Khương Tiểu Bạch hiểu ý:
– Ồ, thì ra là ý này, vậy thì không có vấn đề gì, đợi sau khi chiếm cứ được địa bàn Lâm An, từ từ bồi dưỡng thế lực, em còn tưởng anh Phi định kêu gọi quần chúng khởi nghĩa, trong thời gian ngắn tiêu diệt sạch Hắc Long hội rồi tiến đến tiêu diệt Long Thần điện cơ.
– Chuyện này không phải chuyện đùa, Long Thần địa căn cơ rắc rối khó gỡ, rất nhiều đại quan đều theo chân bọn chúng, ngoại trừ Hắc Long hội, mấu chốt còn một tập đoàn Thiên Trì, giàu mạnh hơn nhà nước.
– Nếu không phải người của Thanh Phong Đường không ra gì, tôi cũng không muốn làm mấy chuyện này…đúng rồi, cậu đến Lâm An giúp tôi, sư phụ của cậu không ngăn cản chứ?
Lâm Phi cười nói.
Khương Tiểu Bạch cắn miếng thịt hun khói, nói:
– Su phụ em làm gì có thời gian quản em? Lão đang bế sinh tử quan, bà ngoại nó chứ, tuổi thọ rùa già cũng đủ dài rồi, mấy đồ tôn của đệ tử lão thu nhận cũng chết gần hết rồi mà lão tổ tông ấy vẫn còn sống sờ sờ ra đấy. Phi lão đại, nếu anh không phong bế nội công thì tốt quá, có cơ hội đến chùa của tụi em, luận bàn với sư phụ em chút.
– Em nói với lão là, lão đại em quen ở nước ngoài cũng là người Hạ Quốc, thực lực mạnh hơn lão ta, lão ta không tin, nói cái gì mà người Hạ Quốc khắp thiên hạ này ngoài Kiếm Thánh và Thiên sơn huyền không đạo nhân ra thì lão ta không coi ai ra gì, đúng là mi thạch đầu, vừa thối vừa cứng…haiz…
Lâm Phi cười nói:
– Làm gì có ai nói ân sư của mình như cậu. Sư phụ cậu đúng là cao tăng đắc đạo, kỳ tài dùng võ ngộ thiền, bách niên không ra mặt của Thiếu lâm, nếu tôi thật sự mạnh hơn lão ấy, sẽ không đến mức rơi vào kết cục phải phong bế nội lực, có một phần lớn nguyên nhân là từ nhỏ được nuông chiều cho hư, căn cơ bất ổn, lão ta nói đúng, tôi không bằng lão ta.
Khương Tiểu Bạch cảm thấy khó chịu, nói:
– Anh Phi, sau này chắc chắn có cách, thiên hạn nhiều kỳ nhân dị sĩ. Sư phụ em nói, mặc dù lão không biết sau lằn ranh kia là cảnh giới gì, nhưng nếu có thể đột phá cảnh giới Tiên Thiên, tuổi thọ hẳn sẽ tăng lên ít nhất là ba trăm năm.
– Nói như vậy, rất nhiều cao nhân có lẽ cơ bản không chết, mà chỉ lánh đời, nói không chừng sau này lại gặp một người giúp anh chữa khỏi chứng bệnh kỳ quái này cũng nên.
Lâm Phi cười gượng, hắn đương nhiên hy vọng cũng có cao nhân như vậy để chỉ điểm sai lầm cho hắn, đây cũng là lý do vì sao mà hắn phải về nước đợi người kia…
Một người đàn ông nếm qua dư vị của kẻ mạnh, ai còn muốn biến thành kẻ yếu?
Lúc đầu chỉ là vì bảo vệ tính mạng của mình, bất đắc dĩ phải đi trên con đường của kẻ mạnh, dần dần từng bước lên đến đỉnh, khát vọng về thực lực của Lâm Phi ngày càng mạnh.
Chỉ tiếc, do nguyên nhân về thân thể khiến hắn bấc đắc dĩ tạm thời dừng bước lại, tập trung sức chú ý vào nơi khác.
Nhưng nếu có cơ hội, hắn vẫn muốn có thể tiếp tục bước lên cảnh giới cao thâm hơn.
Chương 164: Mất Đi Rồi Không Thể Lấy Lại Nữa
Bữa sáng vì trò chuyện quá lâu nên kéo dài tận một giờ, sau đó hai người mới đi đến điểm huấn luyện trấn Tiêu Ninh.
Lúc đến cái xưởng nhỏ trước núi, thì đã có một đám thanh niên đang ra sức chạy bộ, Bao Tuấn Luân thì đứng trên nóc xưởng, không ngừng quan sát qua ống nhòm.
Thực tế là, để có thể kiếm được nhiều tiền hơn, đám thanh niên này không bị giám sát cũng sẽ liều mạng chạy.
Thấy Lâm Phi dẫn theo một hòa thượng đến, Bao Tuấn Luân sững sờ, sau đó lập tức tập hợp mọi người lại, đợi mệnh lệnh của Lâm Phi.
Nhìn đám người mồ hôi đầm đìa, mệt mỏi như đám trẻ con, dường như Khương Tiểu Bạch cảm thấy rất thú vị. Trên đường đi, gã đã được Lâm Phi cho biết những chuyện phải làm tiếp theo, nên trong đầu đã có dự tính.
– Vị hòa thượng trước mặt mọi người là cao thủ của Thiếu Lâm tự, mọi người về sau có thể gọi là Tiểu Bạch sư phụ. Thực lực của đại sư thế nào, sau này mọi người sẽ có cơ hội chứng kiến. Bắt đầu từ hôm nay, đại sư sẽ trở thành huấn luyện viên chính của mọi người. Anh ta nói gì, mọi người làm vậy, đã hiểu chưa?
Lâm Phi cười nói.
– Hiểu rồi.
Trăm miệng như một, đám thanh niên hưng phấn hét lên. Có ai khi còn nhỏ chưa từng xem qua bộ phim về Thiếu Lâm tự? Không ngờ hiện lại có cơ hội học tập cùng cao thủ Thiếu Lâm tự.. vì đã từng được chứng kiến thực lực của Lâm Phi nên bọn họ không chút nào nghi ngờ lời của hắn.
Bao Tuấn Luân cũng có chút lo lắng, bởi vì điều này có nghĩa là, sau này Khương Tiểu Bạch xa lạ sẽ cùng sống với bọn họ.
Gã khách sáo nói:
– Tiểu Bạch sư phụ, tôi là Bao Tuấn Luân, có điều gì cần phân phó thì cứ nói với tôi.
Khương Tiểu Bạch cũng rất thực tế, ghé vào tai Bao Tuấn Luân, nhỏ giọng nói:
– Lão Bao, anh có biết trấn này có nhà tắm hoặc hộp đêm nào có gái đẹp không?
– Hả?
Bao Tuấn Luân trợn mắt, sửng sốt một hồi, khóc không ra nước mắt, đây là loại cao tăng gì vậy.
Nhưng y cũng trả lời rất thành thực:
– Tôi.. tôi cũng không biết, cũng chỉ vừa đến…
– Ô.
Khương Tiểu Bạch:
– Không sao, tốt nhất là tiểu tăng nên giúp người làm vui, trải nghiệm hồng trần, sau này đi hưởng thụ thất tình lục dục nhất định sẽ mang anh đi.
– Ô … ô cảm ơn Tiểu Bạch sư phụ.
Bao Tuấn Luân sắc mặt tái nhợt, gật đầu, cơ mặt giật giật, nhìn về Lâm Phi một cách cổ quái dường như hỏi, tên hòa thượng này thật sự không có vấn đề gì à?
Đương nhiên Tiểu Bạch cũng không phải chỉ hỏi mỗi chuyện này, gã vẫn lập tức bắt tay làm chính sự.
Việc đầu tiên phải làm đó là cùng đi đến tiệm thuốc bắc ở trên thị trấn với Lâm Phi, mua các loại dược liệu, sau đó đến tiệm đặt 10 cái thùng gỗ lớn.
Không phải cái gì khác, mà chính là cách tắm thuốc giúp cho đám thanh niên này lưu thông máu, nhanh chóng phục hồi thân thể.
Khương Tiểu Bạch này tuy không nhớ gì về thanh quy giới luật, nhưng nắm chắc được chân truyền của cao tăng Thiếu Lâm về luyện thể công và dược lý, đây cũng là một trong những nguyên nhân tại sao Lâm Phi mời gã đến.
Công phu Thiếu Lâm tự nổi bật một chữ “ Vững”. Những người thanh niên này không cần kỹ xảo chiến đấu cao, cái quan trọng là phải đánh vững, đánh đâu chắc đó. Rèn luyện tố chất thân thể, mỗi ngày có thể chạy mấy km, có thể nhanh mấy phút, mới là sự tiến bộ tốt nhất.
Còn tại sao chỉ luyện chạy bộ, trèo đèo lội suối cho họ thì Lâm Phi vẫn một mực giấu lí do, nhưng mọi người cảm thấy chuyện này nhất định là liên quan đến thể lực nên đều không dám hỏi nhiều.
Khi mọi việc đã an bài thỏa đáng, buổi chiều Lâm Phi cùng Khương Tiểu Bạch và Bao Tuấn Luân cùng đi ăn cơm trưa muộn. Nhìn Khương Tiểu Bạch uống rượu, cắn thịt nhồm nhoàm thì cảm thấy rục rịch, quay cuồng.
Y cũng muốn thu hẹp khoảng cách với lão nên cười nói:
– Tiểu Bạch sư phụ, Tiểu Bạch là pháp danh của ông sao? Nghe có vẻ hơ

