Giọng một phụ nữ từ ngoài cửa truyền vào, Hứa Vi sặc một cái, quay người nhìn sang, thấy cô gái đang mang theo nụ cười dí dỏm kia là Tô Ánh Tuyết.
Tô Ánh Tuyết không mặc bộ đồ công sở nghiêm túc như mọi khi nữa, hôm nay cô mặc một chiếc áo vàng nhạt có điệu đà cùng chiếc váy ngắn chưa tới đầu gối cũng màu vàng, trẻ trung thanh lệ mà không mất đi vẻ ưu nhã.
Nhìn bộ đồ này bình thường như vậy thôi nhưng cũng là đồ xa xỉ hơn hai mươi vạn Hạ tệ, được mang từ Paris về.
Những bộ trang phục như vậy, Tô Ánh Tuyết có đầy một tủ, bao năm nay đã như vậy rồi, Hứa Vi cũng không lấy gì làm lạ.
Nhưng trước đó cô không thấy Tô Ánh Tuyết ăn mặc rực rỡ như vậy, khiến Hứa Vi lại càng thấy tự ti mặc cảm, tiền lương một tháng của mình cũng không đủ mua một bộ quần áo của người ta.
Nghĩ lại thì với hoàn cảnh gia đình mình như vậy thì làm gì có gì mà dám so sánh với người ta, làm sao mà mình cảm thấy tự tin được?
Những suy nghĩ cứ thế liên miên trong đầu cô, nhưng trong nháy mắt cô đã lấy lại được tinh thần, tươi cười vuốt vuốt tóc, dáng vẻ như chưa có gì xảy ra.
– Tiểu Tuyết, em làm chị hết hồn.
Hứa Vi trêu chọc.
Tô Ánh Tuyết cắn môi dưới, hai hàng lông mày nheo lại vui sướng, thấy văn phòng không có ai, cô vui mừng xoay người một vòng như đang khiêu vũ rồi dừng lại bên bàn làm việc của Hứa Vi.
Cô lấy từ sau lưng ra một tấm thiếp mời, đưa cho Hứa Vi.
– Của chị này, chị nên biết rằng cuối tuần này em phải đính hôn với Lâm Phi đây, em nghĩ là bạn mình thì mình phải tự mời nên mình tận tay trao cho chị thiếp mời này.
Tô Ánh Tuyết tươi cười.
Hứa Vi nhìn tấm thiếp mời đỏ tươi kia, bên trên là ảnh hai người đang hôn nhau, trong lòng lại càng trầm mặc hơn, nhưng cô vẫn tỏ vẻ vui vẻ.
– Em phải nói rõ với chị chứ, chị còn tưởng chị phải là người đầu tiên biết tin này chứ. – Hứa Vi lườm cô một cái: – Mấy ngày trước mình còn chưa chịu thừa nhận tình cảm với Lâm Phi, vậy mà bây giờ đã muốn đính hôn rồi, em đúng là khéo giả bộ đấy.
– Đâu có đâu! – Tô Ánh Tuyết đỏ lựng mặt lên – Em…em cũng không biết mọi chuyện lại diễn ra nhanh như vậy… em không biết tại sao…tại sao lại…lại như vậy.
Hứa Vi nhìn khuôn mặt ngơ ngác vô tội của cô gái trước mặt mình, trong lòng lại chùng xuống, thầm tự trách mình đang nghĩ lung tung đâu đâu. Tô Ánh Tuyết không làm gì có lỗi với mình, mà ngược lại là chính mình có lỗi với cô ấy, vậy mà mình lại ghen ghét với tình yêu của họ, như vậy thực sự là không nên…
Nghĩ tới đây, Hứa Vi chân thành đứng dậy, ôm lấy Tô Ánh Tuyết:
– Chúc mừng em, Tiểu Tuyết, chị có thể nhận thấy Lâm Phi thực sự rất thích em.
Tô Ánh Tuyết máy mắt, cẩn thận hỏi lại:
– Thật sao? Chị… sao chị biết?
Hứa Vi ra vẻ đùa bỡn, ai oán nói:
– Vì chị có dụ dỗ thế nào hắn cũng không chịu thích chị.
– Chị thật đáng ghét! Lại còn trêu em nữa!
Tô Ánh Tuyết giận dỗi, trêu đùa với Hứa Vi một lát liền chuyển sang giọng ni non, nói:
– Vi Vi… chuyện này… chị nghĩ giúp em với.
– Hả? Em nói đi, chuyện gì mà lại có thể làm khó được IQ 180 của tiểu thư Tô Ánh Tuyết thế?
Hứa Vi cười nói.
Tô Ánh Tuyết vẻ bất lực:
– Đây không phải là chuyện công việc… là thế này…
Thì ra Tô Ánh Tuyết định chuẩn bị quà cho lễ đính hôn, nói thực thì bình thường đều là nhà trai chuẩn bị cho nhà gái, nhưng Tô Ánh Tuyết không muốn làm theo kiểu bình thường. Cô nghĩ, Lâm Phi đã chọn nhẫn đính hôn của bọn họ thì cô cũng phải có chút quà để làm vật đính ước chứa.
Nhưng chính vì vậy nên mới có chuyện. Tô Ánh Tuyết không nghĩ được gì để tặng Lâm Phi, những món đồ đắt tiền thì lại tầm thường quá, nhưng cô lại không phải là cô gái khéo léo đảm đang, nên để cô tự làm thì không được thực tế cho lắm.
Vậy nên cô thấy Hứa Vi quen biết với Lâm Phi lâu như vậy thì hẳn sẽ có nhiều thông tin hơn.
Hứa Vi nghe xong, nghĩ một lát rồi nói:
– Lúc Lâm Phi còn nhỏ cũng không thích đồ gì đặc biệt, hắn nô đùa nghịch ngợm cả ngày, chẳng có sở thích gì… hơn nữa, chị nghĩ là con người rồi đều sẽ thay đổi, đã bao năm rồi chị không ở cùng hắn nữa nên còn chẳng hiểu hắn bằng em đâu.
Nhưng mình nghĩ phần lễ vật này nên có chút gì đó có ý nghĩa kỷ niệm. Đối với hai cậu thì đây đều là một phần ký ức đặc biệt.
– Kỷ niệm… ký ức?
Tô Ánh Tuyết lầm bầm một lúc, ánh mắt như chất chứa bao niềm suy tư, dường như đã ngộ ra gì đó.
…
Thiên kim tiểu thư của Tô gia thành phố Lâm An đính hôn với một người đàn ông không danh không tiếng, tin tức này tuy không đến mức người người đều biết, nhưng trong giới thượng lưu, nó đã trở thành một tin khá hot.
Kẻ mất mặt nhất chính là họ Mã lúc trước từng đè đầu cưỡi cổ nhà họ Tô kia, bây giờ Mã Thanh Hoành còn đang trong bệnh viện, cổ phiếu nhà họ Mã không ngừng rớt giá, đúng là cục diện mất cả chì lẫn chài.
Tâm trạng của Cố Thải Anh những ngày này rất tốt, chỉ cần nghĩ đến mối quan hệ giữa mình và Lâm Phi đang tiến bước đầu tiên rất vững chắc là bà không thể ngừng kích động được.
Cô con gái Vương Tử Tình đã qua quá trình chăm sóc tại bệnh viện, bây giờ đã hồi phục lại rất nhanh, có điều tinh thần nhiều lúc vẫn còn chưa được bình thường hoàn toàn, dường như cơn ác mộng đêm hôm đó vẫn chưa tan biến hoàn toàn.
Cố Thải Anh cảm thấy không nói với Vương Tử Tình, Lâm Phi là anh trai trên danh nghĩa của nó mà để nó đi tham dự lễ đính hôn của Lâm Phi hoặc có thể khiến nó cảm nhận được chút không khí vui vẻ thì tinh thần sắc mặt của nó có lẽ sẽ hồi phục nhanh hơn một chút.
Thấy Vương Tử Tình dáng vẻ tiều tụy như vậy, không còn vẻ hoạt bát như xưa nữa, Cố Thải Anh rất đau lòng.
Nhưng lúc bà nói với Vương Tử Tình muốn để cô cùng đi đến lễ đính hôn của Lâm Phi, trong ánh mắt cô lại lộ ra sự kinh hoàng, thậm chí là sợ hãi!
Chương 169: Lễ Đính Hôn
Cô vội vàng lắc đầu, lao về phòng rồi giam mình ở trong đó.
Cố Thải Anh không hiểu chuyện gì khiến Vương Tử Tình kích động như thế, vội vàng chạy lên gõ cửa phòng cô, cuối cùng, phải khó khăn lắm Vương Tử Tình mới ra mở cửa, nói:
– Xin lỗi mẹ, con muốn nghỉ ngơi vài ngày.
Rồi Vương Tử Tình lại một mình chạy tới tỉnh Tô, tìm Vương Thiệu Hoa, cô nói muốn đến chỗ cha mình nghỉ dưỡng một tháng, những chuyện kiểm tra thi thố ở trường thì nhờ Cố Thải Anh lo liệu giúp cô.
Cố Thải Anh tâm trạng vốn đang rất tốt bỗng bị một đám mây đen trùm lên, bà do dự một hồi rồi gọi cho Vương Thiệu Hoa, dặn ông phải chú ý chăm sóc cho con gái mình hơn nữa, nếu không Vương Tử Tình lại phát bệnh nữa thì xảy ra chuyện lớn mất.
Vương Thiệu Hoa dặn bà cứ yên tâm, ông sẽ thử tìm bác sĩ tâm lý giỏi đến trò chuyện với Vương Tử Tình, ông cũng xin lỗi vì công việc bận rộn, không thể nào đến dự lễ đính hôn cùng bà được.
Nhưng Cố Thải Anh


