“ Sao tam thẩm con không tới?” Trương thị thấy Mạn Nhi chỉ mang trở về Diệp Nhi nhưng không thấy Triệu thị liền hỏi.
“ Tam thẩm không dám tới.”
Trươn thị liền thở dài một hơi, cũng không nói gì.
“ Diệp Nhi, đói bụng lắm sao, vậy chúng ta ăn cơm thôi.” Trương thị nói.
Bởi vì chờ Liên Mạn Nhi cùng nhau ăn cơm nên trên bàn chỉ để bát đũa. Liên Chi Nhi và Ngũ Lang phải đi bưng lồng hấp chứa bánh bao và súp, còn Liên Mạn Nhi lôi kéo Diệp Nhi đi tới bồn bên cạnh để nàng rửa tay.
“ Dùng cái này rửa tay.” Liên Mạn Nhi đem hộ xà bông thơm đưa cho Liên Diệp Nhi.
“ Xà bông thơm?” Liên Diệp Nhi hỏi, trong giọng có chút vui mừng, ngẩng đầu nhìn Liên Mạn Nhi, nhút nhát không dám dùng “ Mạn Nhi tỷ, thứ này rất đắt tiền, muội lấy tro rửa là được rồi, cũng có thể sạch.”
“ Diệp Nhi, đây là nhà tỷ, muội không cần sợ. Cho muội dùng thỉ cứ dùng đi.”
Liên Diệp Nhi đưa tay vào trong chậu nước, cẩn thận chà xát rửa lòng bàn tay, lúc này mới nhận lấy xà bông thơm, nhẹ nhàng chà xuống lòng bàn tay.
“ Dùng nhiều chút.” Mạn Nhi bắt lấy tay của Diệp Nhi giúp nàng lấy xà bông chà xát tay.
“ Mạn Nhi tỷ, này là nhiều lắm rồi, tay muội không xứng dùng đâu…” Liên Diệp Nhi nhút nhát nói.
Liên Mạn Nhi nhìn Liên Diệp Nhi, vừa tức giận vừa đau lòng. Triệu thị so sánh với Trương thị còn bánh bao hơn cả bánh bao (cái này cùng nghĩa với đầu gỗ). Trương thị là bánh bao nhưng nàng đã từng là một cái bánh vui vẻ, làm như vậy là vì mục tiêu vĩ đại,hiền lương thục đức. Liên Chi Nhi, Ngũ Lang, Tiểu Thất đều học nhẫn nhịn, nhưng không tự ti. Nhưng Triệu thị lại đem Diệp Nhi thành tự ti khiếp nhược như vậy. Có cha mẹ ruột nhưng không khác gì là một cọng rau xanh.
Quả thật không thể tha thứ.
Liên Mạn Nhi âm thầm hít sâu vì hơi khí, thấy Liên Diệp Nhi đã rửa tay xong rồi liền lấy khăn tay gần đó đưa cho Liên Diệp Nhi lau tay khô ráo sạch sẽ.
Liên Mạn Nhi mang theo Liên Diệp Nhi lên kháng* (kháng tương đương với cái sàn hay sạp của việt nam), toàn gia vây quanh bàn cơm bắt đầu ăn cơm.
“ Diệp Nhi, đừng câu nệ, nhà thẩm với nhà con cũng giống nhau.” Trương thị trước chọn lấy cái bánh bao lớn đưa cho Diệp Nhi.
Liên Diệp Nhi nhận lấy bánh bao gật đầu nhưng cũng không dám ăn.
“ Thẩm nói sai rồi, Diệp Nhi, đây không phải chỗ nhà của bà nội con, con không cần sợ, cứ ăn hết mình đi.” Trương thị vội vàng sửa lại miệng.
“ Diệp Nhi, bánh bao dính thịt vụn ăn rất ngon.” Liên Mạn Nhi vừa nói vừa làm mẫu cho Liên Diệp Nhi. Đem bánh bao một đầu mở ra, cầm cái muỗng múc một ít thịt vụn đem nhét vào bên trong, bỏ thêm hai lá hẹ kẹp vào.
Tiểu Thất ngồi bên cạnh Liên Mạn Nhi, trong tay cũng cầm cái bánh bao, nhưng không có động, chẳng qua là nhìn động tác của Liên Mạn Nhi.
“ Tiểu Thất, đệ làm gì, không phải tỷ mới làm một cái cho đệ ăn sao?”
Tiểu Thất vểnh vểnh miệng lên, nhích nhích lại gần Liên Mạn Nhi nhưng cũng không nói chuyện.
Tên tiểu tử này, chắc không phải là ghen tị đấy chứ?
“ Vậy, cái này tỷ cho đệ, để cho Diệp Nhi nhìn theo làm nha.”
“ Dạ.” Tiểu Thất lập tức mặt mày hớn hở nhận lấy bánh bao trong tay Liên Mạn Nhi, một ngụm lớn cắn xuống “ Diệp Nhi tỷ, tỷ nhìn, chính là chỗ này ăn vậy nè, ăn ngon.”
Trong lòng Liên Mạn Nhi cười thầm, Tiểu Thất quỷ tinh linh, thế nhưng lại ghen tị.
Liên Mạn Nhi cười hì hì ăn bánh bao, Liên Diệp Nhi mới đầu đều vô cùng câu nệ, thịt vụn cũng không dám múc, chỉ có Trương thị múc cho nàng một muỗng thịt, ăn xong một cái bánh bao, bảo là ăn no không ăn nữa.
“ Đứa nhỏ này, lá gan quá nhỏ, cũng quá thành thực.” Vừa nói vừa nhét cho Liên Diệp Nhi một cái bánh bao.
Trương thị án chừng lượng cơm Liên Mạn Nhi hay ăn, ép Liên Diệp Nhi ăn ba cái bánh bao. Bánh bao trước mặt vô cùng to mềm, một cái bánh bao bất quá một hai, trẻ con nông thôn rất ít được ăn bánh bao trắng, thỉnh thoảng ăn được một lần lượng cơm sẽ gia tăng. Tựa như thời điểm còn ở chung, bánh nướng áp chảo trong nhà, vì để cho mọi người đều ăn no chính là dựa theo phân lượng mỗi người mà làm.
Ăn cơm xong, Liên Diệp Nhi liền cướp việc thu thập chén bát, lau bàn rửa chén với Liên Mạn Nhi và Liên Chi Nhi
“ Diệp Nhi, muội nghỉ ngơi đi, hôm nay chắc là muội mệt rồi.” Liên Mạn Nhi nói. Triệu thị mang theo Liên Diệp Nhi ra ngoài tìm Liên Đóa Nhi giống bọn họ, về nhà vừa giúp Trương thị chưng bánh bao, nấu súp, lại tới chính phòng nấu cơm, khẳng định là vô cùng mệt mỏi.
“ Mạn Nhi tỷ, giúp mọi người làm việc, muội một chút cũng không mệt.” Liên Diệp Nhi nói.
“ Diệp Nhi thật khéo nói.” Liên Mạn Nhi cười nói.
“ Mạn Nhi tỷ, muội chính là nói thật.” Liên Diệp Nhi vội nói.
Liên Mạn Nhi nhìn thấy vành mắt liên Diệp Nhi đều đỏ lên, thầm nghĩ thực là đứa trẻ thành thực, liền vội vàng trấn an nàng.
“ Tỷ tin tưởng, Diệp Nhi muội đừng vội.”
“ Mạn Nhi tỷ.” Liên Diệp Nhi cúi đầu giúp Liên Mạn Nhi rửa chén. “ Muội nghĩ muốn theo tỷ học.”
Chương 79: Bánh Bao Tỉnh Ngộ
Edit: Sakurahương Beta: Sakura “ Theo học cái gì?” Liên Mạn Nhi có chút kỳ quái hỏi Liên Diệp Nhi.
“ Muội nghĩ học Mạn Nhi tỷ, không chịu bị chèn ép nữa, cũng không để mẹ bị khinh bỉ.” Liên Diệp Nhi mặt đỏ lên, ngập ngừng hồi lâu mới lấy hết dũng khí ra nói.
Không nghĩ tới Liên Diệp Nhi làm người lặng lẽ nhưng trong lòng lại có chí khí. Đây chính là một cái bánh bao đã tỉnh ngộ, Liên Mạn Nhi cảm khái vỗ vỗ bả vai của Liên Diệp Nhi. Chỉ cần có thể nghĩ như vậy, chính là một bước tiến dài.
Liên Mạn Nhi đang nhìn không được Triệu thị và Liên Diệp Nhi bị Chu thị chèn ép, còn chưa nghĩ ra làm thế nào giúp các nàng, hiện tại Liên Diệp Nhi nhắc tới với nàng trước, trong lòng nàng thật cao hứng.
“ Diệp Nhi, muội có thể nghĩ như vậy thì sẽ không bị chèn ép.” Liên Mạn Nhi nói.
“ Có thật không, Mạn Nhi tỷ.” Liên Diệp Nhi vui mừng đỏ mặt.
“ Dĩ nhiên.”
“ Vậy Mạn Nhi tỷ, muội nên làm gì?” Liên Diệp Nhi hỏi Liên Mạn Nhi.
“ Diệp Nhi, muội có phải hay không cảm giác mình không bằng người?” Liên Mạn Nhi hỏi ngược lại Liên Diệp Nhi.
“ Muội, nếu muội là con trai thì tốt rồi.” Liên Diệp Nhi cúi đầu, nhỏ giọng nói.
Triệu thị sỡ dĩ không thẳng nổi thắt lưng, cũng là bởi vì những năm này không thể sinh một đứa con trai. Ở kiếp trước của nàng, còn có rất nhiều cô bé có tư tưởng trọng nam khinh nữ, huống chi là bây giờ. Liên Diệp Nhi hẳn là cảm thấy như vậy nên mới áy náy thật sâu. Cảm giác áy náy còn nhẹ, chính xác mà nói hẳn là cảm giác mang tội.
Đáng thương và thật đáng buồn, nhưng đây cũng không phải là lỗi của Liên Diệp Nhi.
“ Diệp Nhi, muội nhất định phải tin tưởng, muội so với người khác một chút cũng không sai.” Liên Mạn Nhi trịnh trọng nói với Liên Diệp Nhi.
“ Mạn Nhi tỷ…” Có lẽ là lần đầu tiên được nghe nói như vậy, hơn nữa người nói chuyện lại là người trong nội tâm nàng bội phục nhấ


