Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7476)

Trọng sinh tiểu địa chủ

ân liền hỏi.


“ Này phải đại phu đi xem mới có thể biết, bất quá…” Vương Ấu Hằng dừng lại một chút “ Nói về, việc bị phỏng chưa từng nghe có thể không lưu lại sẹo.”


Liên Thủ Nhân xoa xoa đôi bàn tay, Liên Hoa Nhi gả vào Tống gia, có được sủng ái hay không quan hệ đến việc của hắn.


“ Ở trấn trên này, mặc dù Tế Sinh đường là tiệm thuốc lớn nhất nhưng so với trong huyện và phủ thành, Tế Sinh đường chỉ là tiệm nhỏ. Theo ta được biết, Đức Tín đường ở huyện thành đối với bị phỏng có chút am hiểu, có lẽ có thể làm thỏa mãn ý của Liên đại thúc.”


“ Đức Tín đường?” Liên Thủ Nhân tựa hồ chưa từng nghe qua cái tên này.


“ Hình như ở Đức Tín đường có tiền vốn của Tống gia.” Liên Kế Tổ nhỏ giọng bên tai Liên Thủ Nhân nói.


“ Kia, vậy thì tốt quá.” Liên Thủ Nhân tựa hồ lại nhìn thấy một tia hi vọng.


“ Hay là cứ nhờ Sử đại phu đi xem một chút trước, có thể làm dừng đau.” Liên Kế Tổ nói.


“ Đúng, đúng.” Liên Thủ Nhân gật đầu lia lịa “ Vậy cứ như thế, chúng ta quấy rầy Vương tiểu thái y rồi.”


Liên Thủ Nhân đứng lên cáo từ.


“ Vương chưởng quỹ, để Sử đại phu đi theo một chuyến, tất cả chi phí đều ghi cho ta, phái hai chiếc xe ngựa đi.” Vương Ấu Hằng phân phó.


“ Không cần, không dám làm phiền Vương tiểu thái y, để cho đại phu ngồi xe ngựa, chúng ta đi trở về là được.” Liên Thủ Tín liền nói.


“ Không ngại.” Vương Ấu Hằng cười nói.


Mọi người liền đi ra khỏi phòng Vương Ấu Hằng.


“ Ấu Hằng ca, ca hảo hảo dưỡng thương, hai ngày nữa muội tới thăm ca.” Bởi vì trước mặt mọi người không tiện nói thêm cái gì cũng đi theo mọi người ra ngoài.


Vương chưởng quỹ chuẩn bị hai chiếc xe ngựa, Liên Thủ Nhân, liên Kế Tổ và Sử đại phu ngồi một chiếc, ba cha con Liên Thủ Tín ngồi vào chiếc còn lại theo sát phía sau.


“ Cha, có để lại lễ vật cho Thạch thái y không?” Liên mạn Nhi nhỏ giọng hỏi.


Liên Thủ Tín gật đầu. “… Thạch thái y không có ở đây, chỉ có quản gia giữ nhà, nói không dám thu. Cha vẫn cứ để lại cho hắn.” Liên Thủ Nhân thấy thạch thái y không ở nhà, đã nghĩ lấy bạc cùng dê đem về nhưng bị Liên Thủ Tín chặn lại. Những lời này hắn cũng không có nói cho Liên Mạn Nhi.


Liên Mạn Nhi nghe thấy lễ vật được để lại cũng yên tâm.


Cách xa trấn trên ba mươi dặm vốn không xa, xe ngựa lại chạy nhanh, rất nhanh đã vào thôn dừng ở cửa nhà Liên gia. Liên Thủ Nhân xuống xe, để cho Liên Kế Tổ cho ít tiền thưởng, còn không ngừng miệng khen ngợi Vương Ấu Hằng hiểu lễ tiết


Liên Mạn Nhi cũng âm thầm gật đầu, mới vừa rồi Vương Ấu Hằng ứng đối thành thạo, khéo léo. Đồng thời nàng cảm nhận được Vương Ấu Hằng đối với các nàng là bất đồng, phần nhân tình này là rất khó có được.


Liên Thủ Nhân mời Sử đại phu tới phòng chính, Cổ thị và Liên Hoa Nhi nghe thấy thanh âm xe ngựa ở phía ngoài, cho là Thạch thái y tới, nhưng khi nghe thấy Liên Thủ Nhân giới thiệu là Sử đại phu của Tế sinh đường ở trấn trên, trên mặt hai người đều hiện lên vẻ thất vọng.


Sử đại phu nhìn vết thương của Liên Hoa Nhi, vuốt chòm râu dài hơn tấc nói “ Bị phỏng như vậy,lão hủ sống nhiều năm như vậy vẫn là thấy lần đầu tiên. Thật là khó giải quyết, nếu dùng thuốc của lão hủ có thể dừng đau, cô nương là thiên kim ngọc thể muốn không lưu lại sẹo, lão hủ lại không thể… Nói đến chữa thương bị phỏng, vẫn là Đức tín đường ở huyện thành, cực kỳ có sở trường, có lẽ có thể không lưu lại sẹo.”


“ Đức tín đường là tiền vốn của Tống gia.” Liên Thủ Nhân liền nói.


Liên Hoa Nhi lộ ra khuôn mặt do dự.


“Mẹ.” Lúc này Tưởng thị vội vàng hấp tấp chạy tới “ Không thấy Đóa Nhi.”


Chương 75: Phương Pháp Kiếm Tiền


Edit: Sakurahương Beta: Sakura “ Đóa Nhi? Đúng vậy, Đóa Nhi đi đâu rồi?” Cổ thị vẫn một mực chiếu cố Liên Hoa Nhi, lúc này Tưởng thị nhắc nhở, nàng mới nhớ tới, nàng vẫn không thấy Đóa Nhi.


Chân mày Liên Hoa Nhi nhẹ nhàng nhíu lại “ Nó nhất định là sợ mẹ mắng nên đã trốn đi.” Liên Hoa Nhi oán hận nói, nàng bị thương như vậy hoàn toàn là do Liên Đóa Nhi làm hại.


Buổi sáng hôm nay, nàng và Liên Đóa Nhi hai người,có một người chịu trách nhiệm đốt lò. Nàng làm gì mà phải làm việc đó nên mới kêu Liên Đóa Nhi đi lấy một bó củi đi nhóm lửa. Liên Đóa Nhi lại rút ra một bó củi đang được đốt dưới lò, thoáng cái quét đến trên đùi nàng, đem ống quần nàng đốt cháy, sau đó lại là Liên Đóa Nhi lấy nước nóng giội vào chân nàng.


Sử đại phu để lại một chút thuốc mỡ nói là có thể ngừng đau, liền cáo từ đi vì vậy lúc này Liên Hoa Nhi mới nói chuyện không cố kỵ như vậy.


“ Liên Đóa Nhi cái con ngốc này” Liên Hoa Nhi cắn răng mắng “ Con đang muốn hỏi nó, nó có phải hay không cố ý? Thương thế của con mà không trị được, nhìn xem con không lột da nó!”


“ Hoa Nhi, Đóa Nhi là muội muội ruột của con, sao con có thể nói nó cố ý.” Cổ thị vội vàng nói “ Nguyệt Nga, con đi tìm Đóa Nhi đi.”


“ Đại tẩu đừng đi, tới lúc ăn cơm là nó tự động về thôi.” Liên Hoa Nhi nói “ Mẹ, chân con đau, không phải ca lấy thuốc của Lý đại phu về rồi sao, tẩu sắc thuốc cho muội uống đi.”


“ Được, được.”


Cổ thị đem chuyện của Liên Đóa Nhi bỏ xuống, để Tưởng thị đi nấu thuốc cho Liên Hoa Nhi.


Tưởng thị nhìn nhìn Liên Hoa Nhi, lại nghĩ tới Liên Đóa Nhi… Không nói gì nữa chỉ im lặng đi nấu thuốc.


Liên Thủ Nhân và Liên Kế Tổ tiễn Sử đại phu lên xe ngựa rời đi, lúc này mới quay lại trong nhà.


“ Bây giờ phải làm sao?” Liên Thủ Nhân thương lượng với Cổ thị.


“ Cha, Thạch thái y thật là không có ở trấn trên sao?”


“Đúng, không có.” Liên Thủ Nhân trả lời” Quản gia nhà hắn nói từ lần trước ở nhà chúng ta trở về, hai ngày sau đã đi phủ thành, còn không biết lúc nào trở lại. Nơi đó chẳng qua là một viện tử của hắn thôi, chính là thời điểm xuân thu hắn tới ở. Không biết mùa thu này hắn có trở về ở hay không.”


“ Vậy Vương thái y đâu, làm sao không tới mà chỉ đưa tới một đại phu?”


“ Vương thái y ở trong huyện không có ở trấn trên.”


“ Làm sao không có! Cho dù Vương thái y không có ở đó, còn có Vương Ấu Hằng. Hắn làm sao cũng không tới, lần trước không phải lúc xem bệnh cho tứ phòng hắn chạy tới rất nhanh sao, trong mắt hắn chúng ta còn không bằng tứ phòng?” Liên Hoa Nhi nói.


“ Hoa Nhi, đừng có gấp, có gì từ từ nói.” Cổ thị nhìn ra Liên Hoa Nhi đang phẫn nộ vội vàng trấn an.


Liên Thủ Nhân cũng nghe ra trong giọng nói của Liên Hoa Nhi không tốt. Ở Tế Sinh đường hắn thấy đúng là Vương Ấu Hằng đang bị thương, hơn nữa Vương Ấu Hằng đối với hắn vẫn là lễ độ, trong lòng hắn cảm thấy Vương Ấu Hằng rất kính trọng hắn, là người tốt.


Hắn có nghĩ đến,nhưng là không thể tới được… lần trước trên huyện, ngựa trên đường nổi chứng làm hắn bị thương, nằm trên giường không thể động. Cố ý phái đại phu trị bỏng tốt nhất trong điếm của hắn tới, còn cho xe ngựa đưa chúng ta trở lại.” Liên Thủ Nhân thay Vương Ấu Hằng nói.


“ Lần trước không phải là kêu tới Lục đại phu sao, đó mới là đại phu tốt nhất, lần này là Sử đại phu, làm sao cũng sáu bảy chục tuổi rồi, là

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nụ Hôn Đầu Tiên

Gửi em, cô gái chẳng mấy may mắn trong con đường tình duyên…

Cậu là ai?

Truyện 7 Ngày Làm Gia Sư Voz Full

Nửa đêm vợ gọi: “Anh ơi về đưa em đi đẻ” nhưng chồng chỉ cười nhạt