Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6644)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

lắm đâu.


Lâm Phi nói.


– Cái gì? Lão đại, em còn phải cho bọn họ dùng Cường Cân Kiện Cốt sao? Thật mệt nha…


Khương Tiểu Bạch buồn bực nói, còn tưởng chỉ cần điều chế thuốc để tắm, giám sát một báct là xong.


– Sao? Chẳng lẽ để tôi tự làm?


Lâm Phi liếc cậu ta.


– Hì hì…


Khương Tiểu Bạch run rẩy, vội vàng cười làm lành:


– Sao có thể để lão đại làm chuyện này, để em… để em…


Ba người Diệp Tử Huyên buồn rầu. Rốt cục, Lâm Phi muốn làm gì đây. Nhưng Lâm Phi lại tuyệt nhiên không chịu mở miệng, giống như mọi chuyện đều đã nằm trong lòng bàn tay hắn.


Trên đường từ thị trấn Tiêu Ninh về Lâm An, Lâm Phi xem đồng hồ, còn chưa đến trưa, đang định gọi điện thoại hỏi xem Tô Anh Tuyết đã ăn cơm chưa.


Đúng lúc đó, Hứa Vi lại gọi tới.


Lâm Phi nghe máy, cười nói:


– Chị Hứa Vi, sao hôm nay chị lại có thời gian rảnh rỗi gọi cho em vậy?


Người phụ nữ đầu dây bên kia như có ý phê bình mà nói:


– Được lắm Lâm Phi, em đính hôn với tiểu Tuyết mà không thèm nói với người chị này một tiếng sao? Uổng công tình cảm nhiều năm của chúng ta.


Lâm Phi nghe xong, ngượng ngùng đáp:


– Chuyện hơi bất ngờ, ngay cả bác em cũng vừa mới nói. Đang định trong hai ngày này gọi cho chị, chị cũng phải tới tham gia mới được.


Hứa Vi hừ hừ:


– Phải đợi đến Chủ tịch Hội đồng quản trị gửi thiệp mời cho mấy người bạn làm ăn, chị mới biết chuyện này. Em và tiểu Tuyết đều là người xấu, thấy sắc quên bạn.


Lâm Phi biết phụ nữ hay nói đùa nên trả lời:


– Thật ra em cũng biết mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhưng có một số việc, nói đến là đến…


Hứa Vi ở đầu kia trầm mặc trong giây lát rồi buồn bã nói:


– Lâm Phi, thật ra trước đây, chị vẫn không dám nói với em một chuyện, vì tình hình công ty bất ổn, chị cũng thấy rất khó khăn. Nhưng bây giờ, em đã muốn đính hôn với tiểu Tuyết, chị nhất định phải nói. Hiện này, Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Khuynh Thành là…


– Em biết!


Lâm Phi trức tiếp ngắt lời Hứa Vi, cười chua chát đáp:


– Em biết là người đàn bà kia. Em cũng biết, hiện nay, Khuynh Thành có quan hệ với nhà họ Vương.


– Hả? Vậy em… sao em…


Dĩ nhiên, Hứa Vi rất kinh ngạc. Nếu Lâm Phi đã biết, vì sao hắn lại không có phản ứng gì. Trước đây, lúc Lâm Phi nhắc đến người phụ nữ kia, bộ dạng hung ác khiến Hứa Vi rất sợ hãi.


Chương 168: Chúc Phúc Và Đố Kỵ


Lâm Phi trầm ngâm một lúc, sau đó thở dài rồi cười, nói:


– Lúc em biết chuyện này, đúng là trong lòng không thoải mái chút nào, nhưng em biết, ở Hạ Quốc này, thế lực của nhà họ Vương đã thâm căn cố đế, lan rộng ra cả nước. Một công ty như Khuynh Thành, cho dù có không liên quan gì đến nhà họ Vương thì đợi đến khi phát triển hơn nữa, sớm muộn gì cũng phải dính dáng đến nhà họ Vương, cũng giống như người kia, trước khi em về nước đã trở thành cổ đông của Khuynh Thành, điều này đã là sự thật rồi.


– Em hỏi Tiểu Tuyết, cô ấy nói lần hợp tác này không hề có mối quan hệ tình cảm cá nhân, chỉ là một cuộc giao dịch, không ai nợ ai. Nếu đã là giao dịch thương mại bình thường, vậy thì em có lý do gì mà ngăn cản?


– Em không thể vì không muốn có bất kỳ điều gì dính líu đến những người đó nên em buộc cô ấy cũng không được làm ăn dính dáng đến họ được. Bởi cô ấy không biết chuyện gì, chỉ cần cô ấy làm việc mà cô ấy cho là đúng thì chính là một sự lựa chọn thành công rồi.


– Em thích cô ấy, muốn được ở bên cô ấy, vậy thì em không thể bắt cô ấy làm mọi thứ theo ý em được. Cá tính cô ấy rất hiếu thắng, đặc biệt là trong công việc, cô ấy rất tự tin… Vậy nên, chỉ cần là những điều nằm trong phạm vi nguyên tắc em có thể chấp nhận được thì em hoàn toàn tôn trọng cô ấy.


– Em sẽ không tha thứ cho kẻ tiện nhân kia và người nhà của bà ấy, tất cả những gì họ đã làm với cha con em, nhưng em không thể bắt Tiểu Tuyết cũng phải giống em, không thể để cô ấy phải gánh những mối hận thù của riêng em được…


– Những chuyện đó, em hy vọng cô ấy mãi mãi không biết, trái tim em đã quá mỏi mệt rồi, em không bắt cô ấy phải chia sẻ những gánh nặng đó với em, như thế thật không công bằng với cô ấy, và em cũng không thể nhẫn tâm như vậy…


Đầu dây bên kia, Hứa Vi im lặng thật lâu, cuối cùng, cô trầm giọng nói:


– Xem ra… cậu thật sự yêu cô ấy, chị có thể nghe ra được, cậu tin tưởng cô ấy…


– Ha ha, không phải có câu “yêu đương khiến người ta mù quáng” sao, lần này em muốn làm một kẻ mù quáng, một mình em chịu đựng là được, dù sao thì Tiểu Tuyết cũng đã phải chịu đựng rất nhiều rồi, phải có người nọ nhường người kia chứ, nếu không thì làm sao sống với nhau được.


Lâm Phi cười nói.


Hứa Vi cười khan:


– Hừm… vậy thì được, trước tiên chị muốn chúc hai người đính hôn thuận lợi, chị có việc bận chút.


– Chị Hứa Vi…


Lâm Phi gọi to.


– Hả?


– Cảm ơn chị đã gọi điện cho em, em rất cảm động.


Lâm Phi thốt lên những lời tận đáy lòng mình.


Hứa Vi vốn có thể không nói những điều này, vì cô là người của Khuynh Thành, nếu như Lâm Phi có điều gì không hài lòng về Chủ tịch Hội đồng quản trị đương nhiệm của Khuynh Thành, hắn làm loạn đến long trời lở đất, làm tổn hại đến thanh danh của Cố Thải Anh, như vậy thì Khuynh Thanh vừa cải tử hoàn sinh sẽ lại bị rơi xuống vực thẳm một lần nữa.


Nhưng vào thời khắc quan trọng nhất, Hứa Vi vẫn quyết định nói những điều này với Lâm Phi, đối với cô, những điều này cần phải nói rõ ràng, nó còn quan trọng hơn cả công việc của cô.


Hứa Vi biết những điều Lâm Phi nói là có ý gì, cô cười khẽ:


– Ngốc quá đi, chị chần chừ mãi tới bây giờ mới nói với cậu, chị đã cảm thấy có lỗi với cậu rồi.


Hai người trò chuyện xong, trong phòng thư ký của Chủ tịch Hội đồng quản trị Khuynh Thành, Hứa Vi cúp máy xuống, trong lòng thất vọng và mất mát.


Trong ánh mắt cô đong đầy nước mắt, cô không hiểu tại sao trong lòng mình lại khó chịu đến thế, có chút chua xót, có chút sợ hãi cũng cảm giác đố kỵ.


Cô biết mình không nên như vậy, cô phải chúc phúc cho hai người họ, một người là người đàn ông thanh mai trúc mã của cô, một người là người chị em tốt bao năm qua của cô.


Hai người họ ở bên nhau, đó chẳng phải là chuyện nên vui sao, nhưng tại sao, cô lại muốn khóc như vậy?


Hứa Vi đứng dậy, đi đến bên tủ lạnh, lấy ra một cốc kem Socola.


Đây là kem mà lúc trước Lâm Phi mua mang đến, hắn mua nhiều quá nên đến giờ cô vẫn chưa ăn hết, bây giờ cô đột nhiên lại muốn lấy ra ăn.


Trong văn phòng lúc này chỉ có mình cô. Cô dựa vào ghế, cầm thìa nên ăn từng chút, từng chút một. Những miếng kem mát lạnh ngọt ngào, mùi thơm ngào ngạt lan sâu trong lòng.


Đây là mùi vị mà cô thích nhất, nhưng không biết tại sao, càng ăn càng thấy đắng chát, đắng tới mức cô không thể nào nuốt tiếp được.


– Được đấy, thư ký H

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Sẽ Mãi Bên Nhau Full

Định Mệnh Nghiệt Ngã….

[Review] Đêm kinh hoàng (Chuyện có thật 100%)

Truyện Chị Ơi Anh Yêu Em Full Đọc Online

Mẹ chồng đã làm cả họ nhà gái bẽ mặt trong chính đám cưới của tôi