Quả đấm thứ hai, đấm lún vào máu thịt!
Quả đấm thứ ba, tay trái của Trình Thiên Hạo bị Lâm Phi đánh phát ra tiếng kêu “răng rắc” giòn vang!
– Ah!!!
Trình Thiên Hạo ngửa mặt lên trời kêu thảm thiết, y phát hiện ra rằng cánh tay bao lấy chân khí của mình đã bị Lâm Phi cưỡng ép đánh nát!
Nhưng y không kịp chịu đựng nỗi đau đớn xé ruột xé gan này thì quả đấm của Lâm Phi lại tiếp đến, hơn nữa còn xảo trá nhắm vào tay còn lại.
– Ken két!!
Xương cốt tay phải cũng bị đạp nát, Lâm Phi cố ý dùng nắm đấm đụng nắm đấm, biết là y có lòng tin với quyền pháp của mình nên hắn đã khiến y triệt để sụp đổ!
– Ah! Hạ Vô Ngưng! Tương Nhuận Thạch! Sao các người còn chưa ra tay!!Ah! Tay của ta!!
Trình Thiên Hạo sắp phát điên, không ngờ Lâm Phi lại giống như một cái máy nghiền, đánh nát xương cốt trên tay y, bắt đầu dùng nắm đấm công kích bả vai y, cánh tay y!
Y cũng bị đánh cho hồ đồ, vốn có thể dùng khinh công tránh né, nhưng lại bị Lâm Phi ép tới liên tục bại lui, đảo mắt, hai cánh tay của y đã như bùn nhão chứ đừng nói gì tới xương cốt, dây thần kinh đã bị đứt đoạn.
– Sao có thể như vậy được, thực lực Hậu Thiên của Trình Thiên Hạo chí ít cũng là Bạch Ngân bát đoạn, tên nhóc đó cơ bản không có chân khí, sao có thể ăn sống Trình Thiên Hạo được?
Hạ Vô Ngưng hoảng sợ, sự tự tin vừa rồi không còn sót lại chút gì, dù cho có nghe thấy tiếng kêu cứu của Trình Thiên Hạo thì bà ta cũng không dám tùy tiện ra tay,
Tên Tương Nhuận Thạch gầy còm ở bên, sắc mặc lạnh lùng nói:
– Hơn nữa cô xem, hắn đã nhìn ra cách thức tấn công, thủ đoạn công kích của Trình Thiên Hạo, bộ pháp né tránh không chịu nổi một kích trước mặt hắn, cảnh hắn bị ăn đấm trước đó là làm nhục Trình Thiên Hạo, chủ động nguyện ý bị đánh!
– Chết tiệt! Tên này là quái vật!
Trong mắt Hạ Vô Ngưng lóe lên vẻ lo lắng, ra lệnh:
– Tất cả các Vô Cấu giả nghe lệnh! Lách qua người tên Lâm Phi, giết chết những người còn lại cho ta!
Hơn chục Vô Cấu giả mặc đồ đen đứng phía sau, huyết sắc trong mắt bỗng như tia chớp, bắt đầu như linh cẩu săn mồi phóng tới Khương Tiểu Bạch và những người phía sau!
– Hừ hừ, Lâm Phi, dù mày có mạnh đến đâu thì mày cũng không phải là Thiên Thủ Quan Âm, xem mày làm cách nào để cứu những người phía sau mày!
Hạ Vô Ngưng cười lạnh, chỉ cần Lâm Phi phân tâm, họ sẽ có cơ hội!
Khương Tiểu Bạch nhìn mấy tên được vật chất S cải tạo như lũ chó điên xông tới, vội vàng bảo tất cả mọi người tránh ra xe, gã vận nội công Thiếu Lâm, Long Trảo Thủ vung lên trời, Long Trảo màu vàng xông về tên Vô Cấu giả gần nhất, khiến tên đó bị quẳng lên không trung bảy tám met.
– Tiên sư mày! Phật gia ở chỗ này! Đừng hòng mà tiến một bước!
Khương Tiểu Bạch chắp hai tay trước ngực, phát ra tiếng nguyền rủa như sư tử rống!
Một tiếng niệm phật, vô số chân khí kim cương tản ra, mặt đất bỗng cát bay mịt trời.
Hơn mười tên Vô Cấu giả vốn đã cách ba bốn met, sững sờ bị Kim cương gào thét, chấn động lui ra mấy mét, cả người đổ rạp!
Mặc dù không khiến những tên Vô Cấu giả này bị thương, nhưng đã thành công ngăn chặn thế tấn công.
– Đáng chết! Tên hòa thượng kia là ở Thiếu Lâm, không ngờ trong người lại có hai mươi bảy tuyệt kỹ.
Hạ Vô Ngưng sắc mặt lạnh như băng.
Tương Nhuận Thạch nói:
– Yên tâm, sư tử rống cực kỳ hao tổn chân khí, gã không chống đỡ được lâu đâu, chúng ta đi ngăn chặn tên Lâm Phi kia, đợi khi chân khí của tên hòa thượng rơi vào trạng thái bất lức, Vô Cấu giả ắt sẽ giết sạch bọn chúng.
Nhưng trong lúc nói chuyện, Trình Thiên Hạo đã không tránh né được mà bị Lâm Phi đấm chính miệng.
– Ầm!!!
Tên cao to hai met đã bị Lâm Phi đấm bay như đạn pháo, máu tươi phun ra, Bạch Đế Du Long chân khí hoàn toàn tán loạn, tâm mạch đều bị chấn bể!
Chương 218: Huyễn Hoặc Vô Hình
Hạ Vô Ngưng và Tương Nhuận Thạch vừa định đấu một trận, chứng kiến một màn này, ai nấy đều kinh ngạc há hốc mồm, nửa câu không nói.
Bọn họ đều không hiểu, làm sao có người chỉ dựa vào Du Long chân khí sắc bén, dựa vào nắm đấm bằng xương bằng thịt lại có thể đánh bại một cao thủ Hậu Thiên đại thành.
Trình Thiên Hạo chết lặng tại chỗ, cánh tay đã vỡ vụn các đầu khớp xương, giơ lên cũng không tài nào giơ nổi. Mấy chiếc xương sườn ở ngực đã bị đánh lún vào lá phổi, trái tim cũng bị đấm cho vỡ nát.
Lâm Phi đứng sừng sững cao ngất, quần và giầy đã sớm rách nát, trên người toàn máu tươi, nhưng tuyệt nhiên là máu của người khác.
Đám người xa xa chứng kiến một màn như vậy ai nấy nhiệt huyết dâng trào. Một đối thủ bọn họ cho là mạnh, Lâm Phi lại có thể không nói một lời mà hủy diệt một cách nhanh gọn như vậy.
Bạch Hân Nghiên xấu hổ, tim đập thình thịch, tay siết chặt quần áo của Lâm Phi, mắt nhìn chòng chọc người đàn ông trước mặt. Cơ bắp cuồn cuộn rắn chắc như sắt thép, đường cong không khoa trương nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình.
Hình ảnh của người đàn ông trong giờ phút này đã khắc sâu vào tâm trí của cô.
Giải quyết xong một người, quang diễm vàng trong mắt Lâm Phi càng trở nên linh hoạt, nguy hiểm quét mắt nhìn đám người Hạ Vô Ngưng và Tương Nhuận Thạch. Hắn cười tà tính:
– Sư tử rống rất hao tổn chân khí, tuy nhiên… trước khi mấy người anh em của tao hao tổn hết chân khí, chúng mày đều phải chết…
– Tên nhãi kia, Trình Thiên Hạo ngu xuẩn mới chủ quan đánh mất Kinh Châu, mày cho rằng một mình mày có thể địch được hai bọn tao sao?
Tuy Hạ Vô Ngưng sắc mặt ngưng trọng, nhưng khí thế vẫn rất hùng hồn.
Lúc nói chuyện, Tương Nhuận Thạch mặt gầy đã cởi âu phục, bên trong y chỉ mặc một bộ đồ đen ánh bạc bó sát người, thân thể như que diêm có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.
Thé nhưng, điều khiến người ta không ngờ tới chính là, một khi y sử dụng chân khí, toàn thân bỗng bắt đầu ngưng tụ vô số lãnh hàn băng màu xanh trắng sần sùi.
– Tạch tạch tạch…
Khối băng không ngưng ngưng tụ, bốn phía thân người tỏa ra hơi nước màu trắng. Tinh thể băng bay vòng quanh như một vũ khúc băng hoàn mỹ.
Khí ngưng tụ thành băng. Đây là một loại tuyệt kỹ sau khi tu được chân khí cao, có công pháp đặc thù mới làm được.
Lâm Phi nhíu mày:
– Hóa ra là công pháp của phái Minh Hải đã mất tích trên giang hồ bấy lâu này, Huyền Băng Lam Ngao Giáp?
– Ha ha, nhãi ranh, còn nhận ra xem như mày có con mắt tinh đời.
Tương Nhuận Thạch buồn rầu nói.
Lâm Phi hăng hái đáp:
– Khó trách mày lại có chân khí tu vi không tầm thường, có cả thực lực Bạch Ngân thất đoạn, khí huyết suy yếu. Hóa ra là luyện loại tà công này?
– Hừ hừ, dùng huyền băng làm chậm quá trình lưu thông của máu, làm giảm sự trao đổi chất nên tương truyền, một số vị lão thành của phái Minh Hải đều sống trên 200 tuổi. Chỉ

