Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polaroid

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6638)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

hương Tiểu Bạch này là nhân vật có quen biết với Lâm Phi trong quá khứ.


Cô đưa Khương Tiểu Bạch đến văn phòng, muốn moi ít thông tin liên quan đến Lâm Phi, nhưng tên hòa thượng này miệng rất kín, những chuyện mấu chốt gã một mực không đề cập đến mà chỉ nhìn cô bằng con mắt của kẻ háo sắc.


Bạch Hân Nghiên bất đắc dĩ, quả nhiên là người có quan hệ với Lâm Phi đều không phải kẻ ngốc. Tên Khương Tiểu Bạch này nhìn thì có vẻ hoang đường, nhưng rất rõ ràng chừng mực.


Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch gì, chí ít cô đã nghe thấy một biệt hiệu khác của Lâm Phi, là “Đao ca”.


Lâm Phi nheo mắt, cười nói:


– Chỉ là một biệt hiệu mà thôi, không đáng nhắc tới. Cục trưởng Bạch, bảo lãnh cần nộp bao nhiêu tiền?


Bạch Hân Nghiên im lặng một lát, đột nhiên nhoẻn miệng cười, như hoa tươi đương thì nở rộ.


– Không cần, nếu đã là bạn của Lâm tiên sinh thì có thể trực tiếp rời khỏi, nào, tôi tiễn hai vị.


Bạch Hân Nghiên nói rồi làm động tác mời.


Lâm Phi sững sờ, người phụ nữ này lại cười với mình? Còn khách sáo như vậy!


Trước kia, khi dùng cô để giết đám Huyết Nha, người phụ nữ này còn hận không thể lột da mình, vậy mà giờ đã quay ngoắt 180 độ?


Lâm Phi cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng dù sao Bạch Hân Nghiên cũng không vẫy vùng nổi sóng lớn nên Lâm Phi cũng lười nghĩ nhiều.


Khương Tiểu Bạch nghe nói được thải, vui mừng vô cùng, khôi phục bộ dạng “cao taqwng”, vừa đi ra khỏi văn phòng vừa nói với Bạch Hân Nghiên:


– Thí chủ xinh đẹp này, tiểu tăng từ nhỏ nghiên cứu thuật bói toán Chu Dịch, am hiểu xem tướng, thấy nữ thí chủ khoáng đạt, tai rủ xuống, chính là vượng phu, tướng mạo trường thọ…không biết nữ thí chủ phải chăng đã có người thương…Ối! Đao ca! Đau!!!


Lâm Phi một tay véo tai Khương Tiểu Bạch, vặn hơn nửa vòng, Khương Tiểu Bạch đau đến nhếch miệng nhe răng.


– Cảnh sát Bạch, ngại quá, tên này thích khoác lác..thực ra đến kinh Phật cậu ta cũng chưa thuộc nổi một bài…


Lâm Phi vẻ mặt áy náy.


Bạch Hân Nghiên gật đầu, khóe miệng hơi cong lên, nhưng lần này không phải là giả bộ. Quả thật là cô cảm thấy tên hòa thượng này rất thú vị, đáng tiếc là không nhìn ra được thực lực của gã.


Chương 163: Con Đường Của Kẻ Mạnh


Chờ đến khi ra khỏi Cục cảnh sát, Bạch Hân Nghiên cũng không nói gì, nói lời chào tạm biệt với Lâm Phi rồi quay về.


Lâm Phi thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Khương Tiểu Bạch, tên đầu trọc cũng đang nhìn hắn.


Hai người bốn mắt nhìn nhau, Khương Tiểu Bạch không còn vẻ cợt nhả như trước, lúc này lộ ra vẻ thâm trầm.


– Đao ca, thật sự đã lâu không được gặp anh rồi.


Hai mắt Khương Tiểu Bạch lấp lánh.


Lâm Phi cười xoa cái đầu trọc:


– Cậu không nghe Thiên lôi bà nói sao, hiện giờ tôi dùng tên thật của mình, gọi tôi là Lâm Phi đi.


– Anh Phi…


– Cậu lớn hơn tôi bốn năm tuổi đấy, đừng gọi anh.


Lâm Phi nói.


Khương Tiểu Bạch không chịu, gọi thẳng tên gã không quen, bắt buộc phải gọi anh, không thì gọi lão Đại.


Lâm Phi cũng lười để ý mấy chuyện này, sau khi lên xe, hắn đi đến một cửa hàng bán đồ ăn sáng, cùng Khương Tiểu Bạch ăn vài món rồi ôn lại chút chuyện cũ.


Nhân viên cửa hàng thấy Khương Tiểu Bạch là một hòa thượng, rất khách khí nói:


– Vị sư phụ này, trong cửa hàng có món ăn chay, xin hỏi là muốn gọi món gì ạ.


Khương Tiểu Bạch vẻ mặt mất hứng:


– Các người xem thường tiểu tăng sao? Với tinh thâm phật hiệu của tiểu tăng, còn phải để ý đến ăn mặn ăn chay? Anh Phi tôi nói ăn gì thì cho tôi món đó!


Biểu cảm của nhân viên cửa hàng rất đặc sắc, nhưng may mà đầu năm nay hòa thượng giả mạo nhiều, chỉ là giả mạo rõ ràng, không biết xấu hổ thế này thì quả là hiếm thấy.


Lâm Phi sớm đã biết tên này căn bản lục căn không trong sạch gì, nhậu nhẹt, còn thích phụ nữ, cho nên cũng không thèm nói gã.


Nhưng có chuyện người ngoài không biết, còn Lâm Phi lại rõ ràng, thân phận hòa thượng của Khương Tiểu Bạch là thật, hơn nữa trong đám hòa thượng, địa vị thân phận của gã cũng không tầm thường…chỉ là, đến sư phụ của gã cũng hối hận khi thu nhận đồ đệ này.


Hai người trò chuyện, ăn sủi cảo nhân thịt, Khương Tiểu Bạch miệng bóng mỡ, thì thầm:


– Anh Phi, anh bảo em đi giúp anh huấn luyện một đám người kia không phải là đi đường vòng sao?


– Một Thanh Phong đường, cho dù anh giết sạch chúng trong một buổi tối cũng không có bao sóng gió nổi lên, hiện tại người của Bộ Công anh đã không làm gì được anh rồi không phải sao?


– Nếu anh cảm thấy phiền toái, mặc dù người cũ của chúng ta còn lại không nhiều, nhưng có đám người này, anh chỉ cần ra lệnh một tiếng, ai cũng có thể diệt sạch bọn chúng…


Lâm Phi lắc đầu nói:


– Diệt bọn chúng thì sao, đến lúc đó Lâm An vẫn còn người của Hắc Long hội tiến vào, cái tôi muốn là lấy nơi này làm căn cứ điểm thứ nhất, dần dần chiếm một chỗ nhỏ trong thế giới ngầm Hạ Quốc.


– Nếu những người này của chúng ta tham dự vào, vậy ảnh hưởng quá lớn. Chính phủ Hạ Quốc không phải ngốc, tranh đấu trong thế giới ngầm tại nước mình là một chuyện, người nước ngoài vào chiếm giữ lại là một chuyện khác. Cái bọn họ cần là người mình quản người mình, cho nên, tôi bắt buộc phải thành lập từ những thành viên nhỏ.


Khương Tiểu Bạch sắc mặt có chút cổ quái, hỏi:


– Anh Phi, không phải em đả kích anh, anh cũng biết lão đầu nhà em ở Nam Hải, cho nên cũng hiểu đôi điều về Long Thần điện của ba tỉnh Giang, An, Tô.


– Theo em được biết, không nói tất cả thế lực của Long Thần điện, dù anh muốn quét sạch Hắc Long hội cũng rất khó khăn….Hắc Long hội có không ít cao thủ, hội trưởng Hạ Chấn Đình đó thâm hiểu không lường, theo em được biết, chí ít thì em không phải là đối thủ của gã…


Lâm Phi nhíu mày. Nghe Khương Tiểu Bạch nói vậy, hắn hỏi:


– Vậy cậu cảm thấy…tôi và gã, ai mạnh hơn?


Khương Tiểu Bạch nghe vậy, lập tức nói:


– Cái này còn phải hỏi? Lão Đại anh đã là….ấy…


Nói đến một nửa, Khương Tiểu Bạch lại do dự:


– Nhưng phải nói, nếu là lão Đại anh trước đây, đó là điều đương nhiên, diệt một Hắc Long hội chỉ là chuyện trong nháy mắt. Nhưng…hiện tại nội lực của anh đã bị phong bế, em cũng không biết chính xác…


Lâm Phi gật đầu. Nếu Khương Tiểu Bạch đã đánh giá Hạ Chấn Đình như vậy thì chứng tỏ, tên Hạ Chấn Đình đó ít nhất đã đạt đến thực lực thập nhị thần tướng.


Trong Thập nhị thần tướng, hẳn là không có nhân vật nào có tên như vậy, nhưng không có nghĩa là các người khác không bằng thập nhị thần tướng. Chỉ là có nhiều người ít khi ra tay, hoặc là ra tay nhưng không ai phát hiện ra, đại sảnh cũng không có biện pháp sắp xếp vị trí hữu hiệu.


– Cứ từ từ, tôi cũng không định thành lập bang ngầm gì lớn lao trong thời gian ngắn, tôi không có hứng thú ấy, chỉ là bồi dưỡng vài người, chiếm lấy địa bàn. Người tôi dù

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nhớ mãi không muốn quên

Brown Eyes….Love

Tử vi tuần mới của 12 cung hoàng đạo từ 27/03 – 02/04/2017

Yêu Đi Để Còn Chia Tay

Phi vụ cừu non