Liên Mạn Nhi liền cúi đầu.
“ Mạn Nhi, hôm nay nghĩ như thế nào lên trấn trên, là có chuyện gì sao?” Vương Ấu Hằng hỏi.
Liên Mạn Nhi như cũ cúi thấp đầu không trả lời.
Vương Ấu Hằng cảm thấy kì quái, hơi nhóng thân tới hỏi “ Mạn Nhi, muội làm sao vậy?”
Liên Mạn Nhi hít hít mũi, chậm rãi ngẩng đầu lên
Vương Ấu Hằng liền kinh hãi, khuôn mặt Liên Mạn Nhi vốn trắng nón bây giờ đỏ bừng, một đôi mắt to tràn đầy nước mắt, từng giọt từng giọt theo gương mặt chảy xuống.
“ Mạn Nhi, làm sao muội khóc?” Vương Ấu Hằng nói “ Là tức giận Vương chưởng quỹ sao, Mạn Nhi muội đừng nóng giận, ta sẽ hảo hảo nói hắn.”
Hắn ở trong phòng, tuy không hết sức rõ ràng tình hình bên ngoài, nhưng một chút ý nghĩ của Vương chưởng quỹ hắn đều biết đến. Vương chưởng quỹ nhất định là ngăn cản hai người họ không cho gặp hắn.
“ Không phải, muội không có tức giận.” Liên Mạn Nhi vừa khóc vừa nói.
“ Vậy tại sao, Mạn Nhi là lo lắng cho ta sao? Muội nhìn ta không phải vẫn tốt sao,là Vương chưởng quỹ lo lắng quá thôi, vết thương này căn bản là không đáng ngại, rất nhanh là tốt rồi.” Vương Ấu Hằng lại nói, từ dưới gối đầu cầm khăn thay Liên Mạn Nhi lau mặt.
Nước mắt của Liên Mạn Nhi giống như trân châu cứ như bị chặt đứt rơi xuống đất, làm sao cũng lau không sạch.
“ Mạn Nhi…” Vương Ấu Hằng chưa từng nhìn thấy Liên Mạn Nhi như vậy, coi như là hắn cũng lớn hơn mấy tuổi nhưng lúc này cũng không biết làm sao.
“ Ấu Hằng ca, ca đừng giấu diếm muội, có phải hay không về nhà Vương thái y phạt ca?” Liên Mạn Nhi vừa khóc vừa hỏi.
“ Mạn Nhi, sao muội lại nói như vậy, cha ta làm sao lại phạt ta?”
“ Cũng là muội không tốt.” Liên Mạn Nhi nói “ Ấu Hằng ca, muội thực xin lỗi… Lần trước lên trấn trên mời đại phu cho mẹ, Ấu Hằng ca, Vương chưởng quỹ cùng ca nói chuyện, muội nghe thấy Vương thái y và Thạch thái y bất hòa, ca vì cứu mẹ của muội mà cầm thiệp mời của Vương thái y đi mời Thạch thái y. Vương thái y biết nhất định là phạt ca. Ấu Hằng ca, muội thực xin lỗi, lúc ấy muội đều nghe thấy nhưng lại giả bộ không nghe thấy chỉ nghĩ làm cách nào mới có thể cứu mẹ…”
Liên Mạn Nhi là thật tâm đau lòng. Lúc ấy nàng nghe thấy lời của Vương chưởng quỹ khuyên Vương Ấu Hằng không thể ra mặt đi mời Thạch thái y, nàng đã hiểu, Vương thái y và Thạch thái y chỉ sợ là bất hòa. Có lẽ là đối thủ cạnh tranh, oan gia đối đầu. Vương Ấu Hằng đem thiệp mời của Vương thái y đi mời Thạch thái y là cam nguyện cúi đầu trước Thạch thái y. Lúc đó ở chỗ Thạch thái y, hắn có thái độ kỳ quái như vậy với Vương Ấu Hằng cũng là vì lý do như vậy.
Sở dĩ Vương Ấu Hằng có thể mời được Thạch thái y, nhất định từ đầu đã có nguyên nhân mật mờ, không rõ ràng.
Liên Mạn Nhi cũng không phải là hài tử không hiểu thế sự, nàng hiểu được, Vương thái y và Thạch thái y nhất định là có ân oán gì đó. Cho dù Vương Ấu Hằng ở trước mặt Thạch thái y bất ti bất kháng( không kiêu ngạo không tự ti), còn dùng tới phép khích tướng nhưng hành vi cầm thiệp của Vương thái y đi mời Thạch thái y như vậy, ở trong mắt Vương thái y nhất định là hành động nhi tử bán đứng lão tử, để cho lão tử mất hết mặt mũi.
Nếu như là Vương thái y và Thạch thái y có thù lớn, như vậy lại càng thảm hại hơn.
“ Mạn Nhi.” Vương Ấu Hằng nhìn Liên Mạn Nhi “ Đừng khóc, muội không có làm sai cái gì, cũng không cần xin lỗi ta. Nếu ta ở vị trí của muội, ta cũng sẽ hành động giống như muội.”
Vương Ấu Hằng càng như vậy làm cho Liên Mạn Nhi càng xấu hổ.
“ Ấu Hằng ca, muội thật xin lỗi ca.”
“ Đừng nói như vậy, Mạn Nhi… Không sai, cha ta và Thạch thái y, chuyện ngày xưa của bọn họ, chuyện cụ thể như thế nào, cho tới bây giờ cha chưa từng nói cho ta, đại khái là do ý kiến không hợp nên mới không hề lui tới nữa. Cũng không nghiêm trọng như muội nghĩ đâu, bọn họ không có cái gì thâm cừu đại hận. Bất quá là có chút…ừ, là ý khí chi tranh di.” Vương Ấu Hằng tận lực nói một cách hời hợt “ Bất kể như thế nào cũng không thể hơn được mạng người.”
“ Nhưng là Vương thái y phạt ca, ông ấy đánh ca?” Liên Mạn Nhi nghe Vương Ấu Hằng nói như vậy, trong lòng hơi dễ chịu một chút. Không biết Vương thái y đánh như thế nào, nếu đánh vào mông nàng thật không dám yêu cầu nhìn.
Vương Ấu Hằng nhìn thấy ánh mắt của Liên Mạn Nhi liền hiểu được suy nghĩ của nàng.
“ Chính là trên đùi đánh hai bản tử, hoàn toàn không có chuyện gì.” Vương Ấu Hằng nói. Hắn tự nhiên là không nói thật, Vương thái y lúc đó vô cùng tức giận,muốn đuổi hắn ra khỏi nhà, lại lấy bản tử đánh hắn, còn nói muốn cắt đứt chân hắn, sau đó nhờ tổ mẫu, mẫu thân và các ca ca cản lại. hắn bị phạt quỳ từ đường, thương thế của hắn còn chưa tốt đã trở về trấn, Vương thái y vẫn còn tức giận, hắn trốn trước rồi hãy tính.
Bất quá những thứ này dĩ nhiên hắn sẽ không nói cho Liên Mạn Nhi.
Đúng lúc này, lại nghe thấy tiếng bước chân ở ngoài cửa, là Vương chưởng quỹ tự mình bưng bình trà đưa tới. Vốn những chuyện này đưa cho tiểu hỏa kế làm là được rồi, Vương chưởng quỹ tự mình đến là sợ tỷ đệ Liên Mạn Nhi quấy rầy Vương Ấu Hằng nghỉ ngơi. Đối với Vương Ấu Hằng, Vương chưởng quỹ có áy náy, thấy Vương chưởng quỹ lo cho chủ như vậy trong lòng cũng không trách hắn.
Vương chưởng quỹ đi vào, nhìn thấy Vương Ấu Hằng nằm dựa trên giường, Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất đều khóc đến khuôn mặt đều là nước mắt, trong lòng tức giận cũng giảm đi một chút.
“ Khóc thành mặt mèo hoa luôn rồi.” Vương Ấu Hằng mỉm cười nhìn mặt Liên Mạn Nhi, quay đầu phân phó Vương chưởng quỹ “ Để trà lại đây, kêu người lấy nước cho Mạn Nhi và Tiểu Thất rửa mặt.”
“ Không, không cần.” Liên Mạn Nhi vội vàng ngăn lại” Ấu Hằng ca, Thạch thái y bây giờ vẫn còn trên trấn không?”
“ Mạn Nhi có việc tìm Thạch thái y? Không khéo rồi, mấy ngày trước ông ấy trở về phủ thành rồi, còn chưa có trở lại. Mạn Nhi tìm ông ấy có chuyện gì?” Vương Ấu Hằng vội nói “ Là ta sơ suất, nghĩ đến mẹ muội không có chuyện gì nữa, có phải hay không ..”
Thạch thái y quả nhiên còn chưa trở lại.
“ Không phải.” Liên Mạn Nhi khoát tay “ Mẹ muội rất tốt, chờ có thể xuống giường rồi còn muốn tới tạ ơn Ấu Hằng ca mà.”
“ Vậy thì không cần, không phải muội đã tới rồi sao.”
“ Ấu Hằng ca, muội với ca nói chút chuyện.” Liên Mạn Nhi vừa nói chuyện vừa liếc Vương chưởng quỹ.
Vương Ấu Hằng nhìn ý tứ của Liên Mạn Nhi, là muốn lén nói với hắn, liền phất phất tay với Vương chưởng quỹ, Vương chưởng quỹ liền từ trong phòng lui ra ngoài.
“ Chuyện gì, Mạn Nhi muội nói đi.”
“ Là như vậy.” Liên Mạn Nhi liền kể chuyện Liên Hoa Nhi bị phỏng chân, muốn trị không lưu lại sẹo, Liên Thủ Nhân muốn bọn họ cùng đi mời Thạch thái y với Vương Ấu Hằng “ Muội đoán chừng một hồi cha và đại bá sẽ cùng đến

