– Phu nhân, nói em đừng có mất hứng, anh đang rất vui mừng vì buổi đính hôn của Tiểu Tuyết và Lâm Phi vào tuần sau…Ha ha…Sau này Tô gia của chúng ta cũng là thân thích của Vương gia rồi, mặc dù tạm thời không tiện lên mặt, nhưng lợi ích vẫn đang bày ra trước mắt.
Tô Tinh Nguyên cười nói.
Diêu Lam cười nói:
– Em thì làm sao, chuyện này em cũng vui mừng mà, sao có thể tức giận được.
Tô Tinh Nguyên sững sờ, kỳ quái nói:
– Phu nhân, sao vậy…không hận Lâm Phi nữa?
Diêu Lam thở dài, bộ dạng thoải mái:
– Hận thì thế nào, cũng trách Hân trước quá không hiểu chuyện. Mặc dù Lâm Phi ra tay hung ác, nhưng hận nó cũng chẳng giải quyết được việc gì. Em đã gả cho anh, đương nhiên phải nghĩ cho Tô gia, sau này có gì bất mãn cũng sẽ để trong lòng…Ông xã, em cũng muốn sống thoải mái, em sẽ giúp anh cùng chuẩn bị lễ đính hôn cho tụi nhỏ.
Tô Tinh Nguyên vui mừng gật đầu, cầm tay Diêu Lam nói:
– Bà xã, em nghĩ như vậy là đúng rồi, chắc chắn Hân sẽ khá lên, sau này chúng ta làm việc thiện tích đức, tất sẽ có phúc.
– Được rồi, vẫn nên nói chuyện lễ đính hôn thì hơn, không bằng em giúp anh lo họ hàng thân thích, anh lo mấy người bạn làm ăn, như vậy cũng chia sẻ gánh nặng giúp anh.
Diêu Lam nói.
– Được, được, Tiểu Lam, vậy thì vất vả cho em rồi.
Tô Tinh Nguyên cười, tay chậm rãi sờ lên đùi đang đặt trên sofa của Diêu Lam, tay thò vào bên trong váy…
Người phụ nữ này trở nên hiểu chuyện như vậy, Tô tiểu thư cũng muốn “ban thưởng” cho bà một chút.
Diêu Lam cũng rất phố hợp, ôm lấy cổ chồng, dán bộ ngực đầy đặn lên người Tô Tinh Nguyên:
– Chồng yêu, chúng ta lên gác thôi, không thì vú Trương nhìn thấy mất.
– Được…được.
Tô Tinh Nguyên cười mập mờ, hai tay ôm lấy cặp mông đầy đặn của Diêu Lam rồi đi lên lầu.
Diêu Lam ngoan ngoãn tựa đầu vào vai Tô Tinh Nguyên, trong hốc mắt lộ ra tia âm độc, chỉ là Tô Tinh Nguyên không phát giác ra.
Chương 166: Chỉ Có Một Tô Ánh Tuyết
Lúc chuyến xe cuối cùng đến thành phố cảng, trời đã tối. Khách sạn định ở đã qua thời gian nhận phòng.
Lâm Phi xách túi đi ra khỏi bến xe. Trên tay Tô Ánh Tuyết là củ khoai lang nóng hổi vừa mua.
Vì quá nóng nên cô chỉ có thể cắn từng miếng từng miếng một, thỉnh thoảng còn liếm môi, có vẻ như củ khoai rất ngon.
– Tiểu Tuyết, chúng ta đã ăn tối ở Lâm An rồi mới đi, em vẫn đói sao?
Lâm Phi nhịn không được nên hỏi. Liệu hắn có yêu một cô gái có dạ dày to bự không vậy?
Tô Ánh Tuyết chớp chớp đôi mắt mọng nước, lắc đầu đáp:
– Lúc bé em đã từng ăn, bao nhiêu năm rồi em chưa ăn khoai lang nướng, khó khăn lắm mới được ra ngoài nên nhìn cái đã muốn ăn thử.
– Vậy em cầm củ khoai to thế thì có ăn hết được không.
Lâm Phi dở khóc dở cười, hóa ra là cô ấy thèm ăn.
– Ăn không hết thì vứt đi.
Tô Ánh Tuyết thấy vấn đề của người đàn ông này thật nhàm chán, cô chỉ chỉ:
– Mau gọi xe để đi tìm khách sạn thôi.
Lâm Phi cười cười đáp ứng mệnh lệnh của đại tiểu thư. Hắn gọi một chiếc taxi đang đỗ ở đó rồi xếp hành lý lên xe.
Sau khi hai người lên xe, Tô Ánh Tuyết lấy đi động tìm một khách sạn năm sau. Loại khách sạn này cứ xem như chỉ ở tạm thời nhưng tuyệt đối không có khả năng không còn phòng trống.
Cô tiện tay nhấn luôn số, đặt xong một căn phòng hạng sang hơn 1 vạn đồng 1 đêm mà không cần tính toán. Điều này khiến Lâm Phi cười khổ trong lòng, may mà cô gái này kiếm tiền còn nhanh hơn tiêu tiền, nếu không ai nuôi cô ấy chắc sẽ khổ lắm đây.
Vị trí của khách sạn ở trên bãi biễn. Vào trong phòng, từ trên ban công nhìn xuống là một bãi cát dài quanh co khúc khuỷu. Từ đó, họ có thể nhìn thấy bãi biển dãi vô tận nối liền với bầu trời đen kịt, mênh mang.
Trong gió vừa mang theo hương vị mặn mặn, tanh tanh của biển cả, lại vừa có một mùi hương thơm ngát, tự nhiên khiến lòng người khoan khoái, dễ chịu.
Vừa bỏ hành lý xuống, sau khi vào nhà vệ sinh rửa sơ qua mặt mũi, Tô Ánh Tuyết đã hào hứng chạy đến nói:
– Chúng ta ra bờ biển đi dạo đi, chờ đến khi mặt trời mọc.
Lâm Phi đang định cởi quần áo đi ngủ, nghe xong mấy lời này, mồm há hốc, mắt ngơ ngác hỏi:
– Đợi mặt trời mọc? Ngủ trước một giấc rồi đi xem không được sao? Mặt trời mọc cũng phải 5, 6 giờ.
Tô Ánh Tuyết chẹp miệng, không vui nói:
– Đừng có nhàm chán thế chứ! Khó khăn lắm mới được ra ngoài đi chơi hai ngày, em không muốn lãng phí thời gian vào việc ngủ.
– Em đặt phòng đắt như vậy chỉ để cất hành lý rồi đi dạo trên bờ biển đến sáng sao?
Lâm Phi sắp điên mất.
Thế mà Tô Ánh Tuyết lại gật đầu, gương mặt thể hiện như đó là chuyện đương nhiên:
– Đúng vậy!
Lâm Phi chỉ có thể cười khan, không thể phản bác được gì.
Thấy Tô Ánh Tuyết nóng lòng muốn đi ra ngoài, Lâm Phi lấy một chiếc áo khoác trong túi khoác lên người cô.
– Nào, mau mặc thêm áo vào đi. Em chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay như vậy sao được. Ban đêm, ngoài bờ biển rất lạnh.
Lâm Phi cũng không muốn kiên trì thêm nữa. Cô ấy thích thế nào thì chiều cô ấy vậy, chỉ cần cô ấy đừng ốm là được.
Tô Ánh Tuyết vui vẻ mặc thêm áo. Cảm giác được người khác quan tâm khiến cô rất vui.
Đêm khuya, bãi cát vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng sóng biển rầm rì chỉ có tiếng gió thổi khe khẽ bên tai.
Hai người tay trong tay bước từng bước chậm rãi trên bãi cát. Một tay Lâm Phi giúp cô cầm giày.
Tô Ánh Tuyết kéo tay hắn, đôi chân trắng nõn mềm mại giẫm trên nền cát trắng. Váy vô tình bị gió thổi lên, thỉnh thoảng lại lộ ra hai đùi nhỏ nhắn nõn nà. Nhưng cô không để ý đến chuyện này vì người nhìn thấy những cảnh đẹp đó là người đàn ông đi bên cạnh.
Lâm Phi nhìn khuôn mặt tươi cười trong sáng của cô gái, hoàn toàn không thấy bóng dáng của sự lạnh lùng thường ngày.
Đây vẫn chỉ là một cô gái ngây thơ bằng tuổi với hắn. Giờ phút này, cô khiến cho trái tim Lâm Phi mềm nhũn.
Dường như, nét mặt tươi cười của cô gái này có nét giống với cô bé mập mạp mặc váy xanh vào buổi tối mưa gió mười mấy năm về trước…
– Lâm Phi, chúng ta đi hết cả bờ biển được không? Đi một vòng quanh đảo, chắc cũng đến bình minh?
Tô Ánh Tuyết cười lanh lảnh như chuông bạc, quay đầu lại hỏi người đàn ông. Đúng lúc đó, Lâm Phi đang nhìn cô với ánh mắt chan chứa tình cảm phức tạp.
Trong lòng cô run sợ không thôi. Chẳng biết vì sao, đôi mắt của người đàn ông này lại tỏa ra nhiều thứ tình cảm khó nói thành lời đến thế. Nó kích thích trái tim mềm yếu của cô, khiến cô trở nên ngượng ngùng.
– Sao anh nhìn em như vậy, em… em biết em rất đẹp, nhưng anh cũng không cần nhìn người ta như vậy chứ. Em sẽ xấu hổ…
Tô Ánh Tuyết cắn đôi môi đỏ mọng, khẽ nói.
– Phốc.
Lâm Phi bậ

