Liên Kế Tổ ở bên cạnh nghe Liên Hoa Nhi nói như vậy cũng có chút không nhịn được.
“ Hoa Nhi, muội đoán mò gì, Lục đại phu là chuyên xem bệnh nữ nhân, Sử đại phu trị bị bỏng, nên mới có thể kêu hắn tới.”
Liên Mạn Nhi từ trong vườn sau viện hái được chút thức ăn, đi ngang qua chính phòng vừa lúc nghe thấy lời nói vừa rồi của Liên Hoa Nhi, trong lòng cũng mất hứng. Quả nhiên nàng nghĩ không sai,Liên Hoa Nhi chính là người như vậy. Cũng may Vương Ấu Hằng không tới bằng không còn không biết bị oán giận làm sao đâu.
Liên Mạn Nhi trở về tây sương phòng đem những lời nghe được từ Liên Hoa Nhi nói với Trương thị.
“ Vương tiểu thái y là không thể, tuổi hắn còn nhỏ. Liên Hoa Nhi lại là cô nương trẻ tuổi, bị thương trên đùi. Sử đại phu có phải hay không là đại phu lớn tuổi nhất của Tế sinh đường?” Trương thị liền nói.
Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút, thật đúng là có chuyện như vậy, không khỏi đối với Trương thị có thêm vài phần kính trọng. Ở một số chuyện, Trương thị nghĩ so với nàng còn sâu xa hơn.
“ Thương thế của Hoa Nhi, bọn họ là muốn giải quyết như thế nào?”
“ Thật giống như là đang thương lượng, có muốn hay không là đi lên Đức tín đường ở huyện thành.”
Chính phòng tây phòng, một nhà Liên Thủ Nhân quả thật đang thương lượng chuyện này. Lý đại phu kê đơn thuốc, Sử đại phu để lại thuốc mỡ có thể ngừng đau cũng có thể chữa thương nhưng cũng không bảo đảm không lưu sẹo. Như vậy chỉ có thể tìm cách khác, cho dù là Đức Tín đường cũng là lựa chọn không tồi.
“ Nếu không, để cho Hoa Nhi đi Đức Tín đường chữa thương đi.” Liên Thủ Nhân nói. Hắn cho là, nên cho Liên Hoa Nhi đi Đức tín đường. Đó là nơi Tống gia có tiền vốn, đối với thiếu phu nhân tương lai sao có thể không chữa trị cẩn thận, hơn nữa tiền trị thương của Hoa Nhi cũng có thể tiết kiệm “ Có tiền vốn của Tống gia thì giống như người trong nhà, đối với Hoa Nhi cũng có thể tận tâm hơn.”
Liên Hoa Nhi mím môi, tựa hồ không nguyện ý.
“ Bởi vì đó là tiền vốn của Tống gia mới không thể đi.” Liên Hoa Nhi nói, nàng không muốn cho người Tống gia biết nàng bị phỏng. Cho dù không biết, nhưng trong lòng nàng việc có thể hay không không lưu lại dẹo là không có lòng tin.
Cổ thị hiển nhiên có cùng ý nghĩ như Liên Hoa Nhi
“ Nếu không để Kế Tổ đi một chuyến, báo chúng ta có người bị phỏng kêu Tín Đức đường phái đại phu tốt nhất tới, không nói là Hoa Nhi mà là Nha Nhi, nếu không là Chi Nhi… Nói ai cũng được nhưng đứng nói là Hoa Nhi.” Cổ thị nói.
“ Còn có thuốc, trong huyện thành khẳng định tốt hơn trấn trên, nếu thiếu dược liệu gì thì nhờ Tống gia nghĩ cách.” Liên Kế Tổ nói.
“ Nói như vậy cũng đúng.” Cổ thị hỏi “ Hoa Nhi, vậy con thấy thế nào?”
Liên Hoa Nhi cắn môi không nói gì.
Hay nói, trước đem con đi huyện thành, đến lúc đó mẹ tìm tấm khăn đem mặt che kín, con không nói lời nào, ai còn có thể đoán ra con là ai?” Cổ thị liền nói.
Liên Hóa Nhi ánh mắt lóe lóe.
“ Đến lúc đó nếu có người hỏi thì mẹ bảo là … cô cô của con.” Cổ thị nhẹ giọng nói bên tai Liên Hoa Nhi. Nàng tính toán để cho Liên Hoa Nhi mạo danh Liên Tú Nhi là vì trong nhà này mấy đưa con gái, Liên Hoa Nhi là lớn nhất, cùng tuổi với nàng cũng chỉ có Liên Tú Nhi và Liên Chi Nhi, nhưng Liên Chi Nhi dáng người gầy yếu còn Liên Tú Nhi mặc dù mới mười bốn tuổi nhưng vóc người nẩy nở, so với Liên Hoa Nhi thì thấp một chút. Để cho Liên Hoa Nhi mạo danh Liên Tú Nhi dễ dàng làm người khác tin tưởng, cho dù sao này có chuyện gì cũng không bị nói là không hợp quy cũ.
Liên Hoa Nhi suy nghĩ một chút, liền gật đầu.
Liên Thủ Nhân đem chuyện này nói với Liên lão gia tử và Chu thị, hai người họ cũng không phản đối liền kêu Liên Kế Tổ ra ngoài gọi một chiếc xe ngựa.
“ Thuốc sắc tốt rồi.” Lúc này Tưởng thị bưng bát thuốc đi vào.
Liên Hoa Nhi đã dùng hết thuốc mỡ của Sử đại phu, đau đớn trên đùi tốt hơn một chút, nàng đời nào chịu uống thuốc của Lý đại phu. Đang muốn vội vàng đi huyện thành, trước hết không uống thuốc đó nữa.
Liên Thủ Nhân và Cổ thị đem Liên Hoa Nhi ôm lên xe ngựa nhanh như chớp đã đi xa.
Liên Mạn Nhi trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thầm khen Vương Ấu Hằng an bài xảo diệu. Tín Đức đường có vốn của tống gia, có thể được hay không làm cho Liên Hoa Nhi thỏa mãn cũng không cần người khác tới lo lắng.
“ Tỷ, nhị ca, Tiểu Thất.” Liên Mạn Nhi chào hỏi Liên Chi Nhi, Ngũ Lang và Tiểu Thất, bị chuyện của Liên Hoa Nhi làm phiền nàng suýt quên chính sự. “ Muội có chủ ý kiếm tiền.”
“ Chủ ý gì?” Nghe được lời nói của Liên Mạn Nhi về việc kiếm tiền,mấy hài tử đều sáng rực ánh mắt.
“ Muội sẽ nấu đậu phộng để bán.”
Chủ ý này là do Hà thị nhắc, Liên Mạn Nhi mới nghĩ đến. Bọn họ đào được một túi đậu phông cũng cỡ bảy tám chục ký. Hiện tại đậu phộng dự trữ còn đủ, đậu phộng Liên Mạn Nhi nấu là dùng công thức quen thuộc nhất, tỏi với đậu phộng.
Ngày đó hà thị ăn một chút liền khen không dứt miệng, còn muốn nàng cho thêm. Hà thị thích nhất là ăn quà vặt, cũng là những món ăn được mua ở trấn trên. Miệng mồm có chút kén chọn. Liên Mạn Nhi nhìn ra, Hà thị nói nàng làm đậu phộng ăn ngon hơn ở trấn trên là thật cũng không phải vì chiếm chút tiện nghi.
Nàng đã đi dạo qua những cửa hàng kia, biết cửa hàng bán món đâị phụng rang ăn nhiều còn có thể gây nóng, tay miệng đều đen. Mà nấu đậu phộng chỉ có vị mặn, ướt ướt, lúc ăn một tay dính nước. Đều kém đậu phộng nàng làm, vừa ngon vừa sạch sẽ khô ráo.
“ Chính là đậu phụng trộn tỏi đó, chúng ta làm nhiều một chút đem lên trấn trên để bán.” Liên Mạn Nhi tiếp tục nói.
“Cái này có thể kiếm tiền sao?” Liên Chi Nhi liền hỏi.
“ Theo muội thì có thể.”
Liên Mạn Nhi đếm đếm ngón tay, bắt đầu tính toán. Đậu phộng khi làm xong có mang vỏ bán có thể bán được mười hai văn tiền một ký. Mà nếu như đậu phộng đã lột vỏ thì sẽ mắc hơn. Trấn trên bán loại có mang vỏ loại tốt nhất cũng là mười hai văn tiền một ký,loại đậu đắt tiền nhất là mười tám văn tiền một ký.
“ Bọn họ cũng không làm ngon bằng muội, chúng ta bán mỗi ký hai mươi văn tiền. Mỗi ký lời được sáu văn tiền”
“Vậy mười ký là sáu mươi văn, một trăm ký là sáu trăm văn?”
“ Chúng ta đào đậu phộng,tiền vốn sẽ giảm xuống, một ký có thể kiếm hai mươi văn, ta còn lại có bảy mươi ký, có thể mua lại.” Ngũ lang nói.
“ Trước ta cứ bán đậu phộng đào được, nếu bán tốt chúng ta có thể đào rồi tiếp tục bán.” Liên mạn Nhi nói.
“ Lần đầu tiên, ta làm ba mươi ký.” Liên Mạn Nhi nói “ Mười ký đưa Ấu Hằng ca, còn lại hai mươi ký đi bán. Ngày mai là ngày trấn trên họp chợ, hiện tại chúng ta bắt đầu làm là vừa kịp.”
“ Đúng.”
Mấy đứa trẻ thương lượng một hồi, cân ba mươi ký đậu phộng, trước đem lựa những viên bị hư, xấu xí ra ngoài chỉ để lại những viên còn nguyên. Liên Mạn Nhi và ngũ lang mượn chậu gỗ lớn, chuẩn bị nước xong đem đậu phộng đổ vào, mấy người đều xắn cao tay áo, bắt đầu rửa đậu phộng muốn đem bùn đất dính phía ngoài v

