Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6696)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

dẫn.


– Đây là chiếc nhẫn năm đó cha của Phi Nhi tặng cho ta, mặc dù không phải là làm từ chất liệu gì quý giá, nhưng ta luôn đem theo bên mình.


– Hôm nay con sắp thành vợ của Phi Nhi, ta cảm thấy tặng con tiền tài không có ý nghĩa lắm, con cũng không thích, nhưng người mẹ chồng này luôn cảm thấy phải tặng con chút gì đó để thể hiện thành ý, cho nên….ta muốn tặng con cái này.


Cố Thải Anh nói.


– Ah…chuyện này…Hội trưởng Cố…cái này quý giá quá, con không thể nhận.


Tô Ánh Tuyết nghe lai lịch chiếc nhẫn, vội vàng khoát tay từ chối.


Nhưng Cố Thải Anh lại làm bộ tức giận:


– Con xem thường ta vậy sao? Có phải con thấy lễ vật này quá bé nhỏ?


– Con không có ý này…


– Vậy thì cầm lấy.


Cố Thải Anh mỉm cười, lấy chiếc nhẫn ra rồi đep vào ngón giữa cho Tô Ánh Tuyết:


– Con cứ yên tâm đeo đi, chiếc nhẫn này Lâm Phi không biết là của ta, từ nhỏ nó chưa từng thấy ta đeo, nên con không cần lo lắng, nó không giận cá chém thớt đâu.


– Ta hy vọng con sẽ đeo nó, cũng đại diện cho cha của Phi Nhi có thể nhìn thấy các con ngày hôm nay.


Tô Ánh Tuyết vốn là có băn khoăn này, sợ Lâm Phi cho rằng cô và Cố Thải Anh có mối quan hệ gì đó bất thường. Nghe Cố Thải Anh nói vậy, cô cũng thầm thở phào.


Dù sao thì trước khi quan hệ giữa Lâm Phi và Cố Thải Anh trở lại bình thường, cô sẽ không quá thân mật với bà.


Cô nghĩ, đợi buổi lễ hôm nay qua đi, rồi tháo chiếc nhẫn xuống, nếu không có vẻ không tôn trọng cha của Lâm Phi lắm, cũng làm Cố Thải Anh buồn lòng.


Cùng lúc đó, ở phòng bên kia của Lâm Phi cũng rất náo nhiệt.


Diệp Tử Huyên và Khương Tiểu Bạch với tư cách là bạn bè của Lâm Phi đã đến tham gia. Trước đó hai người nghe Lâm Phi sắp kết hôn, đều líu lưỡi không thôi.


Đặc biệt là Khương Tiểu Bạch, lúc đầu còn không tin lắm, tại sao bỗng dưng Lâm Phi lại thoát khỏi bóng đen tâm lý, còn cùng cô gái khác kết hôn. Nhưng nghe Diệp Tử Huyên nói dung mạo của Tô Ánh Tuyết, Khương Tử Bạch đã hiểu ra vài phần.


Lâm Phi biết rõ hai người này hiểu lầm rằng hắn đã coi Tô Ánh Tuyết là Ảnh Tử.


Nhưng trên thực tế, bản thân hắn quả thực đã khắc ghi hình ảnh cô bé chia sẻ kẹo dẻo cho mình, mang đến cho mình tia hy vọng tốt đẹp trong cuộc đời của năm ấy.


Đương nhiên, lời này hắn không thể nói ra, nói với hai người này rằng hắn cảm thấy đây là duyên phận do trời định? Còn không bị bọn họ cười chết?


Khương Tiểu Bạch bắt chéo hai chân nằm trên ghế vừa ăn chuối vừa nói:


– Đao ca, anh cũng thật quá khiêm tốn, nếu không có ý định tiếp tục ẩn mình, sao không gọi bạn cũ đến? Hôn lễ của anh là sự kiện lớn cấp thế giới, để bạn bè cũ biết chị dâu, sau này Khuynh Thành Quốc Tế vươn ra ngoài thế giới, xem mẹ đứa nào còn dám ngăn cản?


– Ngậm cái miệng cậu lại, lão Bạch, có tin tôi nhét quả chuối này vào mông cậu không? Nếu Đao Đao mà làm vậy, chính phủ Hạ Quốc phải dùng bom nguyên tử đối phó với chúng ta rồi, còn tưởng chúng ta muốn gây đại chiến thư ba đấy.


– Ai….tôi đây là thấy tội cho Eva, vốn tưởng chị Ảnh Tử của cô ta không còn, cô ta sẽ có chút cơ hội, kết quả là Đao ca lại sắp kết hôn, đối tượng lại không phải là cô ta.


Khương Tiểu Bạch cắn chuối, vẻ mặt chờ mong:


– Eva sao lại chướng mắt em chứ, em có thể vì cô ta mà cai “sắc” ba tháng…


Lâm Phi mặc bộ đồ Tây, thắt nơ xong, dáng người cao vút như tùng bách, nhìn vào gương ngắm vuốt xong đâu đấy, nghe Khương Tiểu Bạch nói vậy, không nhịn được, quay đầu đá vào cái ghế gã ngồi đạp lăn xuống đất.


Chương 171: Không Dám Quên


Khương Tiểu Bạch cơ bản không dám dùng công phu né tránh, rất phối hợp ngã xuống, nhưng vẫn cố giơ cao tay đang cầm chuối.


– Đồ khốn, nếu muốn đi thì lập tức xéo ngay, còn muốn ở lại thì ngoan ngoãn câm miệng vào.


Lâm Phi trừng mắt với tên hòa thượng.


Khương Tiểu Bạch cười ha hả, vội vàng đứng dậy, không dám lên tiếng nữa.


Lúc này, cửa mở ra, Lâm Dao đẩy Lâm Đại Nguyên vào.


– Bác cả.


Lâm Phi tiến lên nghênh đón, vui mừng nói:


– Cuối cùng thì bác cũng đến, cháu còn tưởng bác giận cháu không đến.


Lâm Đại Nguyên hừ lạnh một tiếc, quét mắt sang một nam một nữ khác trong phòng, người phụ nữ mặc bộ váy đỏ rất bình thường, còn người đàn ông mặc áo bào, có chút kỳ quái:


– Vị tiểu thư này cùng vị…sư phụ này là bạn của cháu?


– Ồ, là bác cả của Lâm Phi ạ, cháu là Diệp Tử Huyên, là bạn hồi Lâm Phi còn ở nước ngoài, cậu ấy là tiểu Bạch, là hòa thượng chùa Thiếu Lâm tự.


Diệp Tử Huyên vội giới thiệu bản thân.


Khương Tiểu Bạch bộ dạng đạo mạo, một tay giấu chuối tiêu phía sau lăng, một tay A Di Đà Phật:


– Tiểu tăng Khương Tiểu Bạch, gặp Lâm thí chủ đây, thấy tai thí chủ cao hơn lông mày, trán đầy đặn, hai gò má cao, vừa nhìn là biết người có phúc, tiểu tăng cầu chúc Lâm thí chủ phúc như Đông Hải, thọ bỉ nam sơn, con cháu đuề huề…


– Cút ra ngoài!


Lâm Phi không nghe lọt tai, lập tức ra lệnh, để Khương Tiểu Bạch xéo đi.


Khương Tiểu Bạch vẻ mặt ủy khuất, cùng Diệp Tử Huyên đang cố nín cười đi ra ngoài. Bọn họ biết, lúc này nên để cho Lâm Đại Nguyên và Lâm Phi nói chuyện.


– Tiểu Phi, sao cháu lại quen biết với hòa thượng của Thiếu Lâm tự vậy?


Lâm Đại Nguyên buồn bực hỏi.


Lâm Phi cười xấu hổ:


– Ở nước ngoài hạng người nào chẳng có ạ, hòa thượng cũng xuất ngoại bác ạ.


– Ồ…


Lâm Đại Nguyên không có ý truy cứu nhiều, sắc mặt trầm tĩnh một hồi lâu mới thấp giọng nói:


– Vừa rồi bác có gặp người phụ nữ đó.


Lâm Phi nghe xong, đột nhiên hiểu ý là ai, nụ cười trên mặt cũng biến mất, hít một hơi thật sâu:


– Bác cả, bác không nên tức giận, bà ta có tới hay không thì cũng không có quan hệ gì với chúng ta.


Lâm Đại Nguyên đưa tay xoa mắt mình, như có hạt cát bay vào, mắt ửng đỏ.


– Tiểu Phi à, mười mấy năm qua, bác luôn nằm mơ đến cảnh ngày hôm đó…chỉ cần mỗi lần nhìn thấy cha cháu….khi cha cháu đi….bộ dạng thê thảm đó như mũi dao đâm vào tim bác…


Lâm Đại Nguyên một đại nam nhân khi nói đến đây lại có chút nghẹn ngào.


Trong mắt Lâm Phi và Lâm Dao cũng có chút lấp lánh, tuy năm đó Lâm Dao còn nhỏ nhưng ít nhiều cũng biết lúc trước là thảm cảnh thế nào.


Lâm Phi quỳ trước xe lăn, một tay nắm lấy tay của Lâm Đại Nguyên nói:


– Bác, bác đừng buồn nữa, hôm nay là ngày đáng để vui mừng.


– Bác biết…


Lâm Đại Nguyên gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Phi, nói:


– Tiểu Phi, bác nói những lời này là muốn cháu nhớ rõ, ai đối tốt với cháu, ai đối với cháu không ra gì, ai là người tốt, ai là rắn rết…


– Nam tử hán đại trượng phu, sống trên đời có thể nghèo, nhưng không thể quên gốc gác, không thể không có cốt khí, nếu không, không bằng một con chó! Con chó còn biết trung thành, nếu người nhìn thấy lợ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Thấy cậu chủ liệt giường đã lâu, ô sin xin bà chủ cho cưới vì mình quá lứa lỡ thì nào ngờ đêm ấy khi lật tấm chăn mỏng lên thì…

Chờ một nàng Hồ ly

Nếu Bạn Đang Cảm Thấy Mình Không Hạnh Phúc, Có Thể Đó Chính Là Do Bạn Mà Thôi

Cầm 700 triệu đồng thử lòng con dâu trước khi nhắm mắt xuôi tay, mẹ chồng được một phen kinh ngạc

Những mùa hoa tháng ba