– Bành!
Âm thanh giòn tan giống như tiếng quả dưa hấu bị bổ đôi ra, và đầu Tương Nhuận Thạch chính là quả dưa hấu đó!
Máu đỏ xương trắng vỡ tan hòa cùng băng tuyết chảy xuống đất, chân khí vẫn chưa kịp tiêu tán mà đầu gã đã không thấy đâu nữa.
Một con mắt to tròn như hạt châu văng ra, lăn đến dưới chân Hạ Vô Ngưng khiến toàn thân bà ta run lên, lúc này mới tỉnh táo để nhìn xem đó là thứ gì!
Mấy chục năm lưu lạc giang hồ của ả chưa từng thấy có ai dùng đầu đập vỡ đầu kẻ khác để giết hắn mà vẫn không hề bị suy suyển gì!
Ấn tượng về Lâm Phi trong bà ta chính là cơ thể của một người lính mình đồng da sắt, từng centimet cũng đều như từng được tôi luyện qua hàng vạn sương gió.
Mà điều nguy hiểm hơn chính là máu hắn không hề bị vấy bẩn, cũng không hề bị ảnh hưởng bởi kịch độc!
Cao thủ Bạch Ngân bát đoạn cũng chết thảm dưới tay hắn, chỉ còn lại có mình bà, bà ta làm sao mà đánh lại được?
Thực lực của Lâm Phi cao hơn hẳn so với sự đoán của Long Thần điện!
Hạ Vô Ngưng vừa nhìn thấy ánh mắt của Lâm Phi quét qua chỗ mình, bà ta chợt hoảng hốt tung ra một màn huỳnh quang, tiếp tục thi triễn Huyễn Hoa Vô Ảnh rồi biến mất trong bóng đen.
Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, dù sao bà ta cũng là em gái của Hạ Chấn Đình, dù cho chạy về thì Long Vương cũng sẽ không quá hà khắc với bà ta.
Lâm Phi lấy tay xoa máu và óc trên mặt mình, liếm máu tươi trên môi, hắn không thèm đuổi theo truy sát ả.
Không phải hắn không biết được Hạ Vô Ngưng ở đâu, cái loại Huyền Hoa Vô Ảnh của phái Bồng Lai này dựa vào một số huỳnh quang thực vật đặc biệt để tinh luyện ra, điều khiển ánh sáng, có tác dụng ẩn thân.
Nhưng chính vì vậy nên một số võ giả bình thường không thể làm gì được, còn hắn có khứu giác nhạy cảm, có thể thông qua mùi thực vật để đuổi theo tung tích của Hạ Vô Ngưng.
Chỉ có điều bây giờ hắn không có chân khí nội công, còn Hạ Vô Ngưng rõ ràng là một cao thủ khinh công, một khi đã tiến vào địa hình phức tạp thì cũng khó mà đuổi được, chỉ có thể tạm thời tha cho bà ta.
Hai mươi mấy tên Vô Cấu giả bị Khương Tiểu Bạch giết ba, bốn tên. Khương Tiểu Bạch đều phải chọn thời cơ dùng Long Trảo để bóp nát đầu mới giết được bọn chúng, nhưng mấy lần liền sử dụng Sư Tử Hống khiến chân khí gã đã yếu đi nhiều.
Nếu cứ tiếp tục đánh nữa thì Khương Tiểu Bạch không thể chống cự nổi. Nhưng Hạ Vô Ngưng vừa bỏ chạy thì mười mấy tên vô cấu còn lại cũng nhận được lệnh rút lui, tản ra chạy mất.
Lâm Phi không nói gì, lẳng lặng túm lấy mấy tên ở gần, đấm vỡ sọ chúng, còn lại mấy tên Vô Cấu giả đã trốn trong bóng tối nên không kịp truy sát.
Chương 220: Tôi Là Bác Sỹ
– Đao ca, anh không sao chứ? Người của Long Thần điện đúng là điên rồi, giữa ban ngày ban mặt mà chúng dám sử dụng chất S!
Khương Tiểu Bạch kéo theo cả đám người vây quanh Lâm Phi.
Hắn lắc đầu:
– Dù sao thì bọn chúng cũng là thế lực ngầm, trình độ kỹ thuật sử dụng cũng có hạn, cho dù có được chất S thì tôi cũng không lo… nhưng chỉ mong là những người có năng lực quản lý phát triển ở quy mô rộng không bị mù quáng mà theo đuổi loại kỹ thuật này.
– Lâm… Lâm tiên sinh, bước tiếp theo chúng ta phải làm sao? Đám Hắc Long hội đã nhắm vào chúng ta rồi.
Lão Bao sợ run người, cảnh tượng máu me vừa rồi khiến mọi người ở đấy đều lạnh sống lưng.
Lâm Phi lấy áo trên tay Bạch Hân Nghiên làm khăn mặt lau vết máu trên mặt mình, nói:
– Sai rồi, việc tôi để cho Hạ Vô Ngưng chạy trốn là bất đắc dĩ nhưng cũng là chuyện có lợi cho các người.
– Từ nay trở đi, Hắc Long Hhội sẽ không dám động đến các người nữa, chúng biết là phải giết được tôi mới giải quyết được cái gốc của vấn đề.
– Đối với Hắc Long Hhội hoặc Long Thần điện mà nói thì một thế lực ngầm cũng chẳng là gì, vậy nên các người cũng chẳng cần lo lắng, cứ theo kế hoạch mà làm.
Hắn vừa nói xong liền phát hiện đám người kia đang nhìn mình bằng ánh mắt sợ hãi, dường như vẫn còn lưỡng lự điều gì.
Lâm Phi khẽ nhíu mày, nheo mắt hỏi:
– Các người sợ à?
Đám chó săn kia lắc đầu theo bản năng, nhưng có một số kẻ vẫn còn lưỡng lự rồi mới gật đầu, bọn chúng vẫn còn rất sợ hãi.
Cũng khó mà trách được, cái đám Vô Cấu giả đánh mãi không chết kia không phải là đối thủ mà bọn chúng có thể đối phó được, huống hồ cao thủ Hắc Long hội nhiều vô kể, bên trên còn có Long Thần điện che chở.
Bọn chúng đã trải qua mấy ngày rèn luyện, cũng coi như là đã biết được các thế lực ngầm, các bang phái không như trong phim ảnh mà chúng khí thế bừng bừng, nhiệt huyết tiêu sái, hơn nữa còn âm tàn độc ác, máu lạnh vô tình.
Mặc dù bọn chúng không phải là người có gia cảnh gì nhưng tốt xấu gì khi về đến quê nhà, với chút bản lĩnh này của chúng là đã có thể sống được một cuộc sống tạm ổn.
Nhưng bọn chúng cũng biết rằng muốn thoát khỏi đây cũng rất khó, hơn nữa chưa nói đến chuyện Lâm Phi có đồng ý để chúng về hay không, mà vấn đề trước mắt là bọn chúng đã động đến Hắc Long hội, khó mà giữ toàn mạng được.
Kết quả là cả đám người đó tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng tất cả im lặng không nói gì nữa.
Bao Tuấn Luân tức đến đỏ mặt, mắt long sòng sọc, quát lên:
– Cả lũ chúng mày đang nghĩ gì thể hả? Làm gì có miếng bánh ngon nào tự nhiên rơi từ trên trời xuống??? Bây giờ chúng mày được ăn uống no say, tay cầm nhiều tiền như thế, còn được học võ công, đấy là cái mà chúng mày đáng được hưởng ả???
– Tất cả đều là cơ hội mà Lâm tiên sinh thưởng cho chúng mày đấy! Cái lũ chó chúng mày, không có Lâm tiên sinh đưa chúng mày vào đây thì chúng mày cũng chỉ là những thẳng khốn nạn ở mấy cái thôn cùng rẻ rách thôi!
– Bây giờ chúng mày cầm tiền rồi, học được ít võ công rồi, chúng mày cứng cáp rồi, bay được rồi, mà thấy kẻ địch mạnh quá lại sợ hãi, lại muốn rút lui à? Chẳng cần đến Lâm tiên sinh đánh chết chúng mày, tao cũng muốn đánh cho chúng mày một phát chết luôn rồi!
Bao Tuấn Luân vô cùng tức giận, mạng là Lâm Phi cho, thù là Lâm Phi báo, cho dù lão có máu chảy đầu rơi thì cũng phải làm được gì báo đáp Lâm Phi.
Thấy lũ ranh con kia vẫn còn đang sợ hãi, lão rút từ cạnh hông ra một chiếc súng ngắn Diệp Tử Huyên đưa cho lão rồi chĩa thẳng vào người những tên đứng gần lão!
Đám cho săn kia bị dọa cho hoảng sợ, Bao Tuấn Luân là như anh cả của bọn chúng vậy, tuy vừa béo vừa lùn, lại chỉ có một cánh tay nhưng thường ngày lão phụ trách việc trông nom dẫn dắt bọn chúng, tất cả đều tôn trọng lão.
Cả đám vội vàng giơ tay lên, không dám ra tay với lão.
– Anh Bao! Anh đừng giận nữa! Bọn em… không… không có ý đấy đâu!
Lâm Phi đưa tay ra, hạ súng của lão Bao xuống, cười cười:
– Không cần phải vội thế đâu,

