Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6481)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

hơn hắn, chỉ sợ giờ này em cũng không được gặp lại anh rồi.


Lúc nói chuyện, Hạ Vô Ngưng còn ho ra một ngụm máu đen.


Sắc mặt Hạ Chấn Đình đầy bực túc, thấy em gái bị thương, y vận chân khí, vỗ vào sau lưng Hạ Vô Ngưng.


Sau đó, cơ thể Hạ Vô Ngưng đổ ra rất nhiều mồ hội, đỉnh đầu đầy sương trắng. Sắc mặt của bà ta cũng chuyển sang màu đỏ, trông có vẻ đã khá hơn.


Chưa được ba phút, Hạ Chấn Đình đã thu hồi nội công.


Hạ Vô Ngưng mở mắt ra, thở dài, kích động nhìn huynh trưởng:


– Đại ca, tâm pháp Quỷ Sát Hắc Ma đã đột phá đến tầng 9 rồi sao? Chân khí thật thuần khiết, đây là cao thủ của Tiên Thiên đại thành sao?


– Có gì mà kinh ngạc vậy. Anh tiến vào cảnh giới Tiên Thiên đại thành cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Cao thủ Tiên Thiên trong thiên hạ không chỉ có anh mà còn có Long Vương. Anh còn kém một bậc, càng chưa nói đến lão quái vật đang xa lánh cuộc đời kia. Cũng chẳng có gì vui vẻ lắm.


Hạ Chấn Đình nói.


– Không thể nói vậy. Với tài năng ngút trời của anh, mới ở tuổi này đã tiến vào cảnh giới Tiên Thiên đại thành, tuyệt đối có hi vọng đạt tới cảnh giới Lục Địa Thần Tiên trong truyền thuyết. Đến lúc đó, chỉ sợ Tứ đại Vương giả cũng không phải là đối thủ của anh!


– Tứ đại vương giả sao…


Hạ Chấn Đình nhếch miệng cười. Sau đó y lắc đầu, nghiêm mặt nói:


– Đừng nói những chuyện đó nữa. Em nói cho anh nghe xem, cuộc chiến với Lâm Phi diễn ra như thế nào? Hắn đã giết Trình Hạo Thiên và Tương Nhuận Thạch ra sao?


Hạ Vô Ngưng hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, không khỏi rùng mình. Nhưng sau đó bà ta vẫn nói mọi chuyện với một cách rõ ràng.


Hạ Chấn Đình đứng chính giữa đại sảnh, sau khi nghe xong, cau mày căng thẳng.


– Em nói là, hắn không chỉ bách độc bất xâm mà còn có thể lập tức liền miệng viết thương. Hơn nữa, hắn chỉ dùng sức để đấu với mọi người?


– Đúng vậy! Cơ thể của hắn quả thật không giống người thường, giống như một con tê giác bằng sắt thép, không tài nào ngăn cản nổi.


Hạ Vô Ngưng nghiến răng nghiến lợi.


Hạ Chấn Đình híp mắt, suy nghĩ hồi lâu, rồi lẩm bẩm nói:


– Chẳng lẽ là người đó… Không thể nào… Làm sao hắn ta có thể ở Hạ Quốc được? Hơn nữa, hắn ta phải là cao thủ Tiên Thiên Đỉnh Phong mới đúng, sao lại không có chân khí?


– Hội trưởng đang nghĩ đến người nào sao ạ?


Hạ Dương ở một bên liền hỏi.


Hạ Chấn Đình lắc đầu:


– Ta không chắc, nhưng chắc không phải người đó.


– Đại ca, em còn nhìn thấy một người bên cạnh Lâm Phi…


Hạ Vô Ngưng nói.


– Ai?


– Bạch Hân Nghiên.


Hạ Chấn Đình quay phắt đầu lại, trong mắt lóe lên ánh sáng khác thường?


– Con gái của tam muội? Không phải nha đầu đó đang làm Cục trưởng Cục cảnh sát sao? Sao lại ở cùng Lâm Phi được?


– Em không biết, nhưng khi nghe em giới thiệu, nó không có phản ứng gì. Xem ra tam muội vẫn tuân thủ ước định, chưa từng tiết lộ thân phận của mình.


Hạ Vô Ngưng nói.


– Hừ, nó vốn đã bị trục xuất khỏi gia đình, dĩ nhiên không có mặt mũi nào nói ra rồi.


Mặt Hạ Chấn Đình hiện lên nét vui vẻ:


– Tuy nhiên… đây có lẽ là một quân cờ tốt… Không biết, con gái đằng ngoại của ta đại diện cho Cục trưởng Cục cảnh sát chính nghĩa, biết rõ huyết thống của nó, biết rõ cậu nó là ai, nó sẽ tỏ ra như thế nào…


Chương 223: Trò Chơi Sinh Tử


Tây Á – vùng đất vô chủ đang xảy ra chiến tranh.


Nơi này là địa ngục của thường dân nhưng lại là thiên đường của bom đạn.


Sau khi Liên quân Âu Mỹ quét sạch chính quyền vũ trang nơi đây lại bộn rộn với việc khai thác mỏ dầu ở Tây Bộ nên đã bỏ hoang nơi đây khoảng nửa năm. Nơi đây chính thức trở thành khu vực vô cùng hỗn loạn.


Giữa vùng sa mạc hoang vu chỉ có một thành nhỏ, xung quanh chỉ toàn những mảnh gạch đá vỡ vụn và một vài người ăn xin, dân đói đang quanh quẩn quanh ngôi thành tìm kiếm một tia hi vọng sống sót.


Tại góc phía tây bắc của thành phố là một khu dân cư sống dựa vào nguồn nước gần đó, được coi là trung tâm của khu vực này.


Nơi đây mỗi ngày đều có rất nhiều binh lính dũng mãnh, vai đeo súng tuần tra quanh đây. Bọn họ là đội lính đánh thuê đóng quân tại đây, tạm thời sẽ “bảo vệ” khu thành này. Đương nhiên, thỉnh thoảng họ sẽ thu “ phí bảo vệ”.


Giữa trưa, một tên lính đánh thuê người da trắng, hình như đã uống rượu say, mũi đỏ ửng, một tay cầm một cái bánh mì đen xì, tay bên kia xách một bình nhựa đựng nước giếng, đi đến gian nhà mái bằng tăm tối. Mở cửa là hai gã đàn ông đang canh cửa sắt.


Căn phòng này chỉ khoảng một trăm mét vuông, bên trong như một bãi rác, nào là vật liệu xây dựng bỏ, đồ rỉ sắt thép, thực phẩm, bao bì, túi bóng… mỗi thứ một ít, bừa bộn khắp phòng.


Trong đống rác hỗn độn này có khoảng chục đứa bé cả nam cả nữ khoảng mười mấy tuổi đang ngồi co ro bên trong.


Da trắng, da vàng hay da đen đều có. Quần áo của những đứa trẻ này rách nát, hôi bẩn, hình như mấy ngày chưa giặt. Mặt mũi đứa nào đứa nấy cũng lấm lem hết cả.


Nhìn thấy người đàn ông da trắng này đi tới, trong nháy mắt mười mấy đứa trẻ như bừng tỉnh, đổ dồn con mắt về phía bình nước và chiếc bánh mì mà gã đàn ông đang cầm trên tay.


Cả mấy đứa đều nuốt nước miếng thèm thuồng nhưng thực ra trong số bọn chúng đã có mấy đứa khô miệng đến mức không còn cả nước miếng.


Bọn chúng đã quá đói. Ba ngày liền chúng chỉ được uống một chút nước và vài mẩu bánh mì, đứa khỏe mạnh nhất trong bọn chúng là một đứa người da đen. Nó đã cướp được khá nhiều bánh mì và nước, còn hai bé gái gầy yếu chỉ được uống hai ngụm nước, bụng kêu ùng ụng vì đói.


Mặc dù bọn chúng không hiểu ngôn ngữ của nhau nhưng chúng cũng biết “nguyên tắc trò chơi” mà những tên lính thuê đặt ra.


Mạnh thắng yếu chết.


Số thức ăn và nước uống chỉ có hạn, kẻ nào sống đến cuối cùng thì kẻ đó sẽ có tư cách được trở thành dũng binh trẻ tuổi do những tên lính thuê đào tạo.


Điểm này do chúng nhìn thấy qua cửa sổ. Chúng nhìn rõ những người con trai, con gái đang cố gắng chạy vào mỗi buổi sớm, và chúng đã dần dần lĩnh ngộ được nguyên tắc này.


Tại khu vực này, lính thuê là một ngành nghề hot nên họ không ngừng lựa chọn những mầm non tốt nhất để tiến hành bồi dưỡng, đào tạo, duy trì sức cạnh tranh.


Chỉ có những đứa trẻ khỏe mạnh nhất, nỗ lực nhất trong số những đứa trẻ được nhốt ở đây mới có tư cách sống sót trên vùng sa mạc này.


Người da trắng kia nhoẻn miệng cười khi thấy đứa bé với tính động vật trong nó đang bộc phát nhưng lại không dám xông lên. Sau đó vứt số bánh mù và nước trên tay ra giữa phòng.


Mười mấy đứa trẻ như hóa điên, ba chân bốn cẳng xông lên trước cướp bánh mì và nước.


Đứa trẻ người da đen ăn được nhiều bánh mì và nước nhất trong những ngày qua vẫn là kẻ hung hãn nhất. Nó giật được hai đứa trẻ người da trắng đang cũng đang muốn cướp bánh mì hất về sau, mình nó nhanh chóng cướp đượ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chồng tôi ngoại tình

Vì yêu em nên tôi mới là tên ngốc!

Ai Là Mẹ Anh

The love of stars (Tình yêu của những ngôi sao)

Truyện Chuyện Một Thời Đã Qua