Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6511)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

Lâm Phi cũng đã đói, sáng hắn chưa ăn gì đã tới đây huấn luyện người.


– Lâm tiên sinh, Vương Đại Vĩ đâu ạ?


Bao Tuấn Luân lo lắng hỏi, đó là một hạt giống tốt, còn trông cậy vào gã có thể trở thành cao thủ.


– Không phải đang ra ngoài rồi hay sao.


Lâm Phi chỉ về phía sau.


Đám người nhìn sang, không khỏi choáng váng, thậm chí mấy tên còn suýt làm rơi đũa xuống đất.


Đã không còn hình dạng của con người.


Quần áo Vương Đại Vĩ toàn tro bụi và máu, mặt mũi sưng phù như mặt lợn, dau đầu bị rách, máu tụ ngưng kết, bước đi thì khập khiễng, hai tay buông thõng, không còn chút khí lực nào.


Chỉ nhìn tỉ mỉ mới có thể nhìn thấy hai mắt gã đang mở ra, qua khe hở nhìn về phía đồ ăn.


Nhưng vừa cầm bát lên, người gã bỗng mềm nhũn, theo đó ngã phịch xuống đất.


– Anh trai.


Cầu Cầu buông bát đũa của mình xuống, khóc lóc chạy tới, muốn dìu Vương Đại Vĩ đứng lên.


Nhưng cô bé sao có thể dìu được người như anh trai mình, chỉ có thể đứng đó lo lắng suông.


– Không ai được dìu cậu ta, cho cậu nửa giờ đồng hồ ăn cơm, một giờ đồng hồ nghỉ ngơi, sau đó buổi chiều lại tiếp tục.


Lâm Phi nói.


Bao Tuấn Luân sắp phát điên rồi, thất thanh nói:


– Lâm tiên sinh, cậu ta còn không đứng vững mà vẫn đánh ạ?


Lâm Phi nói:


– Trừ phi cậu ta bỏ cuộc, nếu không vẫn phải tiếp tục.


– Không…


Vương Đại Vĩ khó khăn đứng dậy:


– Tôi….tôi không bỏ cuộc.


Gã cũng không biết lấy khí lực từ đâu ra, đưa tay cầm bát đũa Cầu Cầu vừa buông xuống, nhưng nghĩ không đúng, đây là cơm của em gái mình nên gã lại thu tay lại, từ từ đi tới, cầm bát cơm của mình lên.


Đám người vốn còn định cười nhạo gã không biết nặng nhẹ đến tính mạng cũng không cần, nhưng lúc này thấy hành động của Vương Đại Vĩ, mọi người đều thầm bội phục.


Kẻ lỗ mạng này mặc dù rất ngu ngốc, nhưng tình yêu thương em gái, lòng kiên trì lại không tầm thường.


Cầu Cầu nhìn Lâm Phi bằng ánh mắt đáng thương. Mặc dù không dám nói lời nào nhưng hiển nhiên là rất muốn Lâm Phi tha cho anh trai của mình, nhưng Lâm Phi không quan tâm, dường như căn bản không nhìn thấy ánh mắt đáng thương của Cầu Cầu.


Khương Tiểu Bạch ở bên miệng lớn nuốt thịt, uống rượu, lẩm bẩm:


– Đao ca chính là Đao ca, trái tim còn cứng hơn đao.


Vương Đại Vĩ ăn cơm, không để ý đến việc gắp thức ăn, bắt đầu gặm cơm, nhưng môi của gã đã bị đánh sưng, mỗi lần há miệng là một lần đau đến rơi nước mắt.


Nhưng gã cũng không phải người hồ đồ, biết là không ăn gì sẽ không chống đỡ nổi, nên cố gắng nuốt cơm vào bụng.


Ăn cơm trưa, nghỉ ngơi một giờ, Vương Đại Vĩ cũng coi như hồi phục được chút ít.


Cơ thể của gã lại lần nữa để lộ ra sức phục hồi kinh người, rất nhiều chỗ đã tiêu sưng, nhưng vẫn còn không ít vết bầm đen tụ huyết.


Lâm Phi lôi gã vào bên trong nhà xưởng, lại bắt đầu truyền đến tiếng kêu thảm thiết.


Mãi đến khi ăn cơm tối, Vương Đại Vĩ lại bò từ trong ra.


Hai chân của gã không có cách nào bước đi, miệng còn tụ huyết. Trên thực tế, hai chân hai tay của gã đều bị Lâm Phi đánh cho trật khớp đến mấy lần, rồi lại được nắn trở lại.


Đám người nhìn bộ dạng thảm hại của Vương Đại Vĩ, đều không tin là gã vẫn còn sống? Quả thực còn thảm hơn cả người chết.


– Bạch Cốt.


Lâm Phi vẫy tay về phía Khương Tiểu Bạch đang ngồi trên ghế:


– Tối nay cậu dùng thuốc ngâm chữa trị cho Vương Đại Vĩ, nhân tiện dùng chân khí loại bỏ máu tụ bên trong cho cậu ta.


Khương Tiểu Bạch nghe vậy, có chút vui mừng:


– Đao ca, tên này vượt qua khảo nghiệm rồi ạ?


Những người khác cũng lộ vẻ vui mừng, cuối cùng cũng coi như không bị đánh uổng công, có thể sống sót qua kỳ khảo nghiệm là việc đáng mừng.


Nhưng Lâm Phi lại cười nhạo nói:


– Cậu nghĩ linh tinh gì vậy? Ý của tôi là đừng để sau một đêm qua đi gã đã chết, sau khi hồi phục, mai lại tiếp tục đánh.


Cằm của mọi người đều sắp rơi xuống đất, ngày mai còn đánh tiếp?


Khương Tiểu Bạch cũng hơi lạnh sống lưng, nhìn Vương Đại Vĩ đang bò trên đất xới cơm bằng ánh mắt thương cảm, lắc đầu rồi đi lấy thuốc.


Nhưng điều khiến mọi người cảm thấy kỳ lại là Vương Đại Vĩ không có phản ứng gì, gã chỉ dùng đôi tay đang run rẩy của mình nhét cơm vào miệng.


Gã đã trật khớp đến mấy lần, có lẽ ngón tay đang trong tình trạng bị gãy xương, quả thực không cầm nổi đũa.


Chương 213: Quá Khứ Của Vương Đại Vĩ


Năm ngày tiếp theo, Lâm Phi chỉ về Lâm An có một lần, là để nói với Lâm Đại Nguyên việc từ bỏ quan hệ thông gia với Tô gia.


Lâm Đại Nguyên đồng tình với cách làm của Lâm Phi, bảo Lâm Phi tìm công việc khác rồi bắt đầu cuộc sống mới. Ông cũng đã gần khỏi hẳn, có thể xuất hiện, chỉ là vẫn phải ở nhà dưỡng bệnh thêm một thời gian nữa.


Thời gian còn lại, Lâm Phi luôn ở thị trấn Tiêu Ninh, mỗi ngày ngoài việc “ẩu đả” với Vương Đại Vĩ ra thì còn thảo luận tiến hành công việc hợp nhất toàn bộ thế giới ngầm Lâm An với Bao Tuấn Luân.


Mặc dù số lượng người hiện tại không nhiều nhưng mỗi người đều có năng lực tự đảm đương một mình, mỗi người không được coi là cấp Xích Đồng, nhưng cũng không khác biệt nhiều lắm. Chỉ cần hơn hai tháng nữa là có thể chính thức gia nhập cấp Xích Đồng.


Nhưng sau khi Lâm An không còn Thanh Phong đường, đám người còn lại cơ bản không có lực chiến đấu, càng không có nhiều vũ khí hiện đại, muốn để ý đến bọn chúng, chỉ cần nắm bắt chính xác cứ điểm, dần đánh bại là được.


Đương nhiên, không phải nói cần tiêu diệt toàn bộ phần tử loạn kia, mà là biến bọn chúng trở thành người của mình.


Dù sao thì muốn khống chế toàn bộ thế lực ngầm tại Lâm An không thể chỉ dựa vào mấy người này.


Lão Bao vốn là rắn rết địa phương, ở Thanh Phong đường lâu như vậy, cũng quen thuộc không ít tên, cho đến nay lại có đám “tinh nhuệ” trong tay, gã vỗ ngực bảo đảm, không đến một tháng là có thể khống chế được toàn bộ Lâm An.


Điều kiện tiên quyết là, Hắc Long hội không phái người đến can thiệp, cảnh sát không phái người đến kìm hãm.


Lâm Phi gọi điện thoại cho Bạch Hân Nghiên, để cô chuẩn bị tốt tâm lý, giữa tháng này, người của hắn bắt đầu hợp nhất toàn bộ thế lực ngầm ở Lâm An.


Năm sáu ngày nay Bạch Hân Nghiên đều không nhận được thoại của Lâm Phi, trong lòng có chút mất mát. Tại sao nói cô là người phụ nữ của hắn rồi, sao sau khi ** rồi, lại không quan tâm, không hỏi han gì cô như vậy?


Dù thế nào đi chăng nữa thì cô cũng chỉ là một người con gái hai mấy tuổi đầu, dù chưa nói tới việc yêu người đàn ông này, nhưng cảm giác vắng vẻ khiến lòng cô u oán.


Khi biết Lâm Phi đang huấn luyệt một đám sói con, chuẩn bị “gây sự”, cô đột nhiên lớn mật đề nghị với hắn muốn tới thị trấn Tiêu Ninh tìm Lâm Phi, xem cách hắn “huấn luyện”.


Nghĩ đến cặp đùi mềm mại có tính đàn hồi cao, đôi mông đầy đặn của cô, Lâm Phi bắt đầu rục rịch, hắn cảm thấy độ trung

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Hoa Dại

Người gây ra chuyện rồi bỏ chạy là anh, bảo em phải làm sao đây?

Đọc Truyện Sao Đỏ Voz Full

Một cô nàng sống nội tâm

Chẳng cao sang nhưng không là gái điếm!