Đoạt hôn 101 lần - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Đoạt hôn 101 lần (xem 4778)

Đoạt hôn 101 lần

m anh, không cần để ý đến mặt mũi của mình, không cần ưỡn ẹo không biết làm sao để bỏ xuống cái tôi của mình, có thể không chút kiêng kỵ nói với cô những lời nói đã được giấu trong lòng từ lâu.


“Sở Sở. . . . . . Em vẫn không biết, không biết anh phải mất bao lâu mới tìm được em.” Thịnh Thế từ từ nhắm mắt lại nghĩ “Đúng vậy, Sở Sở, em không biết, khó khăn lắm anh mới tìm được em.


Khi anh tìm bạn gái, lúc đầu có lẽ thật sự có chút động lòng nhưng không lâu sau đã cảm thấy không có ý nghĩa, tiếp tục thay mới, sau đó khi đổi một người mới, anh nghĩ anh có thể cùng người mới đi đến thiên trường địa cửu, nhưng đến cuối cùng vẫn như cũ, không có được loại cảm giác đó, cảm thấy không thích hợp, cảm thấy cô đó có nhiều tật xấu. Sau đó tiếp tục bỏ rồi lại tìm, giống như cưỡi ngựa xem hoa, bạn gái đổi lại đổi, đổi đến khi anh cũng chết lặng, không biết chính mình thích một cô gái như thế nào, khi đó anh còn buồn bực một thời gian. Sau lần đó anh nghĩ thế giới bao la, người đẹp lại nhiều như vậy, gặp một người yêu một người là được, cần gì phải buồn phiền. . . . . . Cho đến khi gặp em. . . . . . Không đúng, là đã sớm gặp em nhưng một lần “gặp” này lại là lần anh gặp được “thiên trường địa cửu” của anh. Lúc mới bắt đầu, anh không biết là anh yêu em . . . . . . Anh chỉ là chán ghét việc em và Phồn Hoa, Lưu Niên có thể nói chuyện vui vẻ với nhau như vậy, còn đối với anh lại xa lạ không để ý tới, trong lòng anh tức giận nên cố ý nhằm vào em, ai biết em lại lợi hại hơn lúc còn bé, để anh không chiếm được chỗ tốt. . . . . . Ha ha. . . . . . Là không đánh không quen biết sao? Cuối cùng anh cũng trở thành bạn của em, lúc mới làm bạn với em, anh vẫn tìm bạn gái, nhưng anh lại không tự chủ được mà so sánh bạn gái với em, giống như lựa xương trong trứng gà vậy, xoi mói cô bạn gái này có chỗ nào không tốt, cô bạn gái kia không tốt ở đâu, soi mói xong anh mới phát hiện chỉ có em là vừa mắt nhất, anh nghĩ, anh thích em rồi sao? Có phải anh đã thích em rồi không. . . . . .? Vậy mà không cần đợi đến khi anh hoàn toàn nghĩ thông suốt là anh có thích em hay không, trong lúc bất chợt anh lại phát hiện anh yêu em. . . . . . Em không biết lúc đó anh rất vui vẻ, vui nhiều bao nhiêu. . . . . . Anh vậy mà cũng có thể tìm được người anh yêu. . . . . .


Thịnh Thế nghĩ tới đây, khẽ bật cười, sau đó lại ôm chặt Cố Lan San nỉ non: “Sở Sở, em xem anh có phải rất ngốc hay không. . . . . . Anh gặp em từ rất sớm nhưng trễ như vậy mới tìm được em. . . . . .”


Chương 282: Còn Có Thể Hèn Hạ Hơn Chút Nữa Được Không? (22)


“Sở Sở, em xem anh có phải rất ngốc hay không. . . . . . Anh gặp em từ rất sớm nhưng trễ như vậy mới tìm được em. . . . . .”


“Nếu như anh sớm tìm được em thì tốt rồi. . . . . .”


Giọng Thịnh Thế từ từ nhỏ dần, anh nhíu mày giống như nghĩ đến chuyện khó giải quyết và bất đắc dĩ, giống như có làm sao thì cũng không xóa đi những đau buồn ấy được.


Nếu anh sớm tìm được cô. . . . . . Có phải kết quả giữa anh và cô sẽ được viết lại lại đầu?


Nếu anh sớm tìm được cô. . . . . . Có phải cô cũng sẽ không yêu Hàn Thành Trì?


Nếu anh sớm tìm được cô. . . . . . Có phải bọn họ sẽ hạnh phúc hơn bây giờ rất nhiều?


Thật lâu sau Thịnh Thề vẫn không mở miệng nói chuyện, Cố Lan San lại cảm thấy hơi thở trên người anh tràn đầy đau thương, lêquy1đôn mặc dù cô không biết những lời anh vừa nói, gặp cái gì, tìm được cái gì là có ý gì, ẩn chứa ý nghĩa gì, nhưng cô biết Thịnh Thế lúc này khiến cô không hiểu sao mà cảm thấy đau lòng.


Cô vốn còn cứng người mà ôm anh, lúc này lại nhịn không được mà khẽ ôm thật chặt, nhẹ nhàng dùng sức giống như muốn an ủi anh.


Hình như tâm tình của anh không tốt. . . . . . Là bởi vì cô bỏ lỡ tiệc sinh nhật của anh sao?


Thì ra. . . . . . Anh vẫn còn quan tâm như vậy sao?


Cố Lan San vì suy nghĩ của mình mà đáy lòng khẽ run. . . . . . Trong đầu hiện lên hình ảnh một người khiến cô kích động nhưng lại không dám tin tưởng. . . . . .


Chẳng lẽ. . . . . . Chẳng lẽ, Nhị Thập của cô. . . . . . Nhị Thập dịu dàng mà lúc trước cô để ý. . . . . . Vẫn tồn tại?


Cố Lan San dời tầm mắt, Thịnh Thế lại nghiêng đầu nhìn vào mắt của cô rồi nở nụ cười.


Cố Lan San cảm thấy Thịnh Thế cười cực kỳ tinh khiết, không hề chứa tạp chất, giống như ánh mặt trời rực rỡ chói mắt, vô cùng đẹp trai.


Cô khẽ ngẩn người, một giây sau cảm thấy nụ hôn của anh chi chít giống như mưa rơi trên cổ cô, sau đó dời xuống, cách áo ngủ, nhẹ nhàng cắn lên da thịt cô, Cố Lan San khẽ run rẩy, theo bản năng ôm hông anh, cả người ngửa ra sau, đột nhiên Thịnh Thế ngẩng đầu, chặn môi cô, đầu lưỡi cạy môi cô ra, tiến quân thần tốc, đưa tay cởi quần áo cô ném xuống đất, đè thân thể cô ngã xuống thảm lông.


Miệng anh nói nhưng động tác của anh vẫn không có dừng lại, lúc anh tiến vào thân thể cô, còn nói: “Không sao. . . . . . Sở Sở, chậm thì chậm. . . . . .”


Lời của anh nói không rõ ràng lại khó hiểu, sau đó cô cũng cảm thấy được cảm giác kích thích, tay cô ôm lấy eo anh, lê./quý,đon/// cảm nhận động tác cực kỳ điên cuồng khiến cô như muốn vỡ vụn ra của anh.


Ánh mắt Thịnh Thế trở nên mơ màng, anh phóng túng dục vọng của mình, bây giờ trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất ‘Không sao. . . . . . Chậm thì chậm. . . . . . Một ngày nào đó, anh sẽ khiến cô yêu anh. . . . . .’


Đúng, yêu anh. . . . . .


Chỉ là không biết phải mất bao lâu cô mới có thể xoay người liếc mắt nhìn người vẫn luôn đứng ở phía sau cô, không bao giờ rời bỏ cô.


Thịnh Thế nghĩ tới đây, lại cảm thấy đau xót trong lòng, ánh mắt anh chứa đựng sự đau thương mà nhìn chằm chằm người con gái phía dưới.


Chương 283: Còn Có Thể Hèn Hạ Thêm Chút Nữa Không? (23)


Bởi vì mới làm tình mà mặt mày của cô cũng bao phủ một tầng quyến rũ nhìn anh khiến đáy lòng bi thương của anh dần dần giảm đi rất nhiều.


Không sao, bất kể là cô yêu là ai, nhưng người làm tình với cô mỗi ngày là anh.


Cô là người vợ do Thịnh Thế anh cưới hỏi đàng hoàng, cả đời này cô cũng là của anh, nhất định là anh, coi như là cô không thương, coi như là đáy lòng của cô đặt ở những người khác cũng không sao, anh có thể từ từ đợi, có thể từ từ dây dưa cùng cô, một năm không được thì năm năm, năm năm không được thì mười năm, mười năm không được thì hai mươi năm, d/đ’l’q;d hai mươi năm không được, vậy thì chờ đến già đi đầu bạc răng long, nhưng nếu khi đó cô vẫn không yêu anh, vậy cũng không sao… Khi đó một đời một thế đều đã đi hết, dù sao cô vẫn ở bên cạnh anh.


Thịnh Thế càng nghĩ, đáy lòng càng khẳng định, mỗi một lần muốn cô hoạt động, dường như cũng muốn vò nát cô vào trong xương tủy của mình.


Cố Lan San cũng không biết rốt cuộc đợi bao lâu, rốt cục chờ đến khi Thịnh Thế chịu buông mình ra, cô mềm nhũn nằm trên mặt đất, thở hổn hển nghỉ ngơi, nhưng còn chưa được bao lâu, đã cảm thấy người đàn ông lại bao phủ lên, bắt đầu một vòng l

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bàn Có 5 Chỗ Ngồi

Mẹ già hóa điên, con cái bỏ đi hết chỉ còn cô con dâu hầu hạ 14 năm

Cuộc sống vốn dĩ rất đẹp, đừng nhấn chìm bản thân trong những nỗi buồn

Truyện Nhật Ký Chăn Rau Voz Full

Ai Là Mẹ Anh