Phượng ẩn thiên hạ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Insane

Phượng ẩn thiên hạ (xem 5264)

Phượng ẩn thiên hạ

ử cung, không biết mấy vị có thể giúp trẫm thử không?” Tiêu Dận cất tiếng cười, vừa dứt lời, mũi tên đã mạnh mẽ bay về phía Đường Ngọc, Lộng Ngọc và mấy tên thị vệ.


Người trên phố thấy có đánh nhau liền vội vàng rời khỏi chỗ này, tránh để rước vạ vào thân.


Đường Ngọc bị mũi tên của Tiêu Dận ngăn cản, chỉ đành trơ mắt nhìn Hoa Trứ Vũ tung mình lên nóc nhà, thi triển khinh công rời đi. Hắn vội vàng xông tới chỗ Tiêu Dận, Lưu Phong lại xuất hiện trước mặt hắn, khẽ cười nói: “Đường công tử, chuyện gì mà vội vàng vậy?”


Đường Ngọc biết Tiêu Dận đã quyết tâm ngăn bọn họ lại, hắn ra hiệu bảo Lộng Ngọc quay về cung báo tin, còn bản thân quay lại nói với Tiêu Dận: “Được, nếu Bắc Đế muốn thử cung tên, vừa hay tại hạ cũng đang muốn thử đao, không bằng trao đổi luôn đi!” Vừa dứt lời, hắn đã vung đao chém về phía Tiêu Dận.


Tiêu Dận ước chừng Hoa Trứ Vũ đã đi xa, sau khi giao đấu với Đường Ngọc được hai chiêu, hắn liền nhảy ra ngoài huýt vang một tiếng, trên trời truyền lại tiếng ưng hí dài, Hải Đông Thanh đáp từ trên không xuống nhanh như một mũi tên, cánh chim bay vòng theo đường cánh cung, chuẩn xác đậu vào vai hắn.


Tiêu Dận đưa tay xoa đầu Hải Đông Thanh, Hải Đông Thanh liền vỗ cánh bay đi. Tiêu Dận lập tức thi triển khinh công đuổi theo ngay sau đó.



Cơ Phượng Ly mở gói giấy thứ hai, bên trong là một chiếc màn che màu đỏ với hai bộ quần áo may sẵn, đây là thứ Hoa Trứ Vũ vơ bừa ở cửa hàng quần áo. Cơ Phượng Ly cầm màn che lên bật cười. “Cái gì đây? Chắc không phải là màn che của vợ chồng mới cưới chứ?”


Hoa Trứ Vũ tối sầm mặt giành lại tấm màn che kia trong tay Cơ Phượng Ly, thản nhiên hỏi: “Cơ Phượng Ly, có phải chàng rất muốn thấy Tiêu Dận chết không?”


Cơ Phượng Ly thôi cười, trong mắt thoáng hiện lên vẻ sắc bén. “Bảo Nhi, rõ ràng hắn có mưu đồ với nàng, nếu không, sao nàng vừa xuất cung, hắn đã xuất hiện trước mặt nàng. Sau khi ngăn Đường Ngọc lại còn chạy đi tìm nàng, hắn tìm nàng làm gì? Có phải muốn dẫn nàng rời khỏi đây không?”


“Vậy nên chàng muốn giết hắn sao? Hắn là Bắc Đế, nếu hắn chết ở Nam Triều, chàng không sợ hai nước xảy ra chiến tranh sao? Đúng là hắn muốn dẫn ta đi, nhưng đó chỉ là tâm ý giữa bằng hữu với nhau thôi.” Hoa Trứ Vũ uể oải nói.


“Bằng hữu? Bảo thống lĩnh đã giết bao nhiêu binh sĩ Bắc Triều trên chiến trường mà hắn còn tình thâm ý trọng với nàng như thế, đúng là người đặc biệt!” Giọng nói của Cơ Phượng Ly có phần gượng gạo, không được tự nhiên. “Được! Chỉ cần Bảo Nhi đồng ý với ta một chuyện, ta sẽ bảo Đường Ngọc đưa thuốc giải ngay lập tức.”


“Chuyện gì? Chàng nói đi!” Hoa Trứ Vũ lẳng lặng hỏi.


“Không được theo hắn về Bắc Triều, sau này cũng không được, vĩnh viễn cũng không được!”


Hoa Trứ Vũ mấp máy môi, không ngờ Cơ Phượng Ly lại yêu cầu chuyện này. Vốn nàng cũng không có ý theo Tiêu Dận tới Bắc Triều, nàng lập tức đồng ý: “Được! Ta không đi theo hắn! Có thể đưa thuốc giải cho hắn được chưa?”


“Thuốc giải sẽ được đưa tới đó.” Nghe được lời hứa hẹn của nàng, Cơ Phượng Ly thở phào nhẹ nhõm.


Hoa Trứ Vũ nghiêm mặt hỏi. “Ta hỏi chàng chuyện nữa, Tiêu Dận tìm được ta vì có Hải Đông Thanh dẫn đường, còn chàng dựa vào cái gì? Có phải chàng đã biết chỗ này từ lâu rồi không?”


Cơ Phượng Ly nheo mắt nói: “Bảo Nhi rất thông minh, không sai, ta đã biết chỗ đó từ lâu rồi.”


Hoa Trứ Vũ cố gắng bình tĩnh nói. “Là chàng bắt Bình Khang Thái sao?”


“Đúng!”


“Tại sao phải làm như vậy?”


“Tất cả chỉ vì muốn giữ nàng lại!”


Hoa Trứ Vũ trầm mặc.


Hoàng Phủ Vô Song từng giữ Đan Hoằng ở trong cung vì sợ nàng bỏ đi. Còn hắn, vì sao hắn lại không tin nàng, vì sao phải dùng cách này để giữ nàng lại? Nàng đã nói sẽ không rời đi rồi mà.


Hoa Trứ Vũ tức giận nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng không nói gì. Xe ngựa chậm rãi lắc lư đi về phía trước. Ngoài cửa sổ có cơn gió thoảng qua, mang theo hương hoa ngào ngạt.


Không khí trong xe vẫn duy trì sự nặng nề, căng thẳng.


Một lát sau, không khí áp lực ùa tới, Hoa Trứ Vũ quay lại bắt gặp đôi mắt đang mỉm cười của hắn.


Hắn đang nghiêng người về trước, vây kín nàng trong vòng tay, một ngón tay khẽ vuốt tóc mai của nàng, cơ thể cũng dần tiến sát về phía nàng. “Bảo Nhi. . . . . .”


Hoa Trứ Vũ tức giận lùi người ra sau, muốn tạo ra khoảng cách giữa nàng và hắn. Thấy nàng như vậy, Cơ Phượng Ly càng tiến sát lại, mãi đến khi nàng không lùi được nữa, hắn dùng cả hai cánh tay bao kín lấy nàng.


Hoa Trứ Vũ trừng mắt nhìn hắn: “Đừng có lại gần đây!”


Ý cười trong mắt Cơ Phượng Ly càng thêm rạng rỡ.


“Chàng cười cái gì?” Hoa Trứ Vũ tức giận hỏi.


“Vì nàng đã nói chuyện rồi.” Cơ Phượng Ly ghé sát vào tai nàng, hơi thở nam nhân của hắn quấn quít bên nàng rất lâu. “Thật xin lỗi, quay về cung rồi ta sẽ thả bọn họ ra, cũng sẽ đưa thuốc giải cho Bắc Đế. Nàng không cần phải cần phải lo lắng, hắn trúng độc không nặng, chất độc này cũng không đủ làm khó hắn!”


Hoa Trứ Vũ tựa đầu vào vai hắn, dịu dàng nói: “Ta đã nói ta sẽ không bỏ đi, vì sao chàng không tin ta?”


Cơ Phượng Ly khựng người lại, sự chủ động của nàng khiến hắn vô cùng vui sướng, trong mắt hiện lên ánh sáng bức người. Hắn ôm chặt lấy nàng, cúi người hôn lên môi nàng.


Môi kề môi, hơi thở hai người quấn chặt lấy nhau. Đầu lưỡi bá đạo của hắn trêu chọc nàng tới kiệt sức, không thể suy nghĩ. Toàn thân đắm chìm trong nụ hôn dịu dàng của hắn, dây dưa triền miên.


Xe ngựa muốn tới Đào Hoa Lâm thì phải đi qua cửa cung, trước cửa cung đã có rất đông văn võ bá quan tụ tập. Đồng Thủ đứng ngoài khẽ bẩm báo: “Vương Gia, các quan nói có chuyện quan trọng muốn bẩm báo, nói thế nào cũng không chịu đi!”


Cơ Phượng Ly trầm giọng nói: “Bảo bọn họ tới Cần Chính Điện chờ bản vương, lát nữa bản vương sẽ tới.” Một lát sau, Đồng Thủ lại tới bẩm báo: “Vương Gia, bọn họ không chịu đi, bọn họ nói nhất định phải gặp được người.”


Cơ Phượng Ly quay đầu lại nói với Hoa Trứ Vũ: “Nàng về trước đi, ta xuống xem thế nào.”


“Chàng đi đi, làm việc cho tốt.” Hoa Trứ Vũ cười nói.


Cơ Phượng Ly mỉm cười bước xuống xe ngựa. Hoa Trứ Vũ vén rèm cửa sổ xe lên, chỉ thấy bá quan đang đứng chật kín con đường trước mặt, còn đang thì thầm to nhỏ. Cơ Phượng Ly vừa xuất hiện, tất cả liền an tĩnh trở lại. “Thế nào, không phải các ngươi có chuyện bẩm báo sao? Có chuyện gì mà phải ngăn ta lại? Còn không xuất hiện không được. ” Cơ Phượng Ly nheo mắt cười lạnh.


Bá quan nghe vậy sợ hãi quỳ rạp xuống. Một viên quan cẩn trọng nói: “Vương Gia, thần nghe nói Vương Gia đang sủng ái một cô nương, có lẽ Vương Gia không biết, cô nương này chín

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Giặc bên ngô là bà hoàng trong nhà tôi

Những Cô Em Gái

Chồng và bạn thân yêu nhau trong bóng tối thì tôi làm sao biết được!

Theo chân chồng đi khám dạ dày ở nhà nghỉ, người vợ trẻ có màn trả đũa vô cùng cá tính

Cố Gắng Thay Đổi Người Yêu Theo Chuẩn “soái Ca Ngôn Tình”, Cô Gái Trẻ Suýt Đánh Mất Hạnh Phúc Đích Thực