Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6493)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

ghe lời của đối phương, mà đã bắt đầu cất bước, hướng về phía đối phương.


– Trước đây tao còn đau đầu, đến tìm chúng mày thật quá phiền toái, cũng may là chúng mày đã phối hợp, tự mình tìm đến đây. Chúng mày đến bao nhiêu Lâm Phi này sẽ giết bấy nhiêu.


Ánh mắt Lâm Phi dần tràn ngập sát khí, cả người tựa như dần chìm vào bóng tối.


Tên đại khán khôi ngô bật cười:


– Càn rỡ, hôm nay Trình Thiên Hạo này sẽ dạy mày cái gì gọi là cao thấp.


Khí thế trong con người Trình Thiên Hạo đột ngột thay đổi, một cỗ chân khí cương mãnh, bá đạo bùng nổ, hai mắt ẩn hiện màu trắng bạc lập lòe, râu tóc dựng đứng lên, cơ bắp toàn thân phồng lên gấp đôi.


– Võ học Không Động chú ý đến việc lấy nhu thắng cương….cái này của mày lại là môn pháp nội công cương mãnh hiếm có trong Không Động “Bạch Đế Du Long”….nói như vậy, Thất Thương quyền của những tên Huyết Nha kia là do mày dạy bọn chúng?


Giờ Lâm Phi đã biết trưởng lão dạy bốn tên Huyết Nha trước kia là người trước mặt mình.


Chương 217: Thần Quyền Vô Địch


Trình Thiên Hạo cười ha hả:


– Nhãi ranh, tầm mắt của mày cũng không thường. Không sai! Thất Thương quyền xác thực là tao dạy cho đám oắt con Huyết Nha đó, sao nào, thằng nhãi ranh đến nội công cũng không có như mày còn muốn thay đám rùa già sư môn kia trừ hại không bằng?


Do Thất Thương quyền là tuyệt học Không Động, thậm chí đến đệ tử ngoại môn cũng không có cơ hội học. Tên Trình Thiên Hạo này hiển nhiên lúc đầu là cao thủ hạt nhân của Không Động, nhưng lại phản bộ môn phái, không bảo mật võ học của sư môn.


Lâm Phi đứng cách Trình Thiên Hạo năm met, nhếch miệng cười nói:


– Xem ra Long Thần điện của chúng mày trợ giúp chúng mày không ít, không ngờ phái Không Động lại trơ mắt nhìn mày truyền đi võ học mà không làm gì mày.


– Hừ hừ, sợ rồi? Long vương của chúng tao là thần tài võ đạo trăm năm hiếm thấy, nhân vật dám chiến đấu với ngài chỉ đếm trên đầu ngón tay, đám lão gia Không Động ấy chẳng qua chỉ là phế vật, ta đây là bỏ gian tà theo chính nghĩa!


Trình Thiên Hạo nắm chặt nắm đấm, Du Long chân khí như rồng gào thét, sóng xung kích bắt đầu nhộn nhạo, xoáy lên lớp sóng bạc nhàn nhạt.


Chỉ nghe tiếng nổ của chân khí này, không ít người đứng phía sau Lâm Phi đều mặt mày tái mét, ngoài Khương Tiểu Bạch ra, những người khác đều lui bước theo bản năng.


Đám người vốn đang hung hăng, sau khi nhận thức được cái gì gọi là cao thủ, trong lòng bắt đầu tự hỏi bản thân có đủ tư cách để tranh cướp địa bàn với Hắc Long hội hay không?


Còn Bạch Hân Nghiên thì nắm chặt lấy áo Lâm Phi, càng lúc càng lo lắng, rõ ràng tên này thô bạo với mình như vậy, tại sao mình lại đi lo lắng cho hắn?


Trong lòng cô thầm nghĩ.


Trong lúc mọi người đang nín thở tập trung suy nghĩ, Trình Thiên Hạo đã hành động!


Không ngờ thân thể khổng lồ, cồng kềnh 2m này lại có tốc độc nhanh như tàn ảnh, cả người xoáy lên chân khí mờ mịt, tung quyền nhắm thẳng về phía Lâm Phi.


– Bạch Long Xuất Hải!


Khoảng cách năm met trong chớp mắt đã được rút ngắn, quyền phong cương liệt, còn chưa tới trước mặt Lâm Phi, Du Long chân khí màu trắng như đao, khiến bụi đất bay lên, văng khắp nơi.


Lâm Phi không có chân khí bảo vệ cơ thể, quần và giầy lập tức bị rách mấy chỗ lớn, nhưng hắn vẫn bất động.


Bạch Long từ sông đổ ra biển, miệng máu há rộng, mang theo khí thế nuốt trọn sơn hà!


Lâm Phi hừ lạnh một tiếng, tay phải nắm chặt, không tránh không né, chống lại cự quyền của Trình Thiên Hạo.


– Phịch!


Chân khí như nước xoáy chảy loạn, từ quả đấm của hai người bắn ra, khí long vờn quanh, sóng triều không ngừng.


Hai chân của Lâm Phi lùi lại mười mấy centimet, sau khi kéo lê hai vệt đen ma sát, hai đầu gối vững vàng đứng xuống, hai chân ầm ầm đạp vỡ mặt đất, lõm đi vài tấc!


Trình Hạo Thiên bỗng giật nảy mình, y không dám tin, bản thân dùng bảy phần chân khí, trọng quyền xuất ra lại bị Lâm Phi tay không dùng sức mạnh khống chế!


Phải biết bất kỳ đao kiếm kim loại nào cũng bị Du Long chân khí của y đập vỡ, nhưng cánh tay của Lâm Phi không chút hư tổn nào!


– Chỉ vậy thôi sao? Vóc dáng lớn như vậy mà sao khí lực chẳng ra sao thế?


Lâm Phi ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy vẻ khinh miệt.


Loại ánh mắt khinh miệt này đã chọc giận Trình Thiên Hạo, y gầm lên một tiếng, chân khí lại lần nữa phình trướng cuồng bạo!


– Long Toái Ngạc!


Tay trái của Trình Thiên Hạo xoáy lên một đạo Thăng Long Kinh Đào màu trắng, nhanh như tia chớp!


Quyền của y nhìn có vẻ đơn giản, nhưng kỳ thực lại hàm ẩn lưỡng nghi tứ tượng bên trong, mỗi cơ bắp đều phát huy uy lực cực đại.


Sức mạnh ầm ầm đập vào bên phải đầu của Lâm Phi!


Mọi người phía sau hét lên một tiếng kinh hại, từ phía xa có thể nghe được tiếng chân khí nổ vang sau cú đấp đó. Lâm Phi ăn sống cú đấm này mà não không bị đánh nát đã khiến mọi người kinh sợ!


Trình Thiên Hạo sắc mặt trở nên vui vẻ, tưởng kích này của mình đã thành công, nhưng một giây sau, mặt mũi y tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi, hai mắt trợn trừng.


Bởi đầu Lâm Phi chỉ hơn nghiêng về bên trái, mà không có bất cứ tổn thương nào, vẻ mặt hài hước nhìn y.


– Không…không thể nào…sao có thể…


Không chỉ có Trình Thiên Hạo sắc mặt trắng bệch, mà cả Hạ Vô Ngưng và tên đàn ông gầy còm phía sau cũng há hốc mồm kinh ngạc.


Lâm Phi lắc lắc cổ, cười nói:


– Thấy mày cứ đấm từng đấm một thế này phiền chết đi được…không bằng tao đấm mày mấy đấm, mày đỡ xem thế nào?


Trình Thiên Hạo cảm thấy nhục nhã, hô lớn:


– Đến đây nào thằng nhãi! Mày cho rằng mày đánh được tao hay sao?


Hai con mắt Lâm Phi ánh lên sắc vàng như ngọn lửa, hắn cảm thấy tung tăng như chim sẻ vì ngay lúc này hắn sẽ triển khai đòn công kích mạnh!


Áp lực của Trình Thiên Hạo ngày một tăng, y không hiểu vì sao trong mắt tên đàn ông này lại có quang mang màu vàng. Đây không phải là hiện tượng đặc biệt do chân khí tạo thành, cũng không phải là chấn động tinh thần do dị năng gây nên, có vẻ căn phải không phải là loại thần bí mà loài người nên có!


– Hô…


Lâm Phi nặng nề thở hắt ra, cơ bắp toàn thân sau một hồi vận động, hắn điên cuồng hét lên một tiếng.


– Đi chết đi!!!


Nắm đấm tay phải vốn nhắm vào Trình Thiên Hạo bỗng bộc phát ra sức mạnh cường đại gấp mấy lần lúc trước, đẩy quả đấm của Trình Thiên Hạo ra.


– Ây ah….


Trình Thiên Hạo lùi hai bước, thân thể bị Lâm Phi nhẹ nhàng đẩy ra.


Hai chân vốn đang trong vũng bùn đất của Lâm Phi ngang nhiên đè lên, quyền trái! Quyền phải! Quyền trái quyền phải!


Lâm Phi cơ bản không thèm phòng thủ, hắn không ngừng dùng hai nắm đấm của mình công kích vào hai bắp tay của Trình Thiên Hạo.


Trình Thiên Hạo ý đồ dùng nắm đấm ngăn cản, nhưng nắm đấm của Lâm Phi lại như bàn thạch ngàn năm, chỉ cần đụng một cái, cánh tay “ba

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bá tước

Anh Là Xã Hội Đen Thì Sao?

Vợ choáng váng nghe bồ già vạch mặt chồng Sở Khanh

Công tử nhà ta là hồ ly

Đọc Truyện Đã Nói Lời Tạm Biệt Full