Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6642)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

t cười, nghiêm chỉnh nói:


– Bạn nhỏ Tô Ánh Tuyết, từ nhỏ da mặt bạn đã dày thế sao?


Tô Ánh Tuyết kiêu ngạo ngẩng cao đầu, ngửa mặt lên trời, kề gần khuôn mặt người đàn ông. Khuôn mặt hoàn mỹ khiến người ta không tìm ra chút khuyết điểm nào.


– Em không nói linh tinh, em vốn đã rất đẹp rồi. Lẽ nào anh cảm thấy có chỗ nào em… Oa.


Không đợi cô gái nói xong, Lâm Phi đã không thể kìm nén nổi mà hôn lên đôi môi đỏ mọng trước mắt.


Tô Ánh Tuyết không ngờ, tư thế của mình vừa vặn giúp Lâm Phi hôn một cách dễ dàng.


Hai người môi kề môi. Lâm Phi thành thục dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng của cô gái, tìm được chiếc lưỡi đinh hương mềm mại, cảm nhận được mùi vị ngọt ngào và hơi thở thơm tho, nồng đâm từ răng và môi của cô.


– Anh… anh…


Tuy không phải là lần đầu tiên hôn môi, nhưng Tô Ánh Tuyết vẫn còn non nớt trong chuyện này. Dường như, cái gì cô cũng không hiểu, bỗng dưng bị một kẻ thuần thục lão luyện đùa bỡn, không biết làm gì khác.


Kỹ xảo của Lâm Phi rất thành thục, thậm chí có thể nói là rất chuẩn xác, khiến cho người mới học như Tô Ánh Tuyết rơi vào trạng thái lâng lâng, thầm nghĩ muốn đem mình giao cho người đàn ông này mà không cần gì hết.


Cô đã từng nghĩ, cái gọi là tình yêu chỉ là thứ ảo giác do hormone sinh ra mà thôi.


Nhưng giờ phút này, cô nghĩ, ảo giác chính là ảo giác… ít ra, vẫn đẹp hơn sự thật…


Qua một lúc lâu, cả người Tô Ánh Tuyết mềm nhũn như háo thành một vũng nước xuân, ôn nhu dựa trong ngực người đàn ông. Cô lúc này như ngọn liễu đung đưa trong gió, không cách nào đứng vững.


Lâm Phi ôm cô, rời môi mình khỏi môi cô, nhìn cô gái xinh đẹp đang thở hổn hển. Hắn cười nói:


– Còn muốn nữa không?


Suýt nữa thì Tô Ánh mở mồm nói “muốn” như bị ma xui quỷ khiến, nhưng sau đó cô tỉnh táo lại ngay rồi lắc đầu:


– Không được, hôn nữa môi em sẽ bị sưng lên.


Lâm Phi mỉm cười. Biểu cảm trong sáng của cô gái này khiến hắn thấy thật buồn cười. Hắn nắm tay cô, tiếp tục đi về phía trước.


Tô Ánh Tuyết cúi đầu, cô vẫn đang đắm chìm trong cảm giác lâng lâng kỳ diệu. Thỉnh thoảng cô len lén dùng ngón tay chạm vào môi mình, chỗ đó vẫn còn tê tê.


Bỗng nhiên, cô nhớ ra một chuyện muốn hỏi người đàn ông này. Cô ngẩng đầu lên nhìn Lâm Phi mà Lâm Phi cũng quay đầu nhìn cô.


Bốn mắt nhìn nhau, Tô Ánh Tuyết thẹn thùng, ánh mắt trốn tránh.


– Sao vậy, có gì cứ nói đi, ấp a ấp úng như vậy không giống em chút nào.


Lâm Phi thấy cô có điều muốn hỏi hắn.


Tô Ánh Tuyết ngửa đầu, nhỏ giọng hỏi:


– Lâm Phi, tuần sau chúng ta đính hôn rồi, anh sẽ không hối hận chứ?


Lâm Phi giật mình, ngạc nhiên hỏi:


– Sao đột nhiên em lại hỏi anh như vậy? Dĩ nhiên anh không hề hối hận, anh không bị ai ép buộc cả, đây là điều anh muốn.


– Chẳng qua, em thấy rất lạ… Anh biết rõ tính tình của em không tốt, có khi nói chuyện rất cay nghiệt, không biết làm việc nhà, chỉ biết xài tiền lung tung, không giống con gái…


– Em biết, thật ra, anh cũng không quá coi trọng đồng tiền. Hơn nữa, anh cũng có khả năng tìm được một người con gái tốt hơn em. Nhưng anh… vì sao lại luôn chọn em?


Tô Ánh Tuyết cẩn thận hỏi ra điều này, thấp thỏm chờ đợi cậu trả lời của Lâm Phi. Từ trước đến nay, cô luôn rất lo lắng, cô sợ Lâm Phi không nhẫn tâm cự tuyệt ý tốt của cô nên mới ở cùng cô.


Lâm Phi dừng bước, ngơ ngác nhìn cô hồi lâu, sau đó hắn chau mày, cười quái dị:


– Hóa ra tiểu thư Tô kẹo dẻo tự biết mình có nhiều tính xấu nha.


– Em vốn đã biết rồi mà, anh mau nói đi, em thật sự rất muốn biết.


Lâm Phi cười lớn, thở dài, ánh mắt chân thành nhìn cô:


– Cái này còn cần phải hỏi sao? Cho dù trên thế giới này có hàng vạn hàng nghìn người con gái khác, nhưng chỉ có một Tô Ánh Tuyết thôi.


– …


Sâu trong nội tâm Tô Ánh Tuyết run rẩy, cô si ngốc nhìn người đàn ông trước mắt. Làm sao cô có thể ngờ tới một câu trả lời như thế.


– Nếu để anh nói lý do anh chọn ở cùng em, anh có thể nói ra rất nhiều. Nhưng không có lý do nào là chắc chắn cả, vì tình yêu vốn không có lý do. Nếu dựa vào lý do để ràng buộc nhau, thì khi lý do đó mất đi rồi, tình yêu cũng liền biến mất, không phải sao?


Lâm Phi giơ tay khẽ vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô. Hắn nhếch miệng cười nói:


– Vì thế, tiểu thư “xào xạc” thân ái, đừng bất an vì chuyện này, đùng nghĩ việc kết hôn, đính hôn quá nghiêm trọng…


– Thật ra hai người ở chung với nhau rất đơn giản. Đừng nói những cái khác, việc đầu tiên em nên làm là thích anh giống anh thích em, vậy là được rồi. Ừm… ví dụ như, em có thể cùng anh về khách sạn trước được không, tối nay đừng phân giường ngủ…


– Anh… anh mới “xào xạc”, khó nghe chết đi được.


Tô Ánh Tuyết đang cảm động rớt nước mắt, nghe được câu này liền giơ tay đánh lên người người đàn ông trước mặt.


– Ha ha, không phải em tự đặt sao? Còn nói anh?


– Đây là tên đặt cho “xào xạc”, không phải em.


Tô Ánh Tuyết thở phì phò, tức giận nói.


– Được rồi, được rồi, anh sai rồi.


Lâm Phi giữ chặt đôi tay nhỏ bé của cô mà nói:


– Em yên tâm đi, anh tuyệt đối không phải vì “không tiện từ chối” mới đồng ý ở cùng em. Anh lựa chọn bạn đời không rẻ thế đâu.


Tô Ánh Tuyết cố nén cười, cắn môi, nghiêng đầu đi chỗ khác, không để Lâm Phi thấy được sự vui sướng trên gương mặt cô.


Ánh trăng chiếu trên bãi cát vàng. Hai người tay trong tay đi trên quãng đường thật dài. Dấu chân hai người giao thoa với nhau, từ xa nhìn không rõ điểm kết thúc…


Chương 167: Khả Năng Dị Thường


Cách tư duy của Tô Ánh Tuyết luôn khiến Lâm Phi phải suy nghĩ.


Lâm Phi không ngờ, cô gái lúc này còn đang nói muốn xem mặt trời mọc, muốn đi bộ cả đêm trên bờ cát trắng, bỗng chạy tới chỗ Lâm Phi, kêu đau chân, bắt hắn cõng về khách sạn đi ngủ.


Mặt trời mọc? Cô nói không cần nhìn nữa, cô hết hứng rồi.


Lâm Phi đã quen với vị hôn thê thay đổi trong chớp mắt, nhưng hắn vẫn không nói nên lời.


Tuy nhiên, được cõng Tô Ánh Tuyết trên lưng đi một quãng đường dài, Lâm Phi vẫn cảm thấy rất vui, vì hắn có thể chạm tay mình vào đùi và mông cô.


Tiếc là lúc về khách sạn, hai người vẫn phân giường ngủ. Theo cách nói của cô, chưa kết hôn không thể ngủ cùng giường.


Ở thành phố cảng chơi hai ngày, hoặc có thể nói là sau khi đưa Tô Ánh Tuyết đi ăn hải sản hai ngày, hai người vui vẻ ngọt ngào về Lâm An.


Thứ hai, sau khi đưa Tô Ánh Tuyết tới công ty, Lâm Phi chạy tới bệnh viên. Hắn phải đem tin tức này báo cho bác Lâm Đại Nguyên.


Tuy Lâm Đại Nguyên chỉ có thể ngồi xe lăn tham gia lễ đính hôn, nhưng ông ấy là bậc trưởng bối nhất định phải có mặt.


Lúc tới phòng bệnh, Lâm Dao đang nói chuyện với Lâm Đại Nguyên. Dù sao cha con thì vẫn là cha con. Tuy Lâm Đại Nguyên không thích con gái làm ca sỹ, nhưng ông ấy cũng không đối chọi với

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bi kịch đau đớn của cô gái phục vụ bar mong đổi đời

Truyện Nếu Không Phải Là Anh Full

Đừng để nuối tiếc thêm một lần nào nữa

Biết vợ ngoại tình, anh chồng đã chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật bất ngờ và …

Vì tình một đêm mà đánh mất tình yêu đích thực