Phượng ẩn thiên hạ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Phượng ẩn thiên hạ (xem 5263)

Phượng ẩn thiên hạ

h là nữ nhi của Hoa Mục, bọn thần tập trung ở đây là hi vọng Vương Gia đừng để cô nương này mê hoặc.”


Hoa Trứ Vũ định bảo lái xe rời đi, khi nghe thấy những lời này liền ngây người, trong lòng có cảm giác lạnh lẽo, nàng không dám nói ra thân phận Hoa Trứ Vũ này, vì nàng biết thân phận này sẽ mang tới hậu quả gì, sẽ khiến hắn khó xử thế nào. Nếu hắn che chở cho nàng nhất định sẽ bị mang tiếng hôn quân. Nhưng đến hôm nay, tình cảnh sớm nở tối tàn này cũng phải kết thúc.


Cơ Phượng Ly cười lạnh. “Từ đâu mà các ngươi biết nàng là nữ nhi của Hoa Mục?”


Hoa Trứ Vũ ngạc nhiên, vẻ mặt Cơ Phượng Ly bình tĩnh như vậy, xem ra hắn đã biết thân phận của nàng từ lâu. Nhưng mấy ngày nay, hắn lại không nói một lời nào.


Ôn Thái Phó bước lên trước, trầm giọng nói: “Vương Gia, bọn thần nhận được mật báo, cô nương này chính là Doanh Sơ Tà, thuộc hạ của Hoa Mục, đồng thời cũng là nữ nhi của ông ta. Không những vậy, cô nương kia chính là Nguyên Bảo, là tâm phúc của Hoàng Phủ Vô Song, chính cô ta đã tự tay đâm Vương gia trên pháp trường, sao Vương Gia có thể giữ lại người này? Nhất định phải xử trảm cô ta, Vương Gia”


Hoa Trứ Vũ ngồi trong xe ngựa, nghe thấy những lời này liền trầm mặc. Xem ra, những lão thần này kiên quyết muốn đẩy nàng vào chỗ chết. Nàng rất muốn xem Cơ Phượng Ly sẽ làm như thế nào? Hắn có thể vì quyền thế mà hy sinh nàng hay không?


Cơ Phượng Ly dùng đôi mắt lạnh giá lướt nhìn qua tất cả bọn họ, nhếch môi nói. “Nếu bản vương không đồng ý thì sao?”



Dưới ánh đèn lưu ly, trông nàng nổi bật như một bức tượng được điêu khắc từ ngọc, xinh đẹp diễm lệ.


Hoa Trứ Vũ bị hắn nhìn tới tim đập rộn lên, nàng từ từ đứng dậy, chiếc váy dài màu đỏ nhạt rơi xuống đất. Nàng bước rất nhanh, nhưng không ngờ lại dẫm phải vạt váy, cả người lao về phía trước.


Cơ Phượng Ly vội dịch chuyển cơ thể, đưa tay ôm nàng vào lòng. Hoa Trứ Vũ ngước mắt nhìn lên, hắn đang rất gần nàng, gần tới mức nàng có thể thấy hình ảnh của mình phản chiếu trong mắt hắn.


“Lâu như vậy vẫn chưa quen mặc váy sao?” Cơ Phượng Ly khẽ cười. Có một sợi tóc mai xòa xuống má khiến hắn càng thêm mị hoặc khó tả.


Hoa Trứ Vũ đẩy hắn ra, đặt người xuống ghế, nhỏ giọng hỏi: “Chàng biết ta là Hoa Trứ Vũ từ khi nào?”


Cơ Phượng Ly ngồi xuống theo nàng, cẩn thận nói: “Từ khi nàng vào cung.”


Hoa Trứ Vũ cười khổ, Cơ Phượng Ly là ai chứ, e là khi hắn biết nàng là nữ nhân hắn đã nghi ngờ nàng là Hoa Trứ Vũ rồi. Hành động vào cung chỉ để hắn chứng thực lại thôi.


Vậy mà nàng còn cố giấu hắn!


“Nếu chàng đã biết, vì sao không nói cho ta?” Hoa Trứ Vũ tiếp tục hỏi.


“Bảo Nhi, không phải ta không muốn nói với nàng.” Mà thật sự là hắn không dám nói với nàng. Hắn chỉ sợ nàng nhớ tới chén rượu độc kia, còn cả bức hưu thư, sợ nàng rời bỏ hắn.


“Ban đầu, để ta đi hòa thân thay Ôn Uyển là ý của chàng?” Nàng cũng hy vọng mình có thể quên được những chuyện này, nhưng đến cuối cùng, nàng mới phát hiện mình vẫn còn rất bận tâm.


Cơ Phượng Ly lắc đầu, hắn nhìn nàng, dịu dàng nói: “Bảo Nhi, dù ta không muốn Uyển Nhi đi chịu chết, nhưng ta sẽ không hại người vô tội. Ngày đó, khi ta vừa đón nàng về phủ thì bị gọi vào cung, nhận được lệnh đổi người của ông ấy.”


Hoa Trứ Vũ nhận ra, Cơ Phượng Ly thậm chí còn không gọi Viêm Đế là phụ hoàng.


Nhiều năm như vậy, vì sao hắn chỉ dám lấy danh hiệu Tả Tướng phò tá Viêm Đế, màhình như ngay cả Viêm Đế cũng không biết thân phận thật của hắn, rốt cuộc là vì sao?


“Chén rượu độc kia. . . . . .” Hắn hơi ngừng lại. “Là ông ấy ban cho. Ta để Đường Ngọc xem qua, Đường Ngọc nói thuốc đó ban đầu khiến người ta mơ hồ, đến cuối cùng. . . . . . sẽ trở thành người ngây dại. Thế nên, ta đã tráo đổi chất độc trong rượu.”


Hoa Trứ Vũ rùng mình, thì ra, suýt chút nữa nàng đã trở thành người ngây dại, ngốc nghếch.


“Bảo Nhi, lúc đó ta không muốn làm tổn thương nàng, nhưng ta vẫn làm tổn thương tới nàng!” Giọng nói của hắn mang theo sự hối hận và thương tiếc không thể bù đắp.


“Vậy chàng cứu Cẩm Sắc chỉ vì muốn cứu Hoa tiểu thư, là chàng nhận ra kế hoạch của phụ thân ta, muốn tương kế tựu kế?” Hoa Trứ Vũ hỏi.


“Đúng vậy, ta nhận ra âm mưu của ông ấy. Sau khi cứu được Dung Tứ về, ta không để cô ta về phủ, vì ta không biết cái bẫy phía sau là gì, Uyển Nhi ở Bắc Triều điều tra ra Tiêu Dận có một muội muội thất lạc từ nhỏ, từ đó ta mới đoán được, cô ta có thể là công chúa Bắc Triều.”


“Thế nên, chàng mới để Ôn Uyển cầm sợi dây chuyền kia về, cố ý để Hoàng Phủ Vô Song mượn cớ này xử tử chàng trên pháp trường, cuối cùng là giả chết?” Hoa Trứ Vũ khẽ, trong giọng nói thoáng hiện lên vẻ đau đớn.


Thì ra hắn đã sắp xếp mọi chuyện vô cùng hoàn mỹ, còn khiến nàng đau lòng lâu như vậy. Nàng nhớ tới tình cảnh sống không bằng chết trước đây của mình, trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi.


Cơ Phượng Ly thấy thân hình Hoa Trứ Vũ khẽ run lên, hắn vội kéo nàng vào lòng, ôm chặt lấy nàng.


“Bảo Nhi, nàng còn hận ta sao?”


Hoa Trứ Vũ cũng cảm nhận cánh tay hắn siết lại càng lúc càng chặt, dường như hắn đang sợ nàng đột nhiên biến mất vậy. Nàng khẽ nói: “Ta từng hận chàng, không chỉ vì Hoa gia, mà còn vì lá hưu thư, rượu độc, còn có cả tính mạng của Cẩm Sắc. Trên pháp trường, ta đâm chàng bảy nhát dao, khi chàng ngừng thở, cơ thể nguội lạnh, lúc đó, ta biết ta không còn hận chàng nữa rồi.” Khi đó, nàng đau khổ không thiết sống nữa, tất cả thù hận trước đây, đã tan biến một cách nhẹ nhàng như vậy.


Cơ Phượng Ly ngẩn người, ánh mắt đang chăm chú nhìn nàng như có ngọn lửa rực cháy, hắn khẽ nâng cằm nàng lên, nỉ non: “Thật sao? Bảo Nhi, nàng nói lại lần nữa, nói lại lần nữa đi.” Trong giọng nói có mấy phần thận trọng, mấy phần van lơn, mấy phần yếu ớt.


Hoa Trứ Vũ thường nghe Hoàng Phủ Vô Song dùng chất giọng này nói chuyện với nàng, nhưng chưa bao giờ nghĩ, một người kiêu ngạo như Cơ Phượng Ly cũng có thể nói ra những lời như vậy. Nàng không khỏi xúc động, mỉm cười nói: “Là thật.”


Hắn vẫn luôn nghĩ nàng hận hắn. Lời vừa dứt, hắn vội vã che kín môi nàng, nuốt hết mọi ngôn ngữ của nàng. Đầu lưỡi của hắn tiến vào thăm dò khoang miệng nàng, quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại ướt át, hôn tới khi đầu óc nàng trống rỗng. Một nụ hôn kéo dài mà dịu dàng như nước, dây dưa triền miên như muốn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với nàng.


“Bảo Nhi, bao giờ nàng sẽ gả cho ta? Đêm nay ta ở lại đây được không?” Nụ hôn qua đi, hắn ghé sát vào tai nàng hỏi.


Toàn thân Hoa Trứ Vũ lập tức cứng đờ. “Ta. . . . . . Ta không tiện. . . . . .”


Cơ Phượng Ly cảm nhận được điều này, hắn ôm chặt lấy nàng, dịu dàng nói: “Bảo Nhi, chuyện về Hoa Mục, nếu được ta sẽ giữ lại tính mạng cho ông ấy.” Hắn nói rất khẽ, dịu dàn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
“Chú chưa kịp kéo khóa quần kìa!”

Cuộc Đời Sẽ Thay Đổi Tích Cực Ngay Khi Ta Tìm Cho Mình Được Một Tri Kỷ

Giả vờ thôi mà sao lại thành thật

Em sẽ chịu đau khổ một mình

Một đời một kiếp