Một bộ văn phòng tứ bảo, một bộ sách mới in ấn của phủ Liêu Đông là cho Ngũ Lang và Tiểu Thất. Còn cho Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi mỗi người một hộp đồ trang điểm.
“Đây là đồ mới vừa từ Tây Dương đến. Cô nương mở ra coi thử một chút.” Tiểu Hồng cười nói với Liên Mạn Nhi.
Liên Mạn Nhi theo lời mở hộp trang điểm ra, bất giác cũng cảm thấy thích. Bên trong hộp trang điểm là một mặt gương. Nhìn mặt kính bóng loáng, trong veo, chiếu rõ hình người, không một chút sai lệch, hẳn là kính làm từ thủy tinh thượng đẳng.
“…. Thương đội trong nhà vừa đưa về, cũng chỉ có mấy cái, lão phu nhân chúng ta nghĩ đến cô nương, cố ý phân phó chọn hai hộp tốt nhất, tinh xảo nhất đưa tặng.” Tôn đại nương cười nói.
“Để lão phu nhân phí tâm rồi.” Liên Chi Nhi và Liên Mạn Nhi nhanh chóng đứng lên nói cảm ơn.
“Cô nương nhìn lại một chút có thích đồ vật bên trong không?” Tiểu Hồng cười.
Trong hộp được phân làm hai tầng, tầng thứ nhất đặt một chiếc khăn màu vàng, một góc khăn được cài bằng ba chiếc kim vàng trông rất đẹp, tầng thứ hai thì được chia làm mấy ô vuông nhỏ, bên trong có phấn, son, than vẽ lông mày, lược ngà, đồ để trang điểm hàng ngày trông vậy mà lại đầy đủ hết, còn có một cây trâm phượng bằng vàng ở đầu điểm chút phỉ thúy, cùng một cái trâm cài* có hai quả phật thủ bằng vàng.
Phần lễ vật của Tống gia quả thật là nặng tay, không chỉ là bởi vì độ quý trọng của lễ vật, mà còn bao hàm cả người chuẩn bị lễ vật, phần tâm ý chu đáo, coi trọng, cùng quan tâm.
“Cây trâm cùng trâm cài này là ta giúp đỡ chọn.” Liên Hoa Nhi rốt cục cũng có cơ hội xen vào.
Vừa rồi vẫn là Tôn đại nương ở phía trước lấy danh nghĩa của lão phu nhân chuyển lời, nói chuyện với Trương thị. Liên Hoa Nhi ngồi ở bên cạnh, lại không thể nói ra được mấy câu.
Liên Hoa Nhi liền đưa tay lấy cây trâm, cười thăm dò Liên Mạn Nhi, muốn thay nàng cài lên trên đầu.
Liên Mạn Nhi cười đến gần Liên Hoa Nhi, đang lúc Liên Hoa Nhi muốn đem cây trâm cắm vào trên tóc của nàng, lại tựa như đột nhiên nhớ ra được chuyện gì, liền né sang bên cạnh.
Tay Liên Hoa Nhi liền rơi vào khoảng không.
“Hoa Nhi tỷ, cây trâm này không vội cài, chúng ta qua bên kia nói chuyện một lúc, ngươi giúp ta cài sau.” Liên Mạn Nhi giống như thân mật nói chuyện với Liên Hoa Nhi.
Liên Hoa Nhi cười cười, chỉ đành phải đem cây trâm một lần nữa cất lại vào trong hộp.
“Tốt, chị em chúng ta, bình thường cũng không thể nói chuyện được nhiều. Ta ở huyện thành mỗi ngày đều nhớ các ngươi.” Vẻ mặt Liên Hoa Nhi lộ vẻ thân mật cười nói.
Tôn đại nương cùng Tiểu Hồng ở bên cạnh nhìn cũng nở nụ cười.
Bàn tiệc của nữ khách cũng chia làm hai bàn, một đặt ở Đông phòng, một ở Tây phòng.
Nữ khách ngồi bên Đông phòng toàn những người đã có tuổi như nương của Trương thị là Lý thị, em dâu Vương thị, nương của Ngô Gia Hưng là Vương thị, Liên Lan Nhi, vợ của Vương cử nhân, vợ của Tri Huyện đại nhân, và vợ của hai vị quan lại khác trong huyện Cẩm Dương.
Còn lại nữ khách bối phận thấp hơn và tuổi nhỏ thì ngồi hết bên Tây phòng. Con gái của Tri Huyện năm nay mới mười tuổi, đi theo cha mẹ đến xem náo nhiệt, bên cạnh là Hoài đại phu nhân, Tưởng thị, Liên Hoa Nhi, Ngân Tỏa con gái của Liên Lan Nhi, Ngô Gia Ngọc, Trương Thái Vân, cuối cùng là hai chị em Liên Chi Nhi, Liên Mạn Nhi.
Phần lớn nữ khách là thân thích của nhà Liên Mạn Nhi, rất ít người ngoài, ngoài khách mời đến lạy cổng chào, thì cũng chỉ có Trị Huyện và hai gã viên quan của Cẩm Dương huyện là mang theo người nhà đến.
Phòng chính nội viện nhà Liên Mạn Nhi tổng cộng có năm gian, hai phòng phía đông, là phòng của Liên Thủ Tín và Trương thị. Hai người thích rộng rãi nên hai phòng này cũng không có ngăn cách, cùng với nhà cũ Liên gia sắp xếp gần như nhau.
Hai phòng phía Tây là của Liên Mạn Nhi và Liên Chi Nhi hai chị em gái. Trong phòng được ngăn cách bởi một bức tường bằng gỗ, một phần của giường gạch được xây cùng chiều cao với bệ cửa sổ được ngăn cách bởi gạch xanh, phía ngoài tường gỗ là một phần của cửa sổ. Trên tường gỗ được chạm trổ hoa văn và khảm ngọc lưu ly*, cũng giống như cửa sổ ở phòng chính, ngọc lưu ly có thể xuyên qua rất dễ nên mặc dù dùng để làm vách ngăn cũng không hề cản trở việc lấy ánh sáng cho phòng. (hix, edit cái này xong mới hiểu là tả cái tường gỗ, còn khảm ngọc nữa, đại gia T___T,)
Dưới đất, có một tấm gỗ ngăn cao bằng giường gạch, cũng khắc hoa nhưng không khảm ngọc mà được vây quanh bằng một tầng dày sa tanh, ở giữa là cửa.
Ở đây được chia làm hai phòng, bên ngoài là phòng khách, trong là phòng ngủ của hai chị em. Trong phòng ngủ có một bức rèm dài, chỉ cần đem rèm kéo vào, lại đóng cửa, thì hai gian phòng đã trở thành hai phòng hoàn toàn riêng biệt.
Bàn tiệc ở bên Tây phòng được bày ở giường gạch phòng khách.
Trương Thái Vân, Ngô Gia Ngọc và Tưởng thị đã từng đến đây, những người còn lại thì mới đến lần đầu, khó tránh khỏi cảm thấy tò mò.
Khuê nữ của Tri Huyện tuy chỉ mới mười tuổi, nhưng đã mang dáng vẻ đại cô nương thận trọng, vào phòng cũng không nhìn đông nhìn tây. Hoài đại nãi nãi đơn giản quan sát rồi cũng không để ý nữa.
Chỉ có Liên Hoa Nhi cùng Ngân Tỏa là nhìn rất tỉ mỉ.
Vừa tiến vào, phía trái cửa, có hai cái rương hòm để dựa vào tường phía đông, phía trên hộc tủ bày biện hai cái hộp có nắp, phía trên hộp là một cái kính nhỏ. Đây là kiểu trang trí thường thấy ở những nhà nông giàu có.
Đối diện cửa vào là một vách ngăn, giường gạch được kê sát với tường gỗ, tiếp đó là một bộ bàn ghế, có hai cái ghế dựa và một bàn trà, trên bàn đặt đầy đủ bình và chén trà. Kê sát tường phía bắc là một cái bàn lớn, trên bàn bày biện vài quyển sách, giấy và bút mực, còn có một cái bình hoa nhỏ bằng ngọc lưu ly, bên trong cắm một bó hoa tươi đầy màu sắc.
Hôm này vừa lúc có nắng, nhờ có cửa sổ thủy tinh, nên trong phòng sáng trưng, ấm áp thư thái, mặt đất lát gạch xanh không nhiễm một hạt bụi.
Trên mặt Ngân Tỏa lộ ra vẻ hâm mộ, ánh mắt Liên Hoa Nhi do dự ở khắp nơi trong phòng, tựa hồ là muốn tìm ra chút khuyết điểm, đáng tiếc lại không tìm được gì.
Liên Hoa Nhi đi vào phòng, đến bên ghế dựa vào giường gạch phía tây ngồi xuống.
Bất quá mới một năm trôi qua, cuộc sống của nhà Liên Mạn Nhi thế nhưng đã trở nên tốt như vậy rồi. Đại viện rộng rãi, sạch sẽ, hoàn cảnh thoải mái, có phòng ngủ và phòng khách riêng, cho dù là trước khi nàng thành hôn, thời điểm ở trên trấn trên cũng không thể hưởng thụ được điều kiện tốt thế này.
Khi đó nàng là tiểu thư nhà tú tài lão gia, phía sau còn có cả một đại gia đình cung cấp nuôi dưỡng.
Nhưng một nhà Liên Mạn Nhi, làm thế nào có thể phát đạt thế này? Lúc ở riêng, rõ ràng chỉ có một nhà chen chúc với nhau trong hai gian sương phòng bé tí, quần áo mặc trên người chính là đồ cũ sửa lại, đầy miếng vá, ăn cơm gạo thô khó có thể nuốt trôi, mấy người chung một chỗ, cộng lại cũng chỉ

