Nó phải ăn chỗ bánh mì đó trong thời gian ngắn nhất, nếu không những đứa trẻ khác sẽ cắn mất phần còn lại của bánh mì.
Đứa trẻ người da đen sau khi ăn xong bánh mì lại xông đến cướp nước.
Nó lấy được bình nước từ đứa da vàng không xông đến lấy bánh mì mà chỉ chạy đến nhặt bình nước.
Đứa bé này thân hình gầy gò, mái tóc màu đen nhưng đôi mắt sáng ngời có thần. Lần nào nó cũng là đứa lấy được nước đầu tiên rồi sau đó mới đi nhặt những mảnh bánh mì vụn.
Mặc dù đã ba ngày không ăn, đói đến hoa mắt nhưng giành nước đối với nó vẫn không quá khó.
Đứa bé da đen tức giận rống lên, giành lại bình nước, còn đẩy ngã cả đứa bé kia.
Đứa bé da vàng nhân lúc đứa bé da đen tiếp cận mình thì nhặt những mảnh bánh mì vụn từ trên người nó.,
Cả nhóm người nhanh chóng tới chỗ đứa bé da đen tranh cướp bánh mì và nước, nhưng có một thằng bé im lặng đi tới một góc.
Chỗ đó, có một đứa bé gái da vàng, có chiếc kẹp tóc màu đỏ đang ngồi đó nhìn những đứa bé khác tranh nhau nước và thức ăn.
Nó đã không còn sức lực để đứng dậy nữa. Vì khát và đói đế mức đau đầu chóng mặt, mệt mỏi như đang đón chờ cái chết.
Nếu không có gì xảy ra, nó sẽ là đứa trẻ đầu tiên bị chết.
Thằng bé đi đến trước mặt đứa bé gái, đưa tay đẩy miệng đứa bé này ra.
Đứa bé gãi bỗng nhiên ngửi thấy mùi bánh mì, nó cố gắng mờ mắt nhìn cho rõ. Đột nhiên thấy thằng bé đang cầm một mẩu bánh mì giơ trước mặt nó.
Hắn muốn nó ăn?
Đứa bé gái không suy nghĩ gì, lập tức đem miếng bánh mì cho vào mồm.
Càng làm đứa bé gái bất ngờ chính là, thằng bé đột nhiên áp sát vào mặt nó rồi hôn lên môi nó.
Đứa bé gái vô cùng hoảng hốt, nhưng nó cảm giác thấy có vị nước trong miệng thằng bé, liền hút lấy.
Thì ra, thằng bé kia biết tên da đen chuẩn bị tới cướp nước của nó, liền uống ngụm cuối cùng nhưng không nuốt mà giữ cho đứa bé gái.
Nó chỉ có cách dùng miệng làm vật chứa để rót vào miệng đứa bé gái.
Đứa bé gái thực sự đã quá khát. Nó hút hết nước trong miệng thằng bé, thậm chí còn hút cả nước bọt. Đến khi miệng thằng bé bị hút khô, nó mới nhận ra nó đang làm gì.
Rồi đứa bé gái thu người lại, chớp đôi mắt to long lanh, thẹn thùng nhìn thằng bé.
Mặc dù bọn chúng chỉ là trẻ con nhưng có những chuyện bẩm sinh đã biết ngại.
Thằng bé cũng có chút rung động nhưng không nói gì, chỉ im lặng ngồi cạnh, cùng đứa bé gái nhìn những đứa trẻ khác tranh nhau nước và thức ăn.
– Cậu…cậu tên là gì?
Nhờ vào có nước mà miếng bánh mì mềm đi, đứa bé gái hỏi.
– Lâm Phi.
– Ừ! Mình tên là Tiêu Đình Đình!
Đứa bé gái tò mò hỏi :
– Lâm Phi, tại sao cậu cho mình ăn? Cậu không đói à?
Lâm Phi nhíu mày, trên mặt hiện những vẻ khó hiểu, như thể đấy là câu hỏi vô cùng kì quặc :
– Đương nhiên mình đói nhưng nếu cậu không ăn không uống nữa cậu sẽ chết. Mình đương nhiên muốn cứu cậu, hơn nữa chúng ta đều là người Hạ Quốc.
Tiêu Đình Đình trong mắt như lóe lên tia sáng :
– Cậu thật tốt… từ khi cha mẹ mình mất tích, không có ai đối tốt như vậy với mình cả…
Lâm Phi nhìn nó :
– Cha mẹ cậu mất tích?
– Ừ, cha mẹ mình là kĩ sư ở đây nhưng không biết bị ai đưa đi đâu rồi nữa.
Tiêu Đình Đình nhắc đến chuyện này, hai mắt mọng nước như sắp khóc.
Lâm Phi nhìn thấy nước mắt của đứa bé gái sắp rơi xuống liền thò lữoi ra liến :
– Khóc gì chứ? Nước mắt cũng là nước.
Tiêu Đình Đình ngơ ngác nhìn tựa hồ như sợ bị Lâm Phi liếm liền không khóc nữa.
– Lâm Phi
– Hả?
– Sao cậu lại ở đây? Di tán cùng cha mẹ à?
Tiêu Đình Đình hỏi.
Lâm Phi nhăn mặt :
– Mình không có cha mẹ… một gã điên vứt mình ở sa mạc, sau đó mình bị những người kia đưa vào đây.
– Gã điên?
Tiêu Đình Đình có chút không hiểu đấy là các xưng hô gì nhưng nó cũng không hỏi nữa vì đã đến đây thì hỏi gì cũng không có tác dụng.
Hai đứa trẻ quen nhau như vậy. Hai ngày sau, dưới sự giúp đỡ của Lâm Phi, Tiêu Đình Đình lần nào cũng cướp được nước rồi uống lấy hai ngụm, đưa cho Lâm Phi.
Có nước, hai đứa trẻ còn có thể kháng cự hơn so với những đứa chỉ có bánh mì mà không có nước.
Sang ngày thứ sáu, có hai đứa bé không thể tỉnh lại, bị bọn lính đánh thuê đưa ra ngoài.
Bọn trẻ tuy đã dự tính trước nhưng đối mặt với cái chết, bọn chúng vẫn đều rất sợ hãi.
Tiêu Đình Đình sợ gục đầu vào ngực Lâm Phi. Trong hai ba ngày nay, bọn họ đã rất thân thiết. Tiêu Đình Đình như em gái nương tựa vào Lâm Phi, nghe lời Lâm Phi, dựa vào Lâm Phi để trấn tĩnh tinh thần.
Trưa hôm đó, bánh mì và nước được đưa đến ít hơn trước một chút.
Bọn chúng vốn tưởng bớt đi hai đứa thì chúng có thể được ăn, được uống nhiều hơn. Nhưng không ngờ thức ăn, nước uống cũng giảm bớt theo sô người.
Kết quả là chúng càng tranh giành quyết liệt hơn.
Một đứa trẻ da trắng gầy yếu bị đứa trẻ da đen kia đẩy đập đầu xuống đất và không còn tỉnh lại.
Lân đầu tiên, sự sát hại lẫn nhau giữa những đứa bé vô hình được hình thành.
Đứa trẻ da đen nhìn thấy đứa da trắng bị đưa đi, trong mắt ánh lên nỗi sợ hãi nhưng nhiều hơn lại là sự điên cuồng đến tuyệt vọng.
Chương 224: Trừ Mình Ra
Ngày thứ bảy, cậu bé da đen như phát điên, đột nhiên không chạy đến chỗ bánh mỳ mà trực tiếp dùng sức tấn công mấy đứa trẻ đang cướp bánh mỳ.
Có ba đứa trẻ bị đánh cho sứt đầu mẻ trán, bánh mỳ trong miệng chúng bị móc ra.
Cậu bé da đen như dã thú, nhờ việc móc họng những người bị đánh chết mà lấy được một nửa chỗ bánh mỳ.
Lâm Phi chỉ cướp được một ít bánh mỳ. Hắn đưa hết phần đó cho Tiêu Đình Đình. Cô ta cũng không từ chối, không do dự ăn hết sạch. Sau đó, chỉ nói với Lâm Phi một tiếng “cảm ơn”.
Mấy ngày này, với tư cách là người con gái duy nhất còn sống sót, ngày nào Tiêu Đình Đình cũng được ăn bánh mỳ, uống nước, ít nhất cũng tốt hơn Lâm Phi rất nhiều. Cô bé còn lại đã sớm chết rồi.
Ngày thứ tám, những đứa trẻ còn lại đã phát hiện ra, nếu tiếp tục như vậy, chúng sẽ bị cậu bé da đen đánh chết. Bọn chúng mặc kệ bánh mỳ và nước, tập trung hợp lực đánh nhau với cậu bé da đen.
Lâm Phi kéo tay Tiêu Đình Đình trốn vào một góc.
Tiêu Đình Đình thấy bánh mỳ và nước trên mặt đất không ai đụng tới liền nói:
– Nhân lúc này chúng ta lấy đi!
– Không được.
Giọng nói của Lâm Phi trở nên yếu ớt. Hai ngày nay, hắn ăn ít hơn nhiều so với trước vì còn nhường cho Tiêu Đình Đình:
– Nếu chúng ta cướp, bọn chúng sẽ coi chúng ta là kẻ địch, tới đánh chúng ta. Chúng ta đợi bọn chúng đánh xong hãy lấy.
Sau khi đánh nhau xong, cậu bé da đen là kẻ địch của mọi người, bị bao vây đánh đến chết. Nhưng đổi lại có thêm bốn đứa trẻ nữa cũng chết.
Lâm Phi và Tiêu Đình Đình ở một bên không ai chú ý tới, lúc nhìn thấy chỉ c

