mà không đúng, trong mơ thật tốt, anh có thể làm nũng ăn vạ để cô ô

