Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Duck hunt

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6502)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

, cũng giống như việc trồng lúa nước, cấy vội vàng sẽ làm hỏng cho gốc mạ, chỉ có thể cấy từng cây mạ một, chú ý tới lực và độ sâu mới có thể cấy vừa nhanh vừa đúng được.


Vương Đại Vĩ cười hì hì nói.


Lâm Phi gật đầu:


– Đại khái là đạo lý này. Nhưng, hiện tại cậu cần cùng nhóm Bao Tuấn Luân tham gia việc hợp nhất thế giới ngầm Lâm An, cậu vẫn nên tăng cường năng lực đánh nhau thực tế. Những thứ tôi dạy cậu này, từ ngày đầu phải nhớ cho kỹ.


– Áh! Sư phụ, lúc nào sư phụ dạy tôi đánh nhau vậy?


Vương Đại Vĩ không hiểu hỏi.


Lâm Phi mỉm cười:


– Sao lại không dạy cậu, chẳng phải tôi đã dạy dỗ cậu liên tục một tuần lễ đó sau, cậu hãy tận lực nhớ lại tất cả các động tác tôi đánh cậu mỗi ngày đi.


– Không phải chỉ đơn thuần nhớ lại những động tác tôi đánh cậu, bao gồm chỗ đứng lúc đó của tôi và cậu, bao gồm bộ pháp, tư thái, ánh mắt, thậm chí cả nhiệt độ, mùi vị không khí và những thứ cậu nghĩ lúc đó, đau đớn, bộ dạng bẩn thỉu trên người cậu lúc đó nữa….Tóm lại là, tận dụng hết khả năng của mình, dung hợp các hình ảnh khi đó lại…


Vương Đại Vĩ lúng túng gật đầu, gã cũng không hiểu vì sao Lâm Phi muốn gã làm vậy, nhưng gã biết lời sư phụ mình nói chắc chắn có đạo lý.


Gã cẩn thận nhớ lại quá trình bị đánh bắt đầu từ ngày đầu tiên, đặt mình trong cảnh tượng khi đó, càng hồi tưởng lại, gã càng cảm thấy toàn thân khó chịu, quá trình huấn luyện thê thảm khiến gã chau mày.


Đợi nhớ lại hơn mười phút sau, toàn thân gã khẽ run rẩy, sắc mặt trắng bệch, bản thâm cảm thấy không hiểu vì sao mình lại vượt qua được.


Lâm Phi nhìn gã mở hai mắt ra nói:


– Được rồi, giờ cậu cùng Lý Lương bọn họ đánh lại lần một. Lần trước là một chọi tám, lần này cũng vậy, xem cậu tiến triển được bao nhiêu.


Vương Đại Vĩ sắc mặt nhăn nhó:


– Sư phụ, có thể được sao ạ? Lần trước tôi còn không đánh trúng bọn họ phát nào.


– Bảo cậu đi thì cậu cứ đi!


Vương Đại Vĩ bất đắc dĩ, đành hấp ta hấp tấp chạy xuống lầu, cùng với đám người Lý Lương đang hóng mát ở bên ngoài nói muốn một chọi tám, bảo họ đọ sức một trận.


Đám Lý Lương bật cười ha hả, Lý Lương không khách khí nói:


– Vương Đại Vĩ, vừa rồi cậu mới học được chút bản lĩnh từ Lâm tiên sinh, nhưng còn chưa luyện thì có tiến bộ bao nhiêu, tôi thấy cậu đừng tìm đau khổ, tra tấn nữa, thương thế trên người cậu còn chưa khỏi hoàn toàn đâu.


Vương Đại Vĩ vẻ mặt khinh thường nói:


– Tôi còn không sợ thì các anh còn lề mề cái gì! Các anh còn không lên là lão tử đây lên trước đấy!


– Bỏ đi, mình tôi là có thể giải quyết được cậu.


Lý Lương từ trên ghế đứng dậy, hoạt động hai bắt tay tráng kiện, móc ngoéo về phía Vương Đại Vĩ:


– Đến đây đi!


Vương Đại Vĩ không chút suy nghĩ, trong đầu nhớ lại cảnh tượng Lâm Phi từng đánh gã, cơ thể rất tự nhiên cất bước vọt tới, dựa vào đấm móc chính diện, nhắm vào má trái Lý Lương!


Lý Lương sắc mặt vốn còn đang tốt, thấy Vương Đại Vĩ xông lên, định sau khi tránh né sẽ cho gã một cước nhưng không ngờ quả đấm của Vương Đại Vĩ lại theo sát quỹ tích hành động của y, vừa định tránh né thì cơ thể của Vương Đại Vĩ đã ra phản ứng.


Vì vậy còn chưa vội kinh ngạc, cả người y đã bị đánh mê, một quyền đánh trúng mục tiên, thân thể y lảo đảo lùi lại phía sau vài bước.


Mọi người kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, họ rất tò mò, tại sao Lý Lương không né tránh? Rõ ràng không phải là công kích gì nhanh cho lắm!


Vương Đại Vĩ cũng nghĩ không thông, nhìn nắm đấm của mình, không hiểu sao vừa tung nắm đấm lên, lại trôi chảy và tự nhiên hơn rất nhiều trước kia.


Lý Lương lắc đầu, cảm thấy không còn mặt mũi nào, y bước nhanh về phía trước, một cước nhắm vào ngực Vương Đại Vĩ.


Trong đầu Vương Đại Vĩ nhớ lại cảnh tượng Lâm Phi và mình, bàn tay biến thành đao, xông về phía trước, không lùi mà tiến tới, một chưởng đánh rớt Lý Lương.


– Ối!


Cước chân của Lý Lương đá lên không, sau khi bị Vương Đại Vĩ tránh né, đã trực tiếp đá vào không trung!


Lúc này tất cả mọi người đều tin rằng Vương Đại Vĩ đã trở nên lợi hại một cách bất ngờ, không ngờ Lý Lương không có một nửa cơ hội để đối phó với gã, cần phải biết, lần giao đấu này cách lần trước chưa đến một tuần.


Mấy tên từng đánh Vương Đại Vĩ trước đó cũng có ý định muốn thử, bảy người xông lên, bắt đầu tiến hành bao vây Vương Đại Vĩ.


Nhưng Vương Đại Vĩ chỉ thuận theo trí nhớ của mình, gặp chiêu phá chiêu, sau khi độ nhạy cảm của cơ thể tăng lên, gã cảm thấy tốc độ công kích của mỗi người chậm hơn rất nhiều so với trước, gã thành thạo xuyên qua đám người.


Chưa đến một phút, tám người đã bị Vương Đại Vĩ đánh bại trên đất, mọi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, Vương Đại Vĩ đã học kỹ xảo chiến đấu quen thuộc này ở đâu vậy?


Lâm Phi đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng này không hề cảm thấy kỳ quái, tố chất trong cơ thể Vương Đại Vĩ vốn mạnh hơn những người này, cái gã cần chỉ là học cách xuất chiêu thế nào.


– Đao ca, anh làm thế nào vậy? Mới một tuần mà anh đã dạy được tên đó đánh nhau rồi? Mặc dù còn nhiều chỗ khá cứng ngắc song có sức tưởng tượng hơn đám người còn lại.


Khương Tiểu Bạch không khỏi kêu kì lạ.


Đám người nhìn Lâm Phi bằng ánh mắt tội nghiệp, thật không công bằng, họ luyện lâu như vậy rồi mà bị một tuần của Vương Đại Vĩ vượt mặt? Bọn họ cũng muốn để Lâm Phi dạy mình!


Chương 216: Trí Nhớ Và Sát Cơ


Lâm Phi cũng không giấu diếm, nói phương pháp “hồi ức” mà mình đã dạy Vương Đại Vĩ cho mọi người nghe. Đây cũng là lần đầu tiên Khương Tiểu Bạch nghe nói đến phương pháp này nên gã không khỏi cẩn thận suy nghĩ đạo lý trong đó.


Bạch Hân Nghiên trong lòng muốn trở nên mạnh mẽ, hỏi thẳng:


– Phương pháp này có nguyên lý gì sao?


Lâm Phi nhếch miệng, có vẻ đang nghĩ xem nên giải thích thế nào cho mọi người hiểu, sau đó nói:


– Nói với các người các người cũng chưa chắc đã hiểu. Hồi xưa, từng có một tác gia Do Thái tên là Josephus, ông ta đã tham gia đại khởi nghĩa Do thái năm sáu mươi sáu Công nguyên, sau đó lại tham gia quân đội La Mã.


– Khi đề cập tới việc nghiêm khắc trong huấn luyện quân đội La Mã, Josephus đã nói: “Việc huấn luyện của các cậu là chiến đấu không đổ máu, còn chiến đấu với họ là chỉ là huấn luyện đổ máu.


– Mọi người thường hiểu ý nghĩa câu nói thành La Mã huấn luyện khắc khổ cỡ nào, nhưng trên thực tế, ý mà Josephus muốn biểu đạt là, sở dĩ quân đội La Mã đánh đâu thắng đó, nguyên nhân lớn là bởi vì tác chiến của bọn họ trên chiến trường chẳng qua chỉ là một loại lặp đi lặp lại huấn luyện thường ngày.


– Huấn luyện khắc khổ là một chuyện, nhưng nếu đổ máu đổ mồ hôi lại không nhớ rõ từng chi tiết trong mỗi lần huấn luyện để chuyển hóa thành thứ của mình, vậy thì sẽ đánh mất đi ý nghĩa của việc huấn luyện.


– Bất kể là anh đánh người khác hay bị người khác đánh, tất cả trí

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chuyện Con Mèo Dạy Hải Âu Bay

Không thể buông tay vì câu nói ‘cho anh chút thời gian nữa’

Người Vợ Bị Ung Thư Vú

Facebook gái xinh Nghệ An: Pô Rumm (I'm Fini)

Hãy cứ hết lòng mà yêu đi!