Liên Mạn Nhi kéo tay Liên Chi Nhi, đi chầm chậm về phía trước, cho đến có thể thấy rõ miệng giếng mới dừng lại.
Miệng giếng cũng không lớn, các cạnh được xếp bằng đá vây lại cao hơn một thước. Phía trên treo dây ròng rọc kéo nước. Thời điểm có người tới múc nước, sẽ đem thùng gỗ nhỏ buộc vào dây thừng ném vào trong giếng. Chờ thùng nước đầy nước rồi thì sẽ làm lay động ròng rọc kéo nước, đem đầy đủ nước và thùng mang lên.
Việc này không chỉ tốn sức mà còn phải cần kỷ xảo. Mấy ngày qua ở riêng cũng chỉ có Liên Thủ Tín đi lấy nước. Có đôi khi trong nhà thiếu nước, vừa lúc Liên Thủ Tín không ở nhà thì chính Liên Chi Nhi và Ngũ lang, hai người hợp sức mang nước từ trong giếng rồi từng thùng từng thùng mang về. Chờ trong thùng gỗ to trang bị đầy đủ nước, hai người hợp sức mang về.
“ Không có ai.” Liên Thủ Nghĩa và Liên Kế Tổ nhìn vào miệng giếng một lát, xong đứng thẳng dậy nói.
Nước trong giếng rất sâu. Nếu quả thật có người rớt xuống,lúc này hẳn đã trồi dậy. Liên Đóa Nhi không có ở bên trong, Liên lão gia tử thở phào nhẹ nhỏm, nhưng cũng lo lắng, Liên Đóa Nhi tột cùng là đi đâu?
Lúc này là lúc người ta ăn cơm xong rồi, đi ra ngoài cửa hóng gió. Bọn họ nhìn thấy Liên gia cả nhà rối rít đi tới thì đoán được nhất định là đã xảy ra chuyện gì rồi liền ồn ào đi tới.
Hà thị đi tới chỗ của Liên Mạn Nhi, ngồi ở chỗ tảng đá lớn nhà ngay cửa nhà Anh tử ngồi xuống. “ Đóa Nhi là chân bó bước đi rất khó khăn, chỗ này cách cái giếng rất gần nàng còn có thể đi đâu?”
Nghe trong ý tứ của Hà thị, tựa hồ đã nhận định Liên Đóa Nhi là đi tìm cái chết. Mấy người Liên Mạn Nhi cũng không có tiếp lời.
“ Anh tử, cháu có trông thấy Đóa Nhi nhà chúng ta không?” Hà thị nói vọng vào nhà Anh tử.
Liên Mạn Nhi nghiêng đầu sang chỗ khác mới nhìn rõ Anh tử đang đứng phía trong hàng ráo trước cửa nhà, nghe tiếng ra bên ngoài nhìn quanh.
“ Liên Đóa Nhi bị làm sao? Mọi người là tới tìm nàng?” Anh tử từ trong đi ra đứng bên cạnh Hà thị hỏi. Cùng cô bé nhà nông khác bất đồng, trên mặt Anh tử cũng tô phấn, còn tô son, quần áo cố ý làm hẹp hẹp, bó chặt ở trên người, lộ ra vóc người đầy đặn. Nhìn như vậy mặc dù không so được với Liên Hoa Nhi nhưng cũng có mấy phần thùy mị.
“ Nó dùng nước nóng làm bị phỏng chân Hoa Nhi, sợ quá nên bỏ chạy rồi.” Hà thị đem chuyện nói với Anh tử, không thiếu việc đem thêm chút mắm muối.
“ Ai u.” Anh tử vội giơ một tay bụm miệng, lộ ra một cái vòng vàng óng ánh trên cổ tay “ Liên nhị thẩm, vậy Hoa Nhi có hay không bị tàn phế?”
“ Sao có thể không. Nhất định là có sẹo rồi, ở ngay trên đùi không phải là ở trên mặt.” Hà thị liền nói. Nàng và Anh tử không vừa lòng liền đứng lên đi ra.
Nơi này không tìm thấy Liên Đóa Nhi tất nhiên là phải đi nơi khác tìm, mọi người thương lượng quyết định chia ra tìm. Người ở nông thôn đều rất nhiệt tình nên có rất nhiều người đi theo tìm giúp. Liên Thủ Tín mang theo mấy người Liên Mạn Nhi, chịu trách nhiệm tìm ở khu vực cạnh giếng, có mấy hài tử gia nhập vào, cả Anh tử cũng tới đây.
“ Đóa Nhi ngươi ở đâu, ra đi, ông nội ngươi nói không liên quan đến ngươi, sẽ không để cho cha mẹ ngươi phạt ngươi.” Mọi người vào cánh rừng vừa tìm vừa la. Hù dọa mấy con rắn nhỏ, rắn, ếch trong bụi cỏ, thậm chí có người còn tìm thấy con gà mái tối hôm qua không về chuồng nhưng ngay cả bóng dáng Liên Đóa Nhi cũng không thấy.
Ra khỏi rừng cây, đi một đoạn nữa thì phía trước là một khu nhà lớn, phòng có mái ngói xanh, tường trắng, trước cửa lớn còn có bức phù điêu rất lớn.
Liên Thủ Tín liền ngừng lại, phía trước là tòa nhà của Vương Cử Nhân, Liên Đóa Nhi chẳng lẽ lại muốn tới nơi này? Liên Thủ Tín vẫn còn đang do dự, cửa lớn Vương gia liền phần phật mở ra, một thiếu niên cao gầy từ phía trong bước ra.
“ Làm cái gì ở đó?”
Chương 77: Nửa Đêm Tìm Người
Edit: Sakurahương Beta: Sakura Người nọ phe phẩy chiết phiến làm bằng kim loại chậm rãi đi tới.
“ Vương Đại thiếu gia.” Liên Thủ Tín vội vàng chấp tay hành l ễ “ Cháu gái của ta là Liên Đóa Nhi lúc buổi trưa đi ra ngoài lúc này còn chưa có trở về. Trước giờ cháu ta vẫn ở tại trên trấn trên không biết đường hay người ở trong thôn. Trong nhà sợ cháu ta đi lạc đường, đi ra ngoài tìm kiếm.”
Liên Hoa Nhi bị phỏng, Liên Đóa Nhi chạy từ trong nhà đi, hai chuyện này cũng không phải là chuyện tốt lành gì. Nói ra không chỉ mặt mũi Liên gia không tốt, càng tổn hại đến khuê dự của Liên Hoa Nhi và Liên Đóa Nhi. Vì vậy, Liên Thủ Tín đều che giấu đi.
Liên Mạn Nhi âm thầm gật đầu, Liên Thủ Tín đáng tin cậy hơn Hà thị nhiều, tâm địa cũng thiện lương hơn rất nhiều.
“ Liên Đóa Nhi đã đi mất?” Ngườ nọ đứng trước Liên Thủ Tín. Lúc này trời đã sẩm tối, bây giờ Liên Mạn Nhi mới nhìn thấy rõ mặt hắn, chính là Vương Ấu Hoài, cũng chính là con lớn nhất của Vương Cử Nhân.
Liên Thủ Tín gật gật đầu.
“ Các ngươi một mực ở cửa có nhìn thấy Liên Đóa Nhi không?” Vương Ấu Hoài hỏi hai gia đinh đi sát phía sau hắn.
“ Là một tiểu cô nương, lớn lên giống…” Liên Thủ Tín chỉ chỉ Liên Mạn Nhi “ Cao cùng hai đứa con gái của ta không sai biệt lắm.” Đâu là do sợ hai gia đinh kia không biết Liên Đóa Nhi là ai, vì vậy đem tướng mạo của nàng hình dung cho bọn họ nghe.
“ Mặt tròn, chải hai mái, trên đầu mang hai đóa hoa màu đỏ, mặc chính là quần áo màu hồng nhạt, chân bó.” Liên mạn Nhi bổ sung thêm.
Liên Thủ Tín liền gật đầu tán thành, trong lòng rất thỏa mãn. Không chỉ bởi vì Liên Mạn Nhi nói rõ ràng hơn so với hắn mà bởi vì tìm Liên Đóa Nhi đều cố gắng. Đại phòng làm nhiều chuyện thật xin lỗi bọn họ, nhất là với Liên Mạn Nhi, thiếu chút nữa làm nàng mất mạng. Nhưng vào lúc này, Liên Mạn Nhi lại có thể dụng tâm để tìm kiếm Liên Đóa Nhi. Liên Thủ Tín nghĩ, con gái nhà mình nói chuyện đôi khi có dữ tợn một chút, thích đem mọi chuyện phân biệt rõ ràng, nhưng lại có tâm địa thiện lương, ấm áp, thật là một đứa trẻ ngoan.
“ Hồi Đại thiếu gia, từ trưa tới giờ cũng không thấy một tiểu cô nương nào như vậy đến đây.” Hai gia đinh tựa hồ không chút do dự hướng Vương Ấu Hoài bẩm báo.
Vương gia là nhà giàu có quy củ của họ. Luôn luôn có hai gia đinh giữ cửa. Bọn họ nếu nói không nhìn thấy như vậy nhất định là Liên Đóa Nhi không có đi hướng bên này.
“ Đã quấy rầy Đại thiếu gia rồi, chúng ta lại tới chỗ khác tìm thử.” Liên Thủ Tín liền nói.
Vương Ấu Hoài gật đầu.
Liên Thủ Tín liền xoay người quay trở về, một đám trẻ con Liên Mạn Nhi cũng đi theo,chỉ có Anh tử không những không trở về mà còn tiến về phía trước vài bước.
“ Đây không phải là Anh tử?” Vương Ấu Hoài lắc lắc cây quạt tự tiếu phi tiếu nhìn Anh tử nói.
“ Đại thiếu gia nhận được ta?” Ánh mắt Anh tử sáng ngời, lại tiến hai bước về phía Vương ấu Hằng, lắc lắc thân thể vén áo thi lễ “ Anh tử cho Đại thiếu gia … nói … nha… không … vấn an.”
Vương Ấu Hoài xì cười, nha đầu

