Cùng chiếc cà vạt mà Cố Lan San cầm trong tay trong tấm hình Vương Giai Di chụp được trong điện thoại di động, chính là cùng một cái!
Thịnh Thế gắt gao nhìn chằm chằm vào cái cà vạt đó, bên trong hai con mắt dường như đang dâng lên hai đốm lửa, giống như là muốn đốt Hàn Thành Trì cùng cái kia cái cà vạt đó thành hai cái lổ thủng.
Được, được… Cố Lan San, cô thật đúng là đủ có khả năng nha… Tôi mới vừa đưa thẻ cho cô, cô liền phạm vào lỗi cũ, cầm tiền của tôi, mua đồ cho người cô yêu? Cô đặt mặt mũi của tôi ở đâu? Được, Hàn Thành Trì, cậu cũng đủ tốt, Cố Lan San đưa cho cậu quà tặng mập mờ như vậy, cậu cũng đeo ra ngoài quang minh chính đại như vậy, cậu muốn như thế nào hả.. Thịnh Thế càng nghĩ, càng cảm thấy ngọn lửa trong đáy lòng càng đốt càng tràn đầy, anh ép buộc bản thân mình không được nghĩ tới, anh sợ anh nghĩ nữa thật sẽ điên mất, bạn nói xe, sao anh vừa mới đối xử tốt với người phụ nữ đó một chút, thì cô ấy lại làm ra chuyện như vậy với anh chứ?
Chương 273: Còn Có Thể Hèn Hạ Thêm Chút Nữa Không? (13)
Thịnh Thế nở một tia cười lạnh, sự đau đớn cùng tức giận khiến anh muốn bùng nổ, nó chạy đi khắp huyết mạch toàn thân, dẫn tới đầu anh, tim anh, toàn thân anh, thần kinh của anh, cũng bắt đầu rất đau! Làm cho anh khó chịu, anh nhìn Hàn Thanh Trì, thật ngứa mắt, từ trước đến nay anh luôn được ông trời ưu đãi, muốn gì có đó, tại sao lại có thể để cho một người phụ nữ như Cố Lan San làm mất mặt chứ!
Ghen tỵ, tức giận, đau đớn, lòng anh như một con sư tử tức giận vì bị nhốt, nó gấp gáp cào xé như muốn chạy thoát, cuối cùng, ánh mắt của Thịnh Thế chuyển thành sâu không thấy đáy, bình tĩnh, anh có thể chấp nhận cô không yêu anh, thậm chí anh còn có thể chịu để cô yêu người đàn ông khác, chỉ cần cô ở cùng anh, nhưng anh không chấp nhận cô không hiểu được mình là vợ anh, lại có thể cho anh thành không khí, tặng quà sinh nhật cho người đàn ông khác, việc này thì làm sao anh chịu nổi, làm sao chịu nổi?!
Nếu như bị người khác biết, vợ anh không đến buổi tiệc chúc mừng sinh nhật anh, lại đến sinh nhật của người đàn ông khác, còn tặng quà… Cô có biết anh phải đối phó họ như thế nào? Người rời khỏi bữa tiệc sẽ nghĩ anh ra sao? Mặc dù ai cũng khiêng dè Thịnh gia, trước mặt thì cung kính khen, nịnh nọt anh nhưng ở sau lưng, không biết có bao nhiêu người chê cười anh.
Nghĩ tới đây, Thịnh Thế từ ghế salon đứng lên.
Người trong phòng, uống rượu hát ca, vui đùa, đều đang rất cao hứng, thấy Thịnh Thế như vậy, có chút hốt hoảng, tất cả đều nhìn Thịnh Thế.
Chỉ thấy vẻ mặt Thịnh Thế vẫn vậy đứng ở đó, đôi mắt được bao phủ một tầng sương, ánh mắt sắc nhọn như lưỡi kiếm.
Hàn Thanh Trì bỏ Cố Ân Ân ra, nghiêng đầu, nhìn Thịnh Thế, nghi ngờ mở miệng: “Nhị Thập, làm sao vậy?”
Thịnh Thế nghe được giọng của Hàn Thanh Trì, nhìn về phía anh, tầm nhìn không kiềm được liền rơi xuống cái cà-vạt, sự tức giận lại càng thêm, vừa định nói ra, lại nghĩ tới cái gì, lại im lặng.
Anh không thể nói, nếu anh nổi giận ở đây, mọi người sẽ biết vợ anh thích Hàn Thanh Trì?
Thịnh Thế kiềm chế sự tức giận, anh giận đến không thở được, anh đem ly rượu trong tay mình ném đi, không nói thêm gì liền cầm áo của mình đi, người trong phòng giống như trong suốt, không tồn tại.
Thịnh Thế ra khỏi Kim Bích Huy Hoàng, đứng ở bãi đỗ xe nửa ngày mới tìm được xe của mình, mở cửa xe, ngồi vào, khởi động xe, xe cực nhanh xông ra ngoài bãi đổ, lúc này đã là đêm, xe trên đường cái Bắc Kinh rất ít, anh cho xe chạy với tốc độ kinh hoàng, cũng đã được hai vòng xe.
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm phía trước, trong đó có hai ngọn lửa không ngừng cháy lớn hơn, anh cố gắng không lái xe về nhà, nếu như giờ anh về nhà, chắc chắn sẽ bóp chết người phụ nữ kia.
Nhưng, anh chạy cũng hai vòng vẫn chưa hết năm phút đồng hồ, anh lại chạy thêm một vòng, tiếp theo anh nên làm gì? Nếu không làm gì, anh nhất định sẽ trở về nhà.
Chương 274: Còn Có Thể Hèn Hạ Thêm Chút Nữa Không? (14)
Nhưng, anh chạy cũng hai vòng vẫn chưa hết năm phút đồng hồ, anh lại chạy thêm một vòng, tiếp theo anh nên làm gì? Nếu không làm gì, anh nhất định sẽ trở về nhà, anh chạy xong hai vòng nữa, lại chạy tiếp, nghĩ, anh lái xe về hướng đường Tam Hoàn, anh mở cửa sổ, tốc độ xe rất nhanh, gió từ cửa sổ bay vào, làm cho tóc anh lộn xộn.
Chạy hết đường Tam Hoàn, Thịnh Thế liền chạy đến Tứ Hoàn, chạy hết Tứ Hoàn thì anh mới phát hiện, xe phát ra âm thanh cảnh báo, cúi đầu, thì ra xe đã gần sắp hết dầu, anh chậm rãi trở lại đường cái, tìm một cái trạm xăng dầu, đổ đầy dầu.
Thịnh Thế tăng hết tốc lực ra khỏi trạm xăng dầu, để lại một trận gió như cuồng phong, làm cho người ở trạm xăng kinh hồn, còn chưa bao lâu, Thịnh Thế lại quay lại, dừng xe ở siêu thị mở cửa hai mươi tư giờ gần trạm xăng dầu.
Thịnh Thế xuống xe, mua một gói thuốc lá, mua một chai rượu, đem lên xe, anh đem chai rượu rót liên tục, một lần liền uống cạn sạch, đến khi uống hết chai rượu, sự tức giận trong lòng Thịnh Thế cũng hạ xuống một chút, anh đốt một điếu thuốc, cho xe chạy chạm lại, xe chạm rãi chạy trên con đường sáng rực nhưng không bóng người, lý trí dần dần trở lại.
Anh nghĩ, anh chắc là nên trở về nhà? Nhưng sau khi trở về, sẽ đối mặt với Cố Lan San ra sao? Vờ như không biết chuyện?
Thịnh Thế suy nghĩ một chút, liền hung hăng hút một hơi thuốc, anh đau khổ, anh đem thuốc lá dập tắt, ném vào trong thùng rác.
Thịnh Thế cũng không biết anh đã đi qua bao nhiêu con đường, bao nhiêu cái phố, rượu dần dần xông lên não, trước khi anh mất đi ý thức, liền lấy điện thoại di động ra, gọi một cuộc điện thoại cho tài xế, thông báo địa điểm, còn mọi chuyện sau đó, anh cũng không biết.
*****************
Cố Lan San lái xe trở lại biệt thự, cách còn một khoảng, liền thấy ngoài cửa biệt thự đèn thắp sáng, cô lái xe vào sân biệt thự, đèn đúng là vẫn còn sáng rưng, đem xe để vào bãi đỗ, lúc vào thì thấy quản gia đứng ở cửa.
Cố Lan San nhìn đồng hồ, đã một giờ sáng rồi, không nhịn được hỏi: “Sao còn chưa ngủ?”
“Nghe thấy tiếng xe, muốn nhìn xem phải cô San về không.”
Cố Lan San cười nhẹ, cùng quản gia vào nhà, vừa đi, quản gia vừa nói: “Cô San, cô biết không, cậu Thịnh không thấy cô về nhà, gọi cho cô cũng không được, cậu ấy rất lo lắng, sợ cô xảy ra chuyện gì, liền đi tìm cô ở nhà cũ, còn phái người đi tìm.”
Cố Lan San nghe vậy, vẻ mặt có chút xẩu hổ.
Quản gia cũng lo lắng cho Cố Lan San, liền nói: “Cô San, cô cũng không cần lo lắng không có cách nào nói với người bên nhà cũ, cậu Thịnh ở nhà cũ nói, hôm nay thân thể cậu ấy khó chịu, liền ở đó nghỉ ngơi, nói tôi chờ cô trở về, nói cho cô biết, đừng có lỡ miệng mà nói gì với người bên nhà cũ.”
Cố Lan San càng thêm xấu hổ, cô chỉ nghe nói là em trai tỉnh

