– Tôi đánh cậu là để tách những “linh kiện” như cơ bắp, đốt ngón tay, chân, dây thần kinh vốn đang trong trạng thái cứng ngắc ra, rồi không ngừng điều chỉnh giúp cậu, dùng thuốc ngâm để “ làm trơn” cậu.
– Năng lực hồi phục của cậu vốn rất nhanh, lại phối hợp với một số phương pháp hồi phục của vận động viên thể thao, thông qua việc không ngừng hoạt động để hồi phục, như vậy tốc độ càng thêm nhanh chóng.
– Có thể nói, hiện tại cậu mới thật sự có thể thể hiện được cơ thể, trình độ thực sự của mình. Dù không đạt tới đỉnh cao, nhưng cũng coi như có thể kích hoạt cơ thể cậu rồi.
– Thì ra là vậy, bảo sao Đao ca lại dùng phương pháp biến thái như vậy để đánh tên này, còn chuyên môn chọn đánh vào đốt chân, đốt tay.
Khương Tiểu Bạch tán thưởng tự đáy lòng, Bạch Hân Nghiên cũng lộ vẻ giật mình. Không ngờ loại “khảo nghiệm” tưởng hỗn loạn của Lâm Phi này lại có nhiều đạo lý đến vậy!
Vương Đại Vĩ còn đang mơ hồ, nhưng gã biết sư phụ gã đánh gã là muốn tốt cho gã, nên cũng cười ha hả.
– Sư phụ, sư phụ định dạy tôi công phu gì vậy?
Vương Đại Vĩ hỏi.
Lâm Phi nghĩ một lát, nói:
– Ở đây tôi chuẩn bị cho cậu ba môn công pháp, đều là pháp môn nội ngoại kiêm tu cấp nhất đẳng. Nếu cậu luyện thành một trong ba môn pháp này, tuyệt đối có thể tiến vào hàng ngũ cao thủ Tiên Thiên tôn sư, thậm chí có thể bước vào cảnh giới Lục địa thần tiên thần bí, giờ xem cậu muốn chọn môn pháp nào.
Vương Đại Vĩ mặt lộ vẻ hưng phấn:
– Có thể học cả ba môn công pháp không ạ?
– Ngu xuẩn, công pháp chỉ là chiếc chìa khóa, tu luyện cao thâm chân chính phải dựa vào ngộ tính và cơ duyên võ cổ của bản thân cậu. Công pháp chỉ đưa cậu vào cánh cửa chân núi, còn đỉnh cao tu luyện chân chính, cần cậu phải bò lên núi từng bước một.
Lâm Phi giáo huấn, bộ dạng đã có vẻ nghiêm khắc của một sư phụ.
Chương 215: Kim Cương Bất Tử Thân
Thật ra Lâm Phi cũng chưa từng thu nhận đồ đệ, chỉ là tên Vương Đại Vĩ này rất hợp “khẩu vị” hắn, mà quả thực hắn cũng cần nhân vật như vậy giúp mình xử lý một số vấn đề trong thế giới ngầm, vì vậy mới có ý định bồi dưỡng.
– Ồ, vậy sư phụ nói là ba môn nào ạ?
Lâm Phi ổn định lại cảm xúc nói:
– Môn thứ nhất, Tu La Thiên Cơ Quyết, là môn công pháp sát phạt, luyện đến cảnh giới cao thâm, không gì là không thể giết, có thể lấy đầu người trong chớp mắt, giết người không để lại dấu vết, theo tích lũy sát khí từng ngày, có thể chuyển hóa sát khí thành tu vi của bản thân, cuối cùng trở thành nhân vật khủng bố trong địa ngục Tu La trên thế giới.
– Còn môn thứ hai là Kim Cương Bất Tử Thân, là môn pháp chủ yếu phòng ngự, nhưng không phải đơn thuần là bị đánh, mà là thông qua việc thu nạp tinh hoa trời đất, rèn luyện gân mạch toàn thân, chế tạo mình đồng da sắt, luyện tới trình độ cao thâm, nghe nói có thể đè đỉnh Thái Sơn không cần cong lưng.
– Về phần môn pháp thứ ba, là Ảo Diệu Lôi Kiếm Quyết, là môn tâm pháp cân bằng công kích- chịu đòn, phối hợp với hai loại kiếm pháp là Hoang Kiếm và Lôi Kiếm, luyện đến trình độ cao thâm, thân như ảo ảnh, kiếm khí như sấm, trong hỗn chiến lấy một địch một trăm, gặp phải cường địch có thể được ăn cả ngã về không, uy lực tăng đột ngột, bộc phát kích sấm sét trong chớp mắt.
– Ba môn công pháp này, theo tôi được biết, đương thời chưa ai tu luyện, nó đều thuộc thần công thất truyền mà giới võ cổ mặc định, cậu nghiêm túc cân nhắc đi.
– Đao ca, anh thật độc ác? Kim Cương Bất Tử Thân không phải là công pháp “Kim Cương Bất Hoại Thân” của Thiếu Lâm tụi em sao? Nghe nói tu luyện tới cuối cùng, sẽ như Kim Cương La Hán, bất tử bất diệt!
– Nghe nói Đạt Ma sư tổ sáng lập không bao lâu đã thất truyền, vậy mà anh lại biết?
Khương Tiểu Bạch la thất thanh, điều này chỉ sợ đến sư phụ của gã mà biết cũng thất kinh!
Lâm Phi nhíu mày:
– Đó chỉ là Thiếu Lâm các cậu không có, không có nghĩa là người khác không có. Mặc dù tôi biết, nhưng những công pháp này tôi chưa luyện qua.
Bạch Hân Nghiên ở bên cạnh đã siết chặt đôi bàn tay trắng nõn. Mặc dù cô không hiểu võ cổ lắm, nhưng nghe thần công Kim Cương Bất Hoại Thân của Thiếu Lâm, không nghờ Lâm Phi lại có cân pháp còn lợi hại hơn vậy? Lại còn không chỉ một bộ? Rốt cuộc thì sau lưng người đàn ông này có chứa bí mật gì?
Vương Đại Vĩ cảm thấy khó khăn, suy nghĩ cả buổi, cẩn thận nhìn Lâm Phi:
– Sư phụ à…tôi…tôi nghe không hiểu lắm….kiếm pháp thì coi như xong, tôi thích dùng nắm đấm đánh người trực tiếp. Sư phụ nói thẳng cho tôi biết, môn công pháp này không dễ chết nhất đi?
Lâm Phi thiếu chút nữa đã xông lên cho gã một bạt tai:
– Mẹ nó, cậu còn chưa luyện công, đã bắt đầu đầu bị người giết chết rồi? Nếu nói phòng ngự, đương nhiên là “Kim Cương Bất Tử Thân” cường hãn nhất.
– Ồ, vậy thì chọn nó đi! Tôi chọn “Bất Tử Thân”!
Vương Đại Vĩ cười hì hì nói.
– Cậu phải nghĩ cho kỹ, mặc dù Kim Cương Bất Tử Thân lợi hại, nhưng không luyện tới cảnh giới cao thâm, sẽ không tăng bao nhiêu vũ lực cho cậu đâu.
Lâm Phi nói.
Vương Đại Vĩ không quan tâm, lắc đầu:
– Không sợ, tôi còn trẻ, nghiêm túc luyện tập, tôi phải báo thù cho cha mẹ tôi, đầu tiên phải đảm bảo mình có thể sống sót, người còn sống thì còn hy vọng!
Lâm Phi khẽ giật mình, không ngờ tên ngốc này lại có mạch suy nghĩ rõ ràng như vậy, biết rõ đạo lý làm gì chắc đó, ở rừng không sợ không có củi đốt.
Có lẽ, Kim Cương Bất Tử Thân sẽ thích hợp với tính cách của gã.
Lâm Phi đưa Vương Đại Vĩ đến đỉnh nhà xưởng, truyền miệng công pháp tu luyện để Vương Đại Vĩ ghi nhớ.
Thật ra đầu óc của Vương Đại Vĩ không ngốc, trí nhớ cũng cực kỳ tốt, dù sao sau khi được cao thủ Tiên Thuyên rèn luyện thân thể từ nhỏ, sự phát triển của đại não cũng có ích lợi, nếu không lúc đầu cũng không thể vì thành tích tốt mà cha mẹ vội vã kiếm tiền học phí cho gã được.
Bởi gã nghiêm túc muốn học cho nên hiệu suất cực kỳ cao, không cần nghe hai lượt đã thuộc làu làu công pháp.
Lâm Phi để tự Vương Đại Vĩ suy nghĩ, không hiểu thì đi tra, chỉ cần nhớ lộ tuyến huyệt vị vận công, thì tu luyện giai đoạn đầu cơ bản không có nguy hiểm gì. Về phần tẩu hỏa nhập ma, đợi sau khi luyện thành, siêu việt công pháp, tiến vào cảnh giới cảm ngộ võ đạo mới gặp phải, tạm thời không cần suy nghĩ đến.
Sau khi truyền thụ xong, Lâm Phi hỏi:
– Toàn bộ nhớ rõ rồi chứ.
– Nhớ rõ rồi ạ! Hay là tôi đọc lại một lượt cho sư phụ nghe?
Vương Đại Vĩ rất tích cực nói.
Lâm Phi lắc đầu:
– Không cần. Điều tôi cần nói với cậu là, mặc dù nói luyện nội công, ngộ tính, căn cốt, cơ duyên là quan trọng, nhưng tích lũy thời gian cũng tương đối quan trọng. Dù cậu có tiềm năng luyện võ tuyệt thế hiếm có, nhưng cũng đừng nghĩ tới việc bước một bước lên trời.
– Tôi hiểu rồi, sư phụ


