Lão Bao cũng biết mình thất thố, liền cúi đầu nói:
– Lâm tiên sinh, anh yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ hoàn thành kế hoạch, biến Lâm An thành địa bàn của chúng ta!
Lâm Phi gật đầu, quay sang nói với đám người kia:
– Các người có biết tại sao con người ta sinh ra đã sợ một cái gì đó rồi không? Chẳng hạn như người sợ rắn, kẻ sợ máu, sợ lửa…
Tất cả đều lắc đầu, bọn chúng không hiểu Lâm Phi hỏi câu đó là có ý gì.
Lâm Phi lau vệt máu cạnh người hắn, nói:
– Thực ra, tất cả những gì não con người có thể nhớ được và những gì còn lại để truyền cho đời sau khác xa rất nhiều so với tưởng tượng của các người.
– Trong não người có một phần nhỏ còn có thể lưu giữ được trí nhớ về thời xa xưa khi con người vẫn còn ở trong hang hốc, thậm chí là trí nhớ khi còn là loại vượn…
– Lúc đó con người nhìn thấy rắn cắn chết người, nhìn thấy lửa thiêu chết người, cứ như vậy, dần dần những thứ đó thấm sâu vào trí óc con người, lưu giữ trong não họ rồi truyền lại cho những thế hệ sau này.
– DNA của loài người giúp cho chúng ta lưu giữ được những trí nhớ về sự sợ hãi nguyên thủy nhất, đây chính là lý do tại sao con người ta vừa sinh ra đã sợ bóng đêm, sợ rắn độc…
– Mà nói thẳng ra là những gì các người đang sợ là tiềm thức trong não các người truyền đến một loại tín hiệu để khi các người chưa lựa chọn sự sợ hãi thì các người đã sợ hãi rồi.
– Trong dòng lịch sử của nhân loại, nỗi sợ hãi của loài người luôn là sức mạnh lớn nhất, cụ thể hơn, khi con người ta gặp phải kẻ bắt cóc, người ta sẽ thấy sợ hãi, lúc đó sẽ dồn hết tất cả sức lực của mình để phòng vệ, thậm chí là giết người.
– Như vậy nếu nói rộng ra thì chính vì người ta thấy sợ hãi nên người ta mới lựa chọn cách chống lại những kẻ thống trị để tạo nên một cuộc chiến tranh cách mạng, khiến cho máu chảy thành sông, xác chất thành núi, viết lại dòng lịch sử…
– Vậy nên bản thân nỗi sợ hãi không có gì đáng nói, điểm khác nhau giữa con người chính là, kẻ yếu khi gặp phải sự sợ hãi thì chỉ biết chạy trốn một cách ngu ngốc, còn kẻ mạnh thì sẽ biến sự sợ hãi thành loại vũ khí mạnh nhất, lợi hại nhất.
Cả đám người đứng ngây ra nghe Lâm Phi nói, chúng trầm ngâm suy nghĩ, theo như lời Lâm Phi nói thì sợ hãi là một chuyện rất vớ vẩn.
Cũng giống như bây giờ tự chúng đang tự dọa chúng, vì thực ra mình có sợ hay không thì mọi chuyện cũng vẫn thế.
– Thực ra các người không cần lo lắng quá, những cao thủ kia sẽ nhằm vào các người để ra tay vì đối với bọn chúng thì các người chẳng qua cũng chỉ là con sâu con kiến, một người bình thường làm sao lại phí công để đi giẫm một con sâu con kiến chứ, nói thẳng ra thì là các người chưa đủ tư cách, không cần phải than thân trách phận làm gì.
Bầy chó nhỏ âm thầm nắm chặt nắm đấm, rõ ràng bọn chúng không cam tâm tình nguyện để bị coi như vậy, nhưng chúng lại không thể làm gì được.
Lâm Phi thấy sắc mặt bọn chúng đều có vẻ không cam lòng, hắn biết rõ lúc này lòng quân đã ổn nên không nói gì thêm nữa, bảo bọn chúng thu gom những cái xác kia lại rồi về nhà nghỉ ngơi.
Người của Hắc Long hội vứt lại mấy chiếc xe khá ngon, Lâm Phi bảo lão Bao gỡ hình của Hắc Long Hhội xuống rồi giữ xe lại dùng.
Nửa đêm, Lâm Phi và Bạch Hân Nghiên cùng nhau đến nhà khách quân đội của thị trấn, cho dù cô đòi đi đâu Lâm Phi cũng không đồng ý.
Nhưng Bạch Hân Nghiên vốn dĩ không muốn đi, cô phát hiện ra là càng tiếp xúc với người đàn ông này thì hắn lại càng trở nên thần bí, dường như từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, chỗ nào của hắn cũng chất chứa vô số những bí mật.
Con đường vắng vẻ lạnh lẽo, ánh đèn đường mờ mờ tỏ tỏ.
Bạch Hân Nghiên cúi đầu bước đi, mãi một lúc sau mới dám mở miệng hỏi:
– Lâm Phi, anh học những kiến thức về não người này ở đâu vậy?
Lâm Phi đang suy nghĩ về chuyện của chất S, hắn vẫn chưa nghĩ ra được ý đồ của Victor khi lan truyền chất S là để làm gì, nghe cô hỏi xong, hắn thuận miệng đáp:
– Tôi là bác sỹ, nghiên cứu về não là một trong những phương hướng nghiên cứu chính của tôi.
– Anh là bác sỹ?
Bạch Hân Nghiên còn tưởng tai mình có vấn đề, cô ngẩng đầu lên nhìn hắn chằm chằm.
Lâm Phi nghe thấy giọng điệu khoa trương kia của cô, thấy kì lạ nên quay lại hỏi:
– Sao, không giống à? Nhưng tôi có giấy phép hành nghề y đấy!
– Anh… anh rõ ràng là chỉ biết giết người, đâu có giống bác sĩ, lương y như từ mẫu chứ đâu có như anh, coi mạng người như cỏ rác.
Bạch Hân Nghiên không tin nổi.
– Trong binh pháp nói, “biết người biết ta, trăm trận trăm thắng”, tức là phải hiểu rõ về một sự việc, kiến thức là vô cùng quan trong, phải nắm giữ được điểm quan trọng.
– Chính bởi vì tôi giết quá nhiều người nên tôi hiểu rõ con người hơn bất kỳ ai, cấu tạo của con người ra sao, nguyên lý hoạt động của các cơ quan như thế nào, phản ứng với các loại hooc môn kích thích đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi.
– Khi một cơ thể người đứng trước mặt tôi, già trẻ trai gái cũng chỉ là những thi thể dùng để giải phẫu tôi thường dùng, tôi chẳng có lý do gì mà không banh nó ra, cũng chẳng có lý do gì mà không thể khâu lại được.
Lâm Phi nói dửng dưng như không, nhưng những lời này vào tai Bạch hân Nghiên lại khiến cô lạnh toát sống lưng!
Thì ra là lúc hắn giết người máu lạnh vô tình như thế căn bản là do hắn không coi đó là con người mà chẳng qua chỉ là xác chết để hắn giải phẫu mà thôi!
Chương 221: Quỷ Sát Hắc Ma
– Anh là đồ biến thái.
Bạch Hân Nghiên nhịn một hồi, nhưng cuối cùng vẫn không thể nhịn được.
Lâm Phi không quan tâm:
– Từ trước tới giờ tôi không nói là tôi không phải.
Hai người quay về nghỉ, phòng do lão Bao chuẩn bị cho Lâm Phi. Vì không phải là mùa du lịch nên các nhà nghỉ trong trấn không có mấy người, có thể chuẩn bị một phòng riêng cho Bạch Hân Nghiên, nhưng lão Bao “rất hiểu chuyện”, có vẻ như đã quên mất chuyện này, để Lâm Phi và Bạch Hân Nghiên ở cùng một phòng.
Bạch Hân Nghiên đứng ở cửa phòng một lát, do dự rồi mới tiến vào, cố gắng để mình trông được tự nhiên.
Mặc dù hai người đã từng ở chung phòng, nhưng Bạch Hân Nghiên vẫn không quen sự chuyển đổi đột ngột này cho lắm.
Mới vào phòng, cô đã thấy Lâm Phi cởi quần áo rồi đi về phòng tắm.
Bạch Hân Nghiên đỏ mặt, theo bản năng quay đầu đi chỗ khác.
– Ngại ngùng cái gì, tôi tắm xong thì cô tắm, nếu cô thích, có thể tắm cùng tôi.
– Tôi…..tôi không…anh tắm trước đi.
Lâm Phi cảm thấy bộ dạng e lệ của cô nàng hoa khôi Cục cảnh sát này rất thú vị, hắn cũng không trêu chọc cô nhiều, toàn thân hắn đều là mùi máu tanh, đã không thoải mái từ lâu rồi.
Sau mười phút, Lâm Phi từ phòng

