Phượng ẩn thiên hạ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Easter eggs.

Phượng ẩn thiên hạ (xem 5317)

Phượng ẩn thiên hạ

Phủ Vô Song.


“Đã vậy Trẫm càng muốn đỡ ngươi!” Hoàng Phủ Vô Song bắt đầu bộc lộ tính trẻ con, bướng bỉnh nói.


Hoa Trứ Vũ khẽ thở dài, nghe thấy tiếng cánh cửa đại lao đóng lại, tiếng cánh cửa va chạm khiến nàng thoáng run lên. Nàng để mặc Hoàng Phủ Vô Song dìu mình ra ngoài.


Cơ Phượng Ly nằm đó nhìn Hoa Trứ Vũ và Hoàng Phủ Vô Song bước đi, mãi đến khi cánh cửa đại lao khép lại, hắn mới thôi cười.


Khi bước vào đại lao là lúc hoàng hôn, còn bây giờ, màn đêm đen tối đã buông xuống.


Hoàng Phủ Vô Song bước lên xe ngựa, Hoa Trứ Vũ cưỡi ngựa đi bên cạnh. Hoàng Phủ Vô Song cải trang rời khỏi hoàng cung cũng không quá phô trương, tuy cấm vệ quân không nhiều nhưng ai cũng là cao thủ, bọn họ kết thành một hàng bảo vệ đưa người tời khỏi lãnh địa của Hình bộ, chỉ một lát sau đã ra tới đường cái.


Sắp tới giao thừa, chợ đêm trên đường càng thêm náo nhiệt, đèn đuốc huy hoàng khắp nơi, tiếng ca múa tràn ngập.


Nàng vẫn còn nhớ, ngày Cơ Phượng Ly khải hoàn trở về, cũng trên con đường này, dân chúng đổ đầy ra đường hoan nghênh, lúc đó hắn vinh quang tới mức nào, thế nhưng chỉ vài ngày sau, hắn đã bị bắt giam vào đại lao, ở đỉnh cao thiên đường rơi xuống địa ngục.


Dân chúng Vũ Đô không biết tới những tranh đấu ngầm trong hoàng cung, ai cũng đều đắm chìm trong cảm giác hân hoan, hạnh phúc.


Một đoàn người ngựa đi trên đường, đối diện với những gương mặt tươi cười hớn hở, nhưng không hiểu sao, trước mắt Hoa Trứ Vũ chỉ có cảnh tượng phòng giam u ám, đáng sợ.


Nàng cảm thấy hoảng hốt, nàng đột nhiên cảm thấy, nàng không nên thù hận. Thù hận khiến nàng không có lấy một ngày bình yên, khiến nàng trở nên lạnh lẽo, vô tình, không phân biệt thị phi……


Một cỗ xe ngựa đi theo hướng ngược lại, ngay lúc đi ngang qua người Hoa Trứ Vũ, phu xe đột nhiên nhảy lên, kiếm quang sắc bén chiếu rọi không trung.


“Bảo vệ Hoàng Thượng!” Hoa Trứ Vũ quát lớn.


Nhưng mà thanh kiếm kia lại đang đâm về phía Hoa Trứ Vũ.


Sát khí lạnh lẽo mang theo sự sắc bén tập kích về phía nàng.


Thích khách có võ công rất cao, chỉ một lát sau, mũi kiếm đã đâm tới cổ họng Hoa Trứ Vũ.


Đám thị vệ định tiến lên ngăn cản lại bị người mới tới dùng nội lực hùng hậu đẩy ra.


Ánh kiếm chói mắt lướt qua, Hoa Trứ Vũ ngửa người ra sau,vừa tránh được một kiếm, kiếm thứ hai đã xông tới.


Người đi đường nhìn thấy cảnh này đều vội vàng tránh xa, đường phố cũng trở nên hỗn loạn.


Hoa Trứ Vũ rút kiếm ra chống đỡ, hai thánh kiếm chạm vào nhau, hàn quang phản chiếu khắp nơi, Hoa Trứ Vũ nhìn thấy thanh kiếm đối phương ánh lên ánh sáng màu xanh.


Có độc!


Trên kiếm thích khách có kịch độc, rõ ràng là hắn muốn đẩy nàng vào chỗ chết.


Hoa Trứ Vũ nhìn thẳng vào đôi mắt thích khách.


Đường Ngọc!


Quả nhiên là Đường Ngọc!


Chiến hữu từng kề vai sinh tử trên chiến trường giờ lại muốn cướp đi tính mạng của nàng. Độc của Đường Môn rất khó kiếm thuốc giải, Hoa Trứ Vũ cảm thấy lạnh cả sống lưng. Nếu không phải nàng kịp thời né tránh, chỉ e đã phải bước xuống cửu tuyền.


Nàng không dám khinh suất, nắm chặt kiếm trong tay giao chiến với Đường Ngọc. Chẳng mấy chốc, hai người đã trao đổi thêm được mấy chiêu.


Hoa Trứ Vũ liên tục né tránh, Đường Ngọc tiến lên ép sát, sát khí nặng nề, giống như hôm nay không tự tay đâm Hoa Trứ Vũ, hắn sẽ không bỏ qua.


“Nhanh lên, các ngươi muốn chết à, mau bảo vệ Bảo tổng quản!” Hoàng Phủ Vô Song đã bước xuống xa ngựa, đứng trong vòng vây cấm vệ quân quát lên. Những cấm vệ quân này sợ thích khách gây bất lợi cho Hoàng Phủ Vô Song, nên tất cả đều đang vây quanh người hắn.


Nhận được mệnh lệnh, có một số cấm vệ quân xông lên bao vây Đường Ngọc, tạm thời ngăn cản sự tiến công của hắn.


Hoa Trứ Vũ giục ngựa chạy tới chỗ Hoàng Phủ Vô Song. “Hoàng Thượng, chúng ta đi mau!”


Nếu còn chậm trễ, chỉ e những người kia không cản nổi Đường Ngọc.


Hoàng Phủ Vô Song gật đầu nhảy lên ngựa, dẫn theo số cao thủ đại nội còn lại chạy về phía hoàng cung.


Tiếng chém giết lùi lại phía sau, Hoa Trứ Vũ giục ngựa chạy như điên, gió thổi ù ù bên tai, ánh đèn trên đường trở nên nhạt nhòa……


Bóng đêm tối đen như mực.


Sau khi Hoa Trứ Vũ rời khỏi Vĩnh Đường cung chỗ Đan Hoằng liền đi thẳng về phía Đông Bắc. Tối nay, nàng không dẫn theo An Tiểu Nhị, mà tự mình lặng lẽ rời khỏi hoàng cung. Xác định không có ai theo dõi, mới thi triển khinh công chạy về phía căn nhà An dẫn tới lần trước.


Trong phòng, ánh nến nhảy nhót phản chiếu bóng dáng Bình Lão Đại trên tường. Bình Lão Đại đang đọc sách, trong phòng vô cùng yên tĩnh, ngoài âm thanh lật sách thì không còn tiếng động gì khác. Thấy động, Bình Lão Đại đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy người tới là Hoa Trứ Vũ, vui vẻ nói: “Đêm đã khuya, sao tướng quân còn tự mình tới đây, có chuyện có thể nhắn cho thám tử báo lại.”


Hoa Trứ Vũ đi tới trước, hỏi: “Khang đâu?”


“Đang nghỉ ngơi trong phòng!” Bình Lão Đại buông quyển sách trên tay xuống, đi vào trong phòng gọi Khang Lão Tam ra.


Khang Lão Tam đang ngủ, đột ngột bị đánh thức liền cảm thấy tức giận vô cùng, chỉ đến khi nhìn thấy Hoa Trứ Vũ, hai mắt lập tức sáng ngời. “Tướng quân tới sao?” Nói xong lại chép miệng tiếc rẻ. “Tiếc là Thái không có ở đây, không là đủ chân đánh mã điếu rồi!”


Hoa Trứ Vũ hừ lạnh. “Chết tới nơi rồi còn ở đó đòi đánh mã điếu.”


Khang Lão Tam đờ người, “Không phải đã nhốt Tả tướng vào thiên lao rồi sao?”


Bình Lão Đại đưa mắt lườm Khang Lão Tam, thản nhiên nói: “Đây mới là bắt đầu.”


Hoa Trứ Vũ khẽ gật đầu, nói với hai người: “Bình, đã triệu tập được Cô Nhi quân chưa?”


Bình Lão Đại gật đầu.


“Hôm nay ta có nhiệm vụ giao cho các ngươi, không được tiết lộ với bất kỳ ai, kể cả An và Thái. Bình, ngươi mau phái người tới phía Đông, xem binh mã Thái nói có phải của Dực vương không. Khang, ngươi đi Lương Châu, đem hài cốt của Hầu gia ở vùng ngoại thành về Lương Châu, phải nhớ, cánh tay phải của Hầu gia từng bị gãy, đứng có nhận nhầm!”


Hai người kinh ngạc gật đầu, sau đó Khang Lão Tam mới chần chừ hỏi: “Tướng quân, sao lại tiến hành vào lúc này?”


“Không chỉ có chuyện này, còn nữa, Bình phái người bí mật tìm kiếm phu nhân của Tả tướng, nhớ kỹ, có bất kỳ tin tức gì phải lập tức báo lại cho ta.” Hoa Trứ Vũ nghiêm giọng mệnh lệnh.


Bình Lão Đại và Khang Lão Tam đều có cảm giác vị thiếu tướng quân từng chỉ huy thiên quân vạn mã đã trở lại.


“Tướng quân, vì sao lại dùng Cô Nhi quân, sao không để An lặng lẽ dẫn cấm vệ quân đi thăm dò? Như vậy cũng giúp Cô Nhi quân không bị bại lộ.” Khang Lão Tam nghi hoặc hỏi.


Hoa Trứ Vũ lắc đầu. “Tuy dùng Cấm vệ quân không sợ bại lộ, nhưng mục tiêu quá lớn, huống chi……”


Bình Lão Đại nghe thấy chỉ khẽ thở dài. “Tướng quân, người đang nghi ngờ, mọi chuyện không giống như chúng ta điều tra được, mà là……”


Hoa Trứ Vũ khẽ gật đầu, “Bình, thời gian tới, ta sẽ lặng lẽ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Trong đêm tân hôn, cả nhà được phen sợ hú vía: ‘Bố mẹ ơi, chồng con bị…’

Vợ sốc nặng hiểu vì sao que thử 2 vạch trong nhà mà tháng nào mình cũng có kinh bình thường

Từng thề ước

Bàn Có 5 Chỗ Ngồi

Lọ Lem Đường Phố